32

Lực đạo Cố Đình hơi cứng lại.

Tiếng cảnh báo chói tai nháy mắt oanh tạc đầu óc. Lục Đăng đánh cái giật mình mở hai mắt, nhận thấy được một chút khác thường, mới bỗng nhiên ý thức được bản thân đã quên mang mỹ đồng xuống.

Mang xuống tác dụng cũng không lớn. Cách nhau gần như vậy, cũng đã đủ để đối phương nhận thấy được nhịp tim đập cùng hô hấp của cậu.

Bị chuông cảnh báo chấn đến đầu váng mắt hoa, Lục Đăng chớp chớp mắt, âm thanh máy móc đã khẩn trương đến điên cuồng loạn kêu trong đầu: “Túc túc ký chủ y muốn cắn ngươi cho ngươi tỏi tỏi –“

Lục Đăng cứng họng: “Hảo, không có việc gì.”

Nguyên bản cũng không có tính toán giấu bao lâu, chỉ cần có thể dấu diếm được bên ngoài, cho dù ở trước mặt đối phương bại lộ thân phận, cũng không có quan hệ gì.

Kiên nhẫn trấn an hệ thống đang hoảng sợ, nhìn về phía tổ tiên huyết tộc đồng dạng cũng đang ghé vào trên người mình, Lục Đăng cười cong cả đuôi lông mày, đem củ tỏi suýt nữa tràn ra đẩy về không gian, rút ra tay trái đưa qua, lật cổ tay lên cho y.

Cắn một chút cũng không quan hệ.

Cố Đình sở dĩ bị đặc cần cục đánh nát huyết hạch trên du thuyền, không chỉ là bởi vì đặc cần cục công kích quá mức bất ngờ, càng là bởi vì lệch cấm trường kỳ khắc nghiệt dùng để phong ấn đối với huyết tộc.

Bởi vì khuyết thiếu bữa ăn tất yếu, hơn nữa tiêu hao sau khi bùng nổ, lực lượng đã cực kỳ thiếu thốn, Cố Đình mới có thể ở một khắc nguy cơ tiến đến kia vô lực tự bảo vệ mình.

Cậu cố ý bảo lưu lại thân phận nhân loại đến đây, nguyên bản chính là tính toán tới uy đối phương.

Động mạch ở cần cổ không phải không được cắn, nhưng trước mắt thì đặc cần cục vẫn chưa thu hồi giám thị đối bọn họ, trên cổ xuất hiện miệng vết thương cũng không thể che dấu tốt được. Không giống cắn một ngụm lên cổ tay, chỉ cần xuyên một kiện quần áo tay dài là có thể che mất.

Lục Đăng cũng không sợ đau, nhìn vị huyết tộc vẫn như cũ ghé ở trên người mình, chờ đợi đối phương bắt đầu dùng cơm.

Bị phát hiện.

Trộm hôn người lại hôn tới tỉnh vị tổ tiên thuần huyết này đó khó khi thấy quẫn bách, nhìn cổ tay được chủ động đưa qua, càng dâng lên khẩn trương vô cớ, màu mắt càng hiện màu đỏ tươi chói mắt.

Dựa theo quy chuẩn của huyết tộc thuần huyết, hút máu người ta, là phải phụ trách.

Càng đừng nói nhân loại là con mồi của y cư nhiên còn khẳng khái chủ động tự đưa lên.

Tới thời điểm phải bày ra sự uy nghiêm cùng ưu nhã của huyết tộc, chưa từng biết qua cách ký khế ước với con mồi Cố tổ tiên trên mặt vẫn trầm tĩnh như cũ, cúi đầu nhẹ nhàng nâng cái tay kia.

Phải bình tĩnh, làm ra bộ dáng như thường xuyên hút máu.

Cố Đình mím môi, thận trọng trầm ngâm, trong cổ họng mơ hồ nhẹ động.

Trên người không có miệng vết thương, hiện tại Cố Đình dù có muốn cắn cậu, cũng không biết nên hạ khẩu như thế nào. Lục Đăng mơ hồ đoán được là chuyện gì xảy ra, suy tư một lát, đang muốn thu hồi tay làm mẫu cho y xem, cái tay kia lại bỗng nhiên bị nắm lấy.

Nhanh chóng phủ lên lòng bàn tay vẫn lạnh lẽo như cũ, lực đạo như là đã hạ quyết tâm, rõ ràng có vẻ càng cẩn thận.

Thân mình thối lui về phía sau, một nguồn lực lượng nhu hòa nâng cậu ngồi dậy. Lục Đăng chớp chớp mắt, chống cánh tay ngồi ổn thân hình, theo lực đạo của y đưa tay qua.

Cố Đình do dự thật lâu sau, rốt cuộc lật cánh tay kia lên nắm ổn, ngón tay tinh tế hơi cong lại, ở trên cổ tay con mồi của mình ấn xuống nụ hôn khẽ trịnh trọng.

Màu đen tỏa ra, lực lượng hắc ám hoàn toàn đem nhân loại trước mắt bảo phủ lấy.

Ánh sáng màu đỏ sậm mê hoặc lòng người chậm rãi di động ở đầu ngón tay, hóa thành một cái lục lạc màu máu, được y cẩn thận mà buộc ở cần cổ Lục Hoài Diệp, cẩn thận cầm lấy.

Từ tối nay trở đi, tiểu gia hỏa nhân loại này chính là chỉ thuộc về y là con mồi của y.

Người khác ai hôn cũng không được.

“Ký chủ, y giống như thật sự không cắn ngươi!”

Hệ thống đã lo lắng suốt một đêm ký chủ có thể bị ăn mất hay không, kết quả mục tiêu cư nhiên cả tay ký chủ cũng chưa thể cắn được. Hệ thống rốt cuộc yên tâm, vui mừng mà bồi Lục người làm vườn mới nhậm chức xử lý đình viện: “Là ta hiểu lầm y, y là một quỷ hút máu biết khắc chế tốt!”

Sau cơn mưa sáng sớm đặc biệt thoải mái thanh mát, ánh mặt trời xuyên qua bóng cây trùng điệp rơi xuống, gió lạnh lãng nhuận, không khí ướt dầm dề đến cơ hồ có thể bóp ra nước.

Lục lạc trên cần cổ thấm hơi lạnh, lục lạc màu đỏ hơi lớn hơn chút cùng tiểu lục lạc màu vàng thân mật mà dán cùng một chỗ, ngẫu nhiên ở trong gió nhẹ nhàng kêu leng keng rung động.

Đầu ngón tay chạm vào hai quả lục lạc kia, Lục Đăng cong cong khóe môi không có lên tiếng, giơ tay lướt qua những cành cây lúc nãy không cẩn thận cắt trọc hết lá xuống, nơi bàn tay phất qua đảo mắt mọc ra lá cây xanh um tươi tốt.

Chuyện mà hệ thống cho là tình huống nguy hiểm, thật ra là tốt.

Ban đêm Cố Đình chỉ một mặt hôn cậu, trừ bỏ những nụ hôn khi rơi xuống liền trở nên lạnh lẽo, vẫn thân mật quen thuộc đến cực điểm như cũ, nhắm hai mắt đều có thể tả ra bộ dáng đối phương — nhưng ở dưới tiền đề là đồ ăn của bản thân, loại tình huống này liền không thể không coi trọng.

Nếu như Cố Đình còn tiếp tục không cắn người, muốn thuận lợi mà uy no đối phương, liền cần phải áp dụng một ít biện pháp ứng đối tích cực.

Một bên nghiêm túc suy tư những thủ đoạn có thể sử dụng, một bên lui ra phía sau vài bước cẩn thận chỉnh sửa lại cành rũ của cây Sanh(*) ở trước mặt. Đại khái đã nhắm ngay chỗ, lục Đăng cẩn thận mà giơ lên kéo làm vườn, thử một kéo đi xuống.

*Cây Sanh: hay còn gọi là cây si, cây rùa.

……

Xem ra nghề làm vườn xác thật không phải dễ dàng hạ tay như nghề cắm hoa.

Nhìn những cành lá nhiều hơn so với dự đoán theo một đường cắt qua rào rạt rơi xuống, Lục Đăng rốt cuộc từ bỏ cách làm vườn mà người làm vườn hay làm, nheo mắt một chút, nửa ngồi xổm xuống nhẹ ấn tay lên mặt đất.

Ánh sáng nhạt màu xanh lá mang theo hơi thở thanh tươi không ngừng tràn ra từ thân thể cậu, như là đã bị ai đó triệu hoán, thực vật trong vườn nhanh chóng sinh trưởng, cây lan dạ hương nở ra những nụ hoa màu tím(*), vân tùng(**) đảo mắt sum xuê, quy bối trúc(***) nhanh chóng tạo ra một mảnh bóng râm, những chùm hoa màu trắng ngà cũng điểm xuyết giữa những cành cây hòe(****).

*Cây lan dạ hương:

** Cây vân tùng hay còn gọi thủy tùng:

** Cây vân tùng hay còn gọi thủy tùng:

***Quy bối trúc tên tiếng anh là Monstera deliciosa:

***Quy bối trúc tên tiếng anh là Monstera deliciosa:

***Quy bối trúc tên tiếng anh là Monstera deliciosa:

****Cây hòe:

Bởi vì huyết tộc trường kỳ ở trong nhà dẫn tới sân vườn mơ hồ tiêu điều, đảo mắt một lần nữa nổi lên sinh cơ bừng bừng

Bởi vì huyết tộc trường kỳ ở trong nhà dẫn tới sân vườn mơ hồ tiêu điều, đảo mắt một lần nữa nổi lên sinh cơ bừng bừng.

Cố Đình đứng ở phía trước cửa sổ.

Trách không được bị đặc cần cục phái tới giám thị y, năng lực của tiểu gia hỏa nhân loại này cư nhiên có thể điều khiển thực vật, nghe nói thuộc tính thuần túy thuộc về sinh mệnh như vậy, từ trước đến nay thiên nhiên luôn là khắc tinh hàng đầu của huyết tộc.

Bất quá vừa lúc.

Y sớm cảm thấy cái đình viện này quá mức tử khí trầm trầm.

Thân ảnh dưới ánh mặt trời bị chiếu đến phá lệ rực rỡ, mặt nghiêng ôn lãnh dừng dưới quang ảnh, trước mắt Cố Đình hơi sáng lên, lấy camera ra tìm vị trí tốt, mở miệng gọi cậu: “Hoài Diệp –“

Âm thanh y không lớn, nhưng Lục Hoài Diệp đã nghe được tiếng xoay lại.

Hình thể của hai người bọn họ kém nhau quá nhiều, trên người thanh niên nhân loại vẫn mặc áo sơmi quần jean đã mặc khi vừa nhặt về, áo sơmi sạch sẽ bị tùy ý săn tới khủy tay áo, bên dưới mái tóc ngắn mềm mại.

Phát giác màn ảnh hướng về phía mình, ánh mắt Lục Hoài Diệp theo bản năng nhìn qua, đáy mắt hiện lên ánh sáng, khóe môi bỗng nhiên kéo lên độ cung nhẹ nhàng.

Ở bên cạnh y, một bụi hoa lăng tiêu rậm rạp chui từ dưới đất lên bắt đầu lớn ra, đảo mắt đem thân hình cậu triệt triệt để để che kín mít.

Đôi mắt nheo lại mang theo ý cười sung sướng, Cố Đình khơi mào khóe môi, trên tay ngay lập tức liền ấn xuống nút chụp.

Chụp được rồi.

Thân ảnh dưới ánh mặt trời rõ ràng dừng ở trong hình ảnh, ánh sáng vừa lúc, bố cục cũng chọn hoàn mỹ. Cố Đình nhanh chóng xem xét mấy lần, vừa lòng mà buông camera, một tay đặt lên bệ cửa sổ, dưới ánh nắng hướng về phía cậu đi qua.

Huyết tộc không biết hút huyết như thế nào, nói không chừng cũng là không biết có thể phơi nắng hay không.

Nhìn thấy y thế nhưng cứ như vậy đi tới, đầu Lục Đăng không khỏi sinh ra lo lắng, giơ tay làm cành lá trên đỉnh đầu tầng tầng lớp lớp sinh trưởng càng rậm, giúp y chặn ra một mảnh râm mát: “Phơi nắng cũng không bị gì sao?”

“Không quan hệ, huyết tộc đã nghiên cứu ra phát minh đặc chế ra máy phơi phun sương mù, chỉ cần không sử dụng năng lượng vào ban ngày, liền sẽ không có việc gì.”

Cố Đình mỉm cười gật gật đầu, xuyên qua đình viện cơ hồ đã biến thành rừng cây nguyên thủy, đẩy ra bụi hoa đem tiểu con mồi của y ôm ra, cúi đầu hôn hai cái.

“Hôm nay đi mua vài bộ quần áo, chờ buổi tối trở về, ta lại tự mình dạy dỗ ngươi quy chuẩn của huyết tộc.”

Dựa theo nhiệm vụ phía trên giao cho, Lục Hoài Diệp hẳn là phải ngụy trang thành thế hệ con cháu huyết tộc để tới gần Cố Đình.

Đặc cần cục quy củ nghiêm ngặt, nhiệm vụ không hoàn thành liền phải bị phạt. Cố Đình một chút cũng không tính toán vạch trần chuyện này, dẫn cậu ra khỏi biệt thự, lại đem hơi thở của bản thân tinh mịn mà bao phủ khắp trên người tiểu gia hỏa nhân loại của y.

Huyết tộc cấp cao có thể dưới ánh mặt trời tự do hành động, có máy phơi phun sương mù, cũng không cần lo lắng sẽ bị bỏng rát, nhưng dưới ánh mặt trời sử dụng năng lực, vẫn sẽ bởi vì thuộc tính tương khắc mà bị triệt tiêu hơn phân nửa như cũ.

Biệt thự tọa lạc ở ngoại thành M thị, đi qua đi lại đều phải dựa vào xe huyền phù để thông hành. Cố Đình không quá quen với loại phương tiện giao thông của nhân loại này, thông thường đều là rạng sáng ra cửa, trước mắt công tác cả ngày, chờ đến đêm khuya lại trở về.

Đối với nhân loại mà nói, làm việc và nghỉ ngơi như vậy lại có vẻ quá mức không khỏe mạnh.

Xe huyền phù vững vàng khởi động, lại vẫn khiến cho vị tổ tiên huyết tộc phải một trận ngực đau đầu choáng váng, hít sâu mấy hơi mới khó khăn lắm bình phục xuống, đem tầm mắt dừng trên người tiểu gia hỏa nhân loại bên cạnh.

Y cố ý chờ đến buổi sáng mới kêu cậu rời giường, Lục Hoài Diệp thoạt nhìn nghỉ ngơi rất tốt, ánh mắt sáng trong, sắc mặt cũng khỏe mạnh hồng nhuận, không chút nào nhìn ra suy yếu trạng thái sau khi bị y hút lực lượng.

Cố Đình rốt cuộc yên tâm, đang chuẩn bị nhắm mắt dưỡng thần, hơi thở bạc hà tươi mát lại bỗng nhiên tràn đầy gian mũi.

Độ ấm dán lên cánh tay mát lạnh, Cố Đình hơi kinh ngạc mà trợn mắt, Lục Hoài Diệp đang dựa vào bên cạnh y, cúi đầu lật xem quyển sách 《 Một số quy tắc của huyết tộc 》. Bên cạnh không biết từ khi nào mọc lên hai cây bạc hà đang loạng choạng sinh sôi, chính là nơi lộ ra khí tức thanh tâm sảng phổi(*) thấm lạnh.

*Thanh tâm sảng phổi: thanh mát tâm hồn, phổi sảng khoái.

Thao túng sinh mệnh thực vật đúng là thuộc tính tốt nhất.

Khóe môi nhịn không được khơi lên độ cung nhu hòa, Cố Đình cúi người thò lại gần, khắc chế mà hôn hôn mái tóc mềm mại của tiểu con mồi, lại dán lên tóc cậu cọ cọ.

Cho tới bây giờ, y mới rốt cuộc ý thức được tất yếu trong sự đề cao phòng bị của đặc cần cục đối với chuyện huyết tộc tiếp cận nhân loại.

Ở trước đêm qua, y vẫn luôn có thể lấy những cái thế phẩm lừa gạt đó ăn cho qua, áp chế xuống cảm giác muốn ăn ngẫu nhiên quay cuồng, nhưng sau khi tìm được con mồi của mình, xúc động như vậy tựa hồ liền trở nên càng ngày càng thường xuyên, cũng càng ngày càng khó tự khống chế được.

Không thể để chuyện này có khuynh hướng tiếp tục phát triển xuống.

Trong xe chỉ có khí lạnh mỏng manh tuần hoàn, dương quang quá mức trong sáng đem độ ấm không hề giữ lại mà trút xuống.

Tùy tay phất ra một mảnh lá chuối tây diệp chắn nắng, Lục Đăng sớm đã quen với hành động thân mật của đối phương, ở dưới ánh mặt trời lóa mắt nheo nheo mắt, vẫn như cũ chuyên chú mà lật sách giáo khoa trong tay.

Luôn cảm thấy sẽ có bài tập.

Nói không chừng còn sẽ có thi cử.

Thân phận hiện tại của cậu có thể xem như đặc công đang ẩn nấp, đặc cần cục đối với loại đặc công này yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, thiết yếu hoàn toàn hiểu biết các loại tập tính của chủng tộc mình ngụy trang, đặc điểm, quy tắc, hơn nữa phải tự tạo thân phận ngụy trang hoàn mỹ lẻn vào, ở dưới tiền đề không bị hoài nghi cùng mục tiêu theo dõi phát sinh giao tiếp.

Đã quen việc ra đề thi, đoạn nhiệm vụ này theo Lục giáo thụ xem ra, không thể nghi ngờ đâu đâu cũng trở thành điểm thi.

Trong lòng khó tránh khỏi sinh ra lo lắng mơ hồ, Lục Đăng lật qua một tấm da dê rắn chắc, trầm ngâm một lát, vẫn là quyết định phòng ngừa chu đáo, đem hệ thống tránh ở trong đầu không lên tiếng nào kéo ra.

Sớm muộn gì cũng khảo.

Có hệ thống hỗ trợ, rất nhiều sự tình vẫn là sẽ trở nên nhẹ nhàng không ít. Đem nội dung cả cuốn để cho hệ thống đọc, Lục Đăng có chút buồn ngủ mà nheo nheo mắt, khép lại sách giáo khoa, hướng nguồn nhiệt mát mẻ trên người vị tổ tiên huyết tộc dựa qua.

Cậu nguyên bản có một ít tính tham ngủ, bảy năm ở thế giới trước, Cố Xuyên Bách vẫn luôn không chút cẩu thả mà giám sát cậu đúng giờ nghỉ ngơi, giờ ngọ(*) cho dù không có buồn ngủ, cũng cần phải nằm xuống nhắm mắt hảo hảo nghỉ ngơi bốn mươi lăm phút.

*Từ 11 giờ tới 13 giờ.

Thường xuyên qua lại dưỡng thành thói quen, mỗi khi đến lúc này, cư nhiên cũng thật sự sinh ra vài tia mệt mỏi.

Vị tổ tiên huyết tộc đang dụng tâm rèn luyện tâm trí động tác hơi cứng lại, cúi đầu nhìn cái đầu đã rũ đến ngực, trầm ngâm một lát, vẫn là giơ cánh tay đem người mềm nhẹ ôm lại tiến vào lòng, gỡ xuống sách trong tay cậu đặt ở một bên.

Liền ôm một cái.

Không chạm vào.

Huyết tộc cấp cao có tự chủ cường hãn, y trước mắt có thể bảo đảm một lần không hấp thu lực lượng nhiều lắm, lại khó bảo toàn khi nào sẽ không khó có thể tự khống chế. Thừa dịp lực lượng trên người đầy đủ, đang cần phải rèn luyện ý chí thêm.

May mắn năng lực của Lục Hoài Diệp vừa lúc cùng y tương khắc, ở thời điểm nguy cấp nhất đại để cũng đủ để tự bảo vệ mình, nói cách khác, y có lẽ phải tặng cho tiểu con mồi của mình một giá chữ thập có thể đúng lúc phong ấn chính mình mới có thể yên tâm.

Nhớ tới chuyện rèn luyện tự chủ tâm tính, Cố Đình đem tốc độ huyền phù chỉnh đến chậm nhất, ở không trung bay lượng gần một giờ, mới rốt cuộc không nhanh không chậm mà dừng ở khu cập bến.

Lục Đăng ngủ đầy bốn mươi lăm phút liền tự giác tỉnh lại, bên cạnh một mảnh thoải mái thanh tân thấm lạnh, không hề có sự lạnh lẽo sau khi mưa. Dụi dụi mắt ngẩng đầu, mới hậu tri hậu giác mà nhớ tới tình cảnh của chính mình giờ phút này.

“Tỉnh ngủ?”

Đỉnh đầu truyền đến tiếng nói thấp trầm nhu hòa, Lục Đăng chớp chớp mắt, đem ác mộng bị bắt chép 100 lần《 Một số quy tắc của huyết tộc 》 đuổi ra khỏi đầu, đối diện đôi đồng tử màu đen, mặt mày cong lên gật gật đầu.

Dọc theo đường đi nhịn không được trộm hút bảy khẩu, lần tới thiết yếu giảm bớt xuống sáu lần.

Nhìn cặp mắt kia so trước khi ngủ ngược lại càng thêm mệt mỏi, Cố Đình không phải không có tự trách mà khắc sâu bài học, ôm cậu nhẹ phóng xuống mặt đất, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc cậu: “Ta mời ngươi ăn kem, được không?”

Nghe thấy kem, ánh mắt Lục Đăng bất giác sáng lên, rốt cuộc hoàn toàn thoát khỏi bóng ma làm bài tập, giữ chặt tay y: “Muốn hương thảo, rắt hạt chocolate, đặt trong ốc quế.”

“Hảo, mua cho ngươi hai cái.”

Bản thân có biện pháp lấy ra kem, có thể giúp cậu lấy một cái, một bên dạo một bên ăn.

Trong mắt Cố Đình lộ ra ý cười vui vẻ hoà thuận, cúi người giúp cậu cẩn thận chỉnh tốt cổ áo, kiên nhẫn mà chờ Lục Hoài Diệp đem mĩ đồng dùng ngụy trang thành huyết tộc mang tốt, lại phân ra chút hơi thở giúp cậu che dấu lực lượng trên người. Thối lui nửa bước cẩn thận chỉnh sửa một lát, mới vừa lòng gật gật đầu, nắm chặt người trong lòng xuống xe huyền phù.

Vô luận khi nào, đi dạo phố đều là quá trình cực kỳ hao tổn thể lực.

Lục Đăng đối với ăn mặc từ trước đến nay không quá để ý, đối với nhiếp ảnh gia mà nói, phối hợp quần áo lại là công khóa phải chuẩn bị.

Ở dưới dụ hoặc của kem, Cố Đình chọn đến nghiêm túc, Lục Đăng cũng góp mười phần phối hợp. Trừ bỏ ngoan cường mà tận dụng mọi thứ, nhấp lên hai ngụm kem mát lạnh trên tay huyết tộc Cố Đình, liền nghe lời mà đem sở hữu quần áo đều thay đổi một lần, thậm chí còn cho phép cố đình tận dụng mọi thứ mà chụp lén mấy trương ảnh chụp.

Một cái phố buôn bán đi đến đầu, sắc trời đều đã ẩn ẩn dần tối.

“Có mệt hay không, có muốn ăn hay không điểm đồ vật lại trở về?”

Nhân loại thể lực rốt cuộc không kịp huyết tộc, nhận thấy được lục hoài diệp bước chân tiệm hoãn, cố đình dừng lại bước chân, đem tiểu con mồi hợp lại ở trong ngực, cúi người ôn nhu dò hỏi.

Lục hoài diệp nhẹ nhàng lắc đầu, cầm cổ tay của hắn, nhẹ giọng mở miệng: “Có người.”

Hắn tinh thần lực còn cường với cố đình, đi đến nơi này, đã phát giác có người theo dõi bọn họ.

Cố đình trong cơ thể còn thừa lực lượng đã không nhiều lắm, chính mình thoạt nhìn lại là cái huyết thống loãng lạc đơn tuổi trẻ thế hệ con cháu huyết tộc, thực dễ dàng liền sẽ trở thành bị mặt khác huyết tộc đi săn đối tượng.

Bất đồng với cố đình quanh thân thấm lạnh thoải mái, hiện tại xâm nhập hàn ý lộ ra rõ ràng tà tứ hơi thở. Lục đèn nhăn nhăn mày, khép lại thư nâng lên tầm mắt, chính đón nhận góc đường thẳng lăng lăng tham lam ánh mắt.

Sắc trời ám xuống dưới, tới rồi huyết tộc bắt đầu hoạt động thời gian.

Lục đèn một bàn tay không dấu vết mà hợp lại ở sau lưng, cổ tay áo dò ra một đoạn bụi gai, ở chỉ gian lặng yên quấn quanh. Đang muốn ứng đối, lại bỗng nhiên bị lạnh lẽo bàn tay cầm.

Ở cái tay kia nắm lấy tới một cái chớp mắt, lục đèn chỉ gian gai đã hết số mềm hoá, phục tùng mà bị cố đình bao ở lòng bàn tay, mím môi ngửa đầu nhìn hắn: “Lực lượng của ngươi còn đủ sao?”

“Không quá đủ rồi……”

Cố đình bật cười, cầm hắn tay, ôn thanh nhắc nhở: “《 bắt buộc một 》 chương 5 thứ bảy điều, huyết tộc thế hệ con cháu đi theo trưởng bối ra cửa, ở bất luận cái gì dưới tình huống, nghiêm cấm lướt qua trưởng bối tự hành ra tay.”

Hắn tự nhiên cũng không để ý này đó quy củ, nhưng một khi bị đặc cần cục biết lục hoài diệp ở chính mình trước mặt một ngày liền lộ tẩy, thậm chí còn phản chiến bị chính mình nạp thành chuyên chúc đồ ăn, nhất định sẽ đem lục hoài diệp lập tức lệnh cưỡng chế triệu hồi đi, nghiêm trị cảnh kỳ.

Muốn thật cho đến lúc này, chính mình nói không chừng là sẽ nhịn không được tìm cái tế đàn bổ túc lực lượng, giải khai phong ấn giết đến đặc cần cục, đem người cấp mạnh mẽ cướp về.

Đặc cần cục những cái đó tuân thủ nghiêm ngặt sớm đã quá hạn quy định lão cũ kỹ nhóm khó đối phó, chỉ cần có khả năng, cố đình vẫn như cũ không tính toán cùng bọn họ sinh ra cái gì chính diện xung đột.

“Không quan hệ, lực lượng của ta không đủ, liền cùng ngươi nhiều mượn một chút.”

Tuy rằng đối huyết tộc tri thức trừ bỏ truyền thừa kia một bộ sách giáo khoa ngoại liền biết không nhiều lắm, nhưng làm một cái đọc qua pha quảng nhiếp ảnh gia, đối với nhân loại sinh hoạt, cố đình hiểu biết lại không ít.

Thân một chút là có thể bổ sung năng lượng, nếu là tiến hành càng thâm nhập giao lưu, liền nhất định có thể đem tiêu hao bộ phận bổ đã trở lại.

Nhìn trong lòng ngực tiểu con mồi trong mắt sơ qua bất an quang mang, cố đình chọn chọn khóe môi, như là ở thế hắn lý đuôi tóc, dư quang đảo qua cách đó không xa đặc cần cục dùng cho theo dõi cameras, không dấu vết mà cúi người dán ở hắn bên tai.

“Những việc này giao cho ta, ngươi lưu lại, hảo hảo bồi ta, có thể chứ?

Tác giả có lời muốn nói: Cố · liền ôm một cái · không chạm vào · di động tủ lạnh · đình: Nhiều ♂ mượn một chút năng lượng! Có thể!! ヾ(≧▽≦*)ノ

Hệ thống: Cố tiên sinh đều không cắn người, thật là cái khắc chế hảo quỷ hút máu q▽q

# cảnh báo giải trừ! #

# Y sẽ không cắn người, hắn còn có thể làm ra cái gì đâu!! #

 

2 thoughts on “32

  1. Pingback: Cái Pháo Hôi Này Ta Tráo ! – Minh Thành

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s