34

……….

“Có! Hơn năm trăm loại! Kim cương bạc tinh thạch mủ cao su tự nhiên từ nhựa cây, ta có điểm kinh nghiệm, ký chủ muốn loại nào!”

Âm thanh máy móc trong đầu trầm mặc trong chớp mắt, bỗng nhiên bộc phát tính tích cực không giống bình thường.

Bị hệ thống thình lình kích động dẫn tới hơi giật mình, Lục Đăng nhướng nhướng đuôi lông mày, không có cô phụ ý tốt của hệ thống, ở thương thành đơn giản lật xem, chọn ra một vài bình sữa thực dụng rắn chắc chút ra mua.

Công năng của hệ thống sau khi thăng cấp trở nên cường đại hơn không ít,  chút tiền lương để dành ở hai thế giới trước, hơn nữa được vài bao lì xì, khiến tiểu kim khố của hệ thống đã tích được chút ít điểm. Vừa mới xác nhận mua, khung ánh sáng đã nhanh chóng đan chéo vào nhau bên cạnh Lục Đăng, một cái bình sữa hiện ra, vô thanh vô tức mà rơi trên nếp uốn trên áo sơmi do bị cọ sát.

Lục Đăng đi lấy bình sữa, ánh mắt không tự giác dừng ở trên áo sơmi vốn dĩ trắng tinh. Tạm dừng trong chớp mắt, vẫn là giơ tay đem áo sơmi cẩn thận gấp lại gọn gàng, cẩn thận đặt ở một bên.

Là mới mua.

Nhiệt độ cơ thể huyết tộc cực thấp, nhưng không phải không mẫn cảm với độ ấm. Cố Đình tựa hồ càng thiên về nơi ấm áp, nhiệt độ trong phòng được chỉnh hơi cao, cho dù không mặc áo, cũng sẽ không cảm thấy có gì không ổn.

Tuy rằng không thể lưu lại hình chụp của bản thân, nhưng Cố Đình lại rất thích chụp cậu, một khi cậu rảnh thì máy ảnh liền chớp tắt không ngừng. Hơn phân nửa khuôn mặt đối phương bị che ở sau máy ảnh, cậu lại vẫn có thể rõ ràng cảm giác được, Cố Đình là thật sự nghiêm túc hưởng thụ sinh hoạt như vậy.

Huyết tộc nằm ở trên giường an tĩnh ngủ say, thân thể lạnh băng, rỗ ràng không có bất kỳ nhịp tim đập cùng hô hấp gì.

Đem hình ảnh trong trí nhớ hình ảnh lần thứ hai đuổi ra khỏi đầu, Lục Đăng giơ tay khẽ chạm lên gương mặt y, cúi người cọ cọ, hóa gốc thảo diệp thành lưỡi dao sắc bén rạch vào giữa cổ tay, cổ tay một lần nữa chảy ra máu tươi đỏ thẫm.

Tuy rằng rất vui sướng với nhìn thấy tổ tiên huyết tộc trong truyền thuyết bị dùng bình sữa uy máu, nhưng vẫn là nhìn không được cảnh ký chủ đổ máu bị thương. Hệ thống khai thật khi ghi hình, liền phải cắn tỏi nhịn đau tắt âm, một lần nữa mở ra trạng thái ngủ đông nhắm mắt làm ngơ.

Lục Đăng ngồi ở mép giường, không chút cẩu thả mà chấp hành theo phương thức uy thức ăn hiện lên trong đầu, cẩn thận đem bình sữa rót đầy máu, đơn giản xử lý qua miệng vết thương, một lần nữa ôm Cố Đình lên.

Vừa mới thành công rót vào chút ít máu tươi, ít nhiều tạm hoãn lại tốc độ thạch hóa của thân thể Cố Đình, một trận trì hãn này, lại vẫn đã ẩn ẩn có chút cứng đờ.

Lục Đăng thử vài lần cũng chưa thể mở cằm y cằm, trầm ngâm một lát, vẫn là đỡ y dựa ổn ở trên giường, cúi người hôn lên.

Xúc cảm mềm mại ấm áp phủ trên môi, đầu lưỡi thử dò ra, cẩn thận vụng về mà cạy ra cánh môi bị mềm hoá, nhiệt ý ấm áp xuyên thấu qua môi răng, lặng yên đánh thức ý chí ngủ say của tổ tiên huyết.

Trong hôn mê trầm nặng, Cố Đình theo bản năng đi mút vào một mảnh ngọt lành ấm áp kia.

Nhận thấy được y tự giác dùng một chút lực đạo, ánh mắt Lục Đăng hơi sáng lên, đúng lúc lùi về phía sau, đem bình sữa chứa đầy máu tay mắt lanh lẹ nhét vào trong miệng y. Tận lực nhớ lại tư thế trên bản thuyết minh, đem người ôm vào trong ngực, một tay chậm rãi giúp y vỗ về phía sau lưng.

……

Bình sữa dùng không tốt.

Lực mút vào của Cố Đình sau khi cậu lui ra liền không tiếp tục, thậm chí sau khi thân thể khôi phục một chút cơ năng tự chủ, ngược lại bị sặc đến liên tiếp ho khan. Máu bị uy đi xuống, vẫn có non nửa theo khóe môi chảy ra, liền lại thấm ra càng nhiều huyết sắc.

Lục Đăng lặp lại thử vài lần, trên cánh tay liên tiếp cắt lấy bốn năm miệng vết thương, mới rốt cuộc đem lực lượng ủa Cố Đình miễn cưỡng khôi phục được ba phần.

Bổ sung đến ba phần, cũng đã đủ để Cố Đình từ trong ngủ say tự động tỉnh lại, chủ động cắn cổ cậu.

Máu tươi bị lãng phí so ra càng nhiều hơn được uy xuống, dưới tình trạng mất máu, cho dù có năng lực khôi phục cường hãn, Lục Đăng cũng vẫn nhịn không được mà sinh ra một chút choáng váng.

Chấn lên tinh thần ôm Cố Đình nằm xuống, chăn cũng đắp tốt. Lục Đăng đem khăn trải giường nhiễm máu lấy ra, xếp lại đặt cùng quần áo ở góc phòng, bình sữa cũng thuận tay nhét vào giấu đi, chuẩn bị thừa dịp khi Cố Đình chưa có tỉnh lại đi rửa sạch sẽ.

Cây xanh rộng lớn đem không khí một lần nữa trở nên tươi mát, liền hóa về hạt giống nằm gọn trong tay. Lục Đăng lại muốn đứng dậy, nhưng trước mắt không tự giác mà nhoáng lên.

Lạnh.

Cảm giác khát khô cùng rét lạnh do mất máu mang đến rốt cuộc hậu tri hậu giác mà xuất hiện, Lục Đăng giơ tay đỡ lấy cạnh bàn, tận lực xua tancơn choáng váng càng ngày càng nghiêm trọng, chậm rãi hướng ngoài phòng ngủ đi đến, chuẩn bị nấu cho chính mình chút nước ấm, hệ thống nấu nước đường tới bổ huyết.

Không sao cả, uống xuống liền thấy ấm áp.

Tim đập đến có chút nhanh, Lục Đăng tùy tay phủ thêm kiện quần áo, kéo cửa phòng ngủ ra, đỡ chắc tay vịn bằng gỗ đi xuống cầu thang.

Trước mắt sáng tối bất định, lò sưởi tường trong phòng khách quang ảnh dưới ngọn lửa không ngừng nhảy lên lập loè. Lục Đăng có chút hoa mắt, dưới chân vô ý dẫm hụt một bước, thân thể theo sát lăn xuống.

Sương đen nháy mắt hợp lại giữ lấy thân thể cơ hồ muốn trượt chân ngã xuống, ôm ấp quen thuộc chặt chẽ bao lấy cậu, cánh tay buộc chặt, giọng nói trầm thấp phát ra rõ ràng nhưng mang khẩn trương: “Muốn làm cái gì?”

Hàn ý nháy mắt càng nồng, Lục Đăng không tự giác mà hơi hơi run run, rồi lại theo bản năng không muốn rời xa hơi thở đối phương, cố hết sức nắm lấy cổ tay của y, âm thanh hơi khàn: “Thực lạnh……”

Tổ tiên thuần huyết đúng lúc thức tỉnh ở dưới cầu thang đứng vững, che chở tiểu con mồi bước chân phù phiếm sắc mặt trắng bệch trong lòng ngực, trong lòng nổ tung nồng đậm bất an.

Tuy rằng không rõ ràng lắm tình hình cụ thể, nhưng y vẫn biết là huyết tộc dưới cơn đói khát tột sẽ mất đi lý trí mà cuồng hóa.

Huyết tộc cuồng hóa sẽ không nhớ rõ chính mình đã làm cái gì, chỉ biết bằng vào bản năng không biết thỏa mãn mà săn mồi, thẳng đến khi đem tất cả năng lượng có thể chạm đến đều hấp thu không còn, mới có thể thoát khỏi loại trạng thái này.

Cũng đúng là bởi vì nguyên nhân này, y mới có thể cố ý đem mặt dây chuyền chứa phong ấn giao cho Lục Hoài Diệp.

Nhưng vừa rồi khi kiểm tra qua, thì ngay cả một lần phong ấn cũng chưa từng bị kích phát qua.

Tỉnh lại đã bị hảo hảo an trí ở trên giường, lực lượng thiếu hụt tới cực điểm ước chừng đã bổ sung trở về ba phần, ngay cả khăn trải giường cũng bị thay đổi một lần, cuốn với quần áo bị nhét ở góc phòng, cũng không biết đến tột cùng có bao nhiêu hỗn độn bất kham.

Nhất định là đã làm những bước sau.

Nghĩ đến Lục Hoài Diệp thậm chí còn kéo thân thể giúp y thu thập giường, trong lòng Cố Đình liền càng thêm tự trách, lấy qua thảm nhung đem cậu cẩn thận bao lấy, khẽ vuốt lên gương mặt của thanh niên nhân loại nhất định là đau đến mất đi huyết sắc: “Không có việc gì, thực nhanh liền không lạnh……”

Thân thể huyết tộc là vô pháp tự sinh ra nhiệt lượng, Cố Đình không kịp chần chờ quá nhiều, lộ ra lực lượng, thúc giục ấm trà mau chóng đem nước nấu nóng, ôm tiểu con mồi trong lòng ngực cuốn vào phòng tắm.

Nước nóng hôi hổi đầy bồn tắm, Cố Đình ôm lấy cậu, thật cẩn thận mà thả , dòng nước ấm áp đảo mắt an ủi thân thể đã lạnh đến tê dại.

Hơi nước xông vọt lên, Lục Đăng thấp thấp ho hai tiếng, sắc mặt nguyên bản trắng bệch cũng dần dần có chút hòa hoãn.

Cố Đình không có lập tức rời đi, như cũ canh giữ ở cạnh bồn tắm che chở cậu. Đem một bàn tay để ở trong nước ngâm cho nóng, chờ đến tiểu con mồi của y rốt cuộc mơ hồ quay lại chút huyết sắc, mới khẽ vuốt lên khuôn mặt thanh tú nhu hòa: “Ta đi nấu chút trà, lập tức liền trở về. Ngâm nước chờ ta, được không?”

Thân thể ấm lại, tinh thần Lục Đăng cũng tốt hơn một chút chút, mở mắt ra nhìn y, ở trong hơi nước cong cong mặt mày: “Ta không có việc gì.”

Âm thanh cậu thực nhẹ, như cũ lộ ra ý cười ninh nhuận, ánh mắt xuyên thấu qua hơi nước, ngưng chú lọt vào tròng mắt đã chuyển thành màu đen của tổ tiên huyết tộc.

Đối diện quan tâm không tiếng động dò hỏi như thường trong đôi mắt kia, ngực Cố Đình hơi chát, lòng bàn tay nhẹ phủ lên mái tóc cậu, hướng cậu nhợt nhạt cười cười: “Ta đã ăn no —— chưa từng no như vậy qua.”

Xem ra bình sữa ít nhiều vẫn là có chút tác dụng.

Lục Đăng yên tâm mà thở một ngụm, khóe môi cong lên gật gật đầu, ở trong nước ấm giật giật, đem thân thể vẫn phát lạnh như cũ ngâm càng sâu xuống.

Quần áo trên người cậu còn không có kịp cởi ra, bị bọt nước ngâm ướt đẫm, dán ở trên người, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy không thoải mái. Cố Đình do dự hồi lâu, vẫn là thử thăm dò giơ tay, đi cởi áo sơmi che trên người cậu.

“Ta khát.”

Miệng vết thương trên cánh tay còn có vài cái chưa lành lại, Lục Đăng nhẹ đè lại tay đã chạm đến vặt áo chính mình của y, ở trong hơi nước mờ mịt ngẩng đầu: “Có thể uống trà không?”

Miệng vết thương do huyết tộc cắn ra, cùng miệng vết thương vì chính mình cắt ra để rót máu, hiệu quả thị giác nhìn qua vẫn là khác nhau rõ ràng.

Đều đã nếm cả hương vị máu, về sau Cố Đình đại khái là có thể học được cách hút máu. Có thể cắn ra dấu vết tinh xảo chút, đảo mắt là có thể khép lại, sẽ không tái cố hết sức giống như lúc trước nữa.

Miệng vết thương lần này, cậu không tính toán để đối phương nhìn thấy.

Nhìn thấy động tác cậu, tay Cố Đình ngừng một hồi, trong đầu nhanh chóng hiện lên dấu vết loang lổ có khả năng tồn tại bên dưới quần áo, ngực rốt cuộc càng trầm xuống.

Lục Hoài Diệp có được dị năng sinh mệnh, cũng liền có nghĩa thân thể cậu ít nhất có năng lực khôi phục không thua huyết tộc. Đã qua lâu như vậy, dấu vết tạo ra còn không bị mất đi, chính mình nói không chừng còn làm chuyện gì càng quá phận.

Nhớ tới cặp mắt đen kia đã từng tràn đầy hơi nước bất lực, Cố Đình trong cổ họng phát chát, vừa gật gật đầu vừa đứng dậy: “Hảo, ta đây liền đi châm.”

Y còn muốn hôn hôn tiểu con mồi của mình, rồi lại bỗng nhiên mất tự tin, sau một lúc lâu do dự đứng tại chỗ, chỉ là giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc hơi ẩm ướt của cậu, bước nhanh rời khỏi phòng tắm.

Nước ấm đúng lúc giảm bớt đại bộ phận không khoẻ trên thân thể, Lục Đăng nhắm mắt lại, giúp chính mình làm thêm một ly nước đường bổ huyết, cởi ra quần áo đã hoàn toàn ướt nhẹp, giơ tay xoa miệng vết thương giữ cánh tay.

Lòng bàn tay lộ ra khói màu xanh nhạt óng ánh, cuối cùng vài đạo miệng vết thương cũng nhanh chóng khôi phục hẳn, chỉ còn lại có dấu vết nhàn nhạt.

Lấy năng lực khôi phục tự thân cậu, vài đạo vết tích này nhiều nhất chỉ cần nửa ngày, cũng liền đủ để hoàn toàn biến mất.

Trong phòng tắm ánh sáng ấm áp, an tĩnh chỉ còn lại có tiếng nước tí tách.

Đang nhắm mắt dưỡng thần, giữa cổ tay bỗng nhiên truyền đến đau đớn.

Lục Đăng mở hai mắt, trên cổ tay bên phải nhẹ nhàng nhấn một cái, một đạo ánh sáng bốc lên che ở trước mắt, là tin nhắn nhắc nhở của đặc cần cục yêu cầu nộp báo cáo giám thị.

Phương thức cấy thông tin vào như vậy là điều mỗi đặc công cần phải trang bị, giấu ở dưới cổ tay, thu được bất cứ tin tức gì, thân thể đều sẽ sinh ra phản ứng thần kinh tương ứng. Cậu cảm thấy hình thức run lên thật sự quá kỳ quái, liền đổi thành cảm giác đau đớn để nhắc nhở, này vẫn là lần đầu tiên thu được thông tri của phía trên.

Phương thức thông tin như vậy ứng dụng rất nhiều, trừ bỏ tiếp nhận mệnh lệnh, hồi tình báo, còn bị dùng cho hình chiếu hội đàm tức thời, khi ban hình phạt cho đặc công vi phạm, cũng sẽ thông qua cổ tay tiếp thu mệnh lệnh trực tiếp thực thi.

Ban ngày, ở thời điểm họng súng của chuyên kia bị cậu ngăn lại, thông qua tế bào phân tán ở trong không khí, cậu đã rõ ràng mà cảm ứng được, đối phương kỳ thật đã chuẩn bị tốt ban xuống trừng phạt cho cậu.

Trừng phạt cũng không quan hệ.

Cậu sẽ không để bất luận kẻ nào nhắm họng súng ngay Cố Đình.

Đáy mắt quang mang sáng như tuyết chợt lóe liền mất, Lục Đăng mím môi, ở mục báo cáo viết xuống “Hôm nay không có việc gì”, liền tùy tay đóng màn hình sáng.

Vòi hoa sen vẫn mở, nhiệt khí cuồn cuộn không ngừng bốc hơi trong phòng tắm. Cảm giác được thân thể khôi phục chút sức lực, Lục Đăng chống bồn tắm di chuyển, ngửa đầu để nước ấm đổ xuống, chỉ cảm thấy cả người đều dễ chịu không ít, nhịn không được thở phào một ngụm.

Tổ tiên thuần huyết bưng khay vô thanh vô tức xuất hiện ở cửa phòng tắm, nhìn thanh niên nhân loại ngưỡng mặt an tĩnh dưới vòi hoa sen, không có lập tức đi vào.

Lục Đăng một hơi thở, bỗng nhiên lùi về phía sau, lau mặt trong nước, mới phát giác Cố Đình đã đứng ở cửa không biết bao lâu.

“Tốt hơn chưa?”

Nhìn thấy cặp mắt kia không còn dày đặc khói mờ, ngược lại bị hơi nước mờ mịt làm cho thanh triệt đen bóng, Cố Đình ít nhiều an tâm hơn chút, nhớ tới tình hình vừa mới chứng kiến, ngực lại hung hăng tê rần.

Cầm khay trong tay đặt ở địa phương tránh nước, Cố Đình lấy ra khăn lông hong khô làm mềm, nửa quỳ ở bên bồn tắm, tinh tế giúp cậu chà lau trên mặt không biết là nước mắt hay là vết nước.

Đã ngâm đủ nhiệt khí, xúc cảm thấm lạnh liền trở nên đặc biệt thoải mái. Lục Đăng nheo nheo mắt, nhếch lên khóe môi lên tiếng, bất giác mang theo giọng mũi mềm ấm.

……

Cậu không sinh khí với mình.

Lục Hoài Diệp vẫn nguyện ý thân cận y. Nhận thức như vậy làm trong lòng Cố Đình bỗng dưng nóng lên, màu mắt đỏ hồng, nhịn không được đứng dậy rảo bước tiến gần bồn tắm rộng lớn, đem người ôm vào trong lòng ngực, dùng gương mặt dán lên tiểu con mồi của y.

Y vẫn luôn hy vọng lần đầu tiên của bọn họ là tín nhiệm lần nhau, cũng đủ thân mật, cũng đủ ôn tồn, không khí cũng vừa vặn, trên giường hẳn là là tơ lụa thảm lụa, tốt nhất là có thêm tường vi màu đỏ mới nở ra trong hoa viên—— vô luận như thế nào, ít nhất không nên là y khi vô lực tự khống chế hóa cuồng làm ra.

Nếu còn có khả năng, y sẽ dùng hết mọi biện pháp, tới sửa đúng vết thương sai lầm lần đầu tiên này.

Còn không biết suy nghĩ của đối phương đã ở càng ngày càng lệch đường đi rất xa, Lục Đăng ở bồn tắm dịch ra cho y chút chỗ trống, thân thể thả lỏng gối lên cánh tay y.

Cố Đình ôm lấy cậu, lực lượng nhập vào cơ thể mà ra, mềm nhẹ nâng ấm trà lên, đem nấu táo đỏ trà gừng đã nấu tốt rót vào trong chén trà sứ đã chuẩn bị. Cũng không cho Lục Hoài Diệp động thủ, nâng lên chén trà uy đến bên môi cậu.

Hương vị trà có chút kỳ quái, may mắn cũng để đủ đường. Lục Đăng trên tay y nhấp mấy ngụm, ngửa đầu nhìn phía tổ tiên huyết tộc thần sắc ngưng trọng phảng phất đang suy nghĩ lựa chọn sâu xa trọng đại gì, trộm nhếch lên khóe môi, bỗng nhiên thò người ra chạm chạm gương mặt y.

Ngực bị nhẹ nhàng va chạm, bỗng dưng dâng lên một mảnh ấm mềm. Cánh tay Cố Đình buộc chặt, môi dán ở bên tai cậu: “Ta no rồi, ngươi trước khôi phục lực lượng đã, không cần quá vất vả……”

Ẩn ẩn cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng, nhưng lực đạo an ủi từ phía sau rốt cuộc quá mức ôn tồn. Lục Đăng ngửa đầu ở cần cổ y cọ cọ, vùi vào một mảnh mát lạnh kia, thả lỏng nhắm mắt lại.

Chờ đến khi tiểu con mồi trong lòng ngực hoàn toàn ngủ say, Cố Đình mới rốt cuộc ôm cậu từ trong bồn tắm đứng dậy, dùng khối vải nhung lớn cẩn thận lau khô, ở trên tóc cực nhẹ hôn xuống, ôm cậu trở lại phòng ngủ.

Hiện tại vẫn là đêm khuya, hẳn là là thời điểm nhân loại nghỉ ngơi.

Ôm lấy Lục Hoài Diệp nằm xuống, hoài gian bị ấm áp hơi thở tràn đầy điền thật. Cố Đình không thầy dạy cũng hiểu mà đem cằm nhẹ nhàng đặt trên tóc cậu, nhắm mắt lại cọ cọ, đợi một lát, tiểu con mồi quả nhiên tự giác mà lùi sâu hướng vào trong lòng ngực y.

Thuần huyết tổ tiên thỏa mãn mà nhắm mắt lại, thân thể tiếp tục hấp thu năng lượng trước đó không kịp chuyển hóa. Trong lòng là hương khí tươi mát của cây cối, thế nhưng cũng dần dần sinh ra chút buồn ngủ, đem người hộ trong lòng ngực, nhắm mắt lại an ổn ngủ say.

Một đêm yên giấc, khi sắc trời dần sáng, Lục Đăng lặng lẽ đứng dậy.

Số máu bị tổn thất đều được bổ sung lại, lại no no ngủ một giấc, thân thể đã dễ chịu không ít. Cố Đình vẫn ngủ đến say nồng, xem ra thực vật đêm có tác dụng thôi miên đối huyết tộc cũng là hữu hiệu.

Kiện quần áo kia là Cố Đình mua cho cậu, phải đúng lúc giặt sạch sẽ. Loại sự tình như bình sữa uy máu này nếu như đối phương đã biết, nhất định sẽ chịu đả kích lớn, cũng phải mau chóng đem giấu đồ cho tốt.

Ôm khăn trải giường cùng quần áo nhiễm máu lặng lẽ ra cửa, chân trời mới lộ ra mơ hồ. Lục Đăng thân hình nhẹ lách, ở hậu viện tìm được một chỗ nước chảy, mới vừa để quần áo xuống, cổ tay lại bỗng nhiên đau nhức.

Lấy lực thừa nhận của cậu, cũng vẫn đột nhiên không kịp phòng ngừa mà kêu lên một tiếng, nắm lấy cổ tay phải run rẩy, ánh mắt quét về phía một đạo hư ảnh hiện ra từ hư không.

Nhà riêng của huyết tộc có quy tắc đặc thù, khách nhân không được ‘ mời ’ là tuyệt đối vô pháp tiến vào, cho dù là chuyên viên của đặc cần cục, cũng chỉ có thể lấy phương thức hình chiếu gặp mặt cậu.

Dưới cơn đau nhức, giữa trán Lục Đăng chảy ra mồ hôi lạnh ròng ròng, thần sắc lại vẫn bình tĩnh như cũ, ánh mắt trừng thẳng, ngẩng đầu nhìn phía y.

“Hôm nay không có việc gì?”

Gằn từng chữ một mà niệm ra hắn hồi báo, thân ảnh trên cao nhìn xuống mà xem kỹ hắn, ngữ khí hơi hàn: “Trạng huống thân thể của ngươi ký lục, tựa hồ cùng hôm nay hồi báo nội dung không quá giống nhau.”

Nuôi nấng huyết tộc là bị nghiêm lệnh cấm, đặc cần cục tin tưởng vững chắc một khi làm huyết tộc nếm đến người sống máu tươi hương vị, hết thảy cân bằng đều sẽ bị hoàn toàn đánh vỡ. Nếu Lục Hoài Diệp đối với kia một đoạn thình lình xảy ra suy yếu trạng thái cấp không ra giải thích hợp lý, bọn họ nhất định phải đem cái này tùy ý làm bậy đặc công mang về tiếp thu thẩm vấn phán phạt.

Nắm tay chậm rãi buộc chặt, Lục Đăng ngẩng đầu, đang muốn mở miệng, một đạo thân ảnh lại đã vội vàng đẩy ra tùng thực, một đường tìm lại đây.

Hình chiếu nháy mắt biến mất ẩn nấp, theo dõi vẫn chưa giải trừ.

Một khi Cố Đình vô ý nói ra uy huyết sự, nói không chừng chính mình thật muốn bị cưỡng chế mang đi. Lục bấc đèn đầu hơi trầm xuống, chính tận lực nghĩ như thế nào mới có thể không dấu vết mà cấp đối phương ám chỉ, Cố Đình lại đã đem hắn chặt chẽ nạp vào cánh tay gian, cánh tay banh đến phát run, ngực cơ hồ ẩn ẩn lộ ra giật mình lật.

Nhận thấy được cảm xúc dị thường khẩn trương của đối phương, Lục Đăng hơi giật mình, lập tức dứt bỏ hết tâm sự, giơ tay ôm lấy sống lưng y, ngửa đầu nhẹ cọ bên má y: “Làm sao vậy?”

“Là ta không tốt, về sau ta sẽ cẩn thận, nhất định sẽ rất cẩn thận, sẽ khống chế được chính mình, sẽ đem các chuẩn bị đều làm tốt, tuyệt sẽ không khiến ngươi bị thương——”

Cố Đình dồn dập nói hết một hơi, giọng nói bỗng nhiên nghẹn ở trong cổ họng, sau một lúc lâu mới siết chặt cánh tay, cúi đầu vùi vào cần cổ ấm áp của thanh niên.

“Đừng đi……”

One thought on “34

  1. Pingback: Cái Pháo Hôi Này Ta Tráo ! – Minh Thành

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s