39

Cố Đình chăm chú nhìn cậu một trận, nhẹ nhàng gật đầu: “Có.”

Nói xong, y đã đem người ôm vào trong lòng ngực, ở trên thuyền ngắm cảnh không ngừng lay động ổn định thân hình, nhảy vào bên trong khoang điều khiển đã bị tạc nổ còn một nửa.

Trong khoang trống không, ngảy cả một bóng người cũng không thấy, chỉ sợ nhóm thuyền viên không chỉ có bị tên dị năng giả mất khống chế kia giết mất không còn ai, thậm chí ngay cả thân thể ũng đã bị thánh ngân cướp đoạt hấp thu mất, hóa thành năng lượng cần thiết để cho nó thức tỉnh.

“Ban nãy ngươi, chính là muốn tiến vào tìm tên dị năng giả này?”

Cánh tay Cố Đình vừa động, phía sau đã truyền đến âm thanh thở hổn hển dò hỏi của Phương Dật.

Bọn họ bị vứt bỏ trên chiếc du thuyền trong chớp mắt sau liền rơi tan nát, biện pháp tự cứu duy nhất chính là tiến vào phòng điều khiển thử thời vận. Nhìn lướt qua tình hình bên trong khoang, Phương Dật đồng dạng đoán được là chuyện gì đã xảy ra, cắn răng đánh một cái lên khung cửa: “Gặp quỷ — khi đó nếu không đi ngăn cản ngươi thì tốt rồi……”

Hơi thở sinh mệnh bốn phía mới tiêu tán không lâu, giết chóc liền phát sinh ở trước đó không lâu, nếu khi đó không phải Khang Nham khăng khăng muốn đem Lục Hoài Diệp khống chế, mạnh mẽ ban cho khiển trách, nói không chừng còn hy vọng có thể cứu chữa những người này.

Lục Hoài Diệp hơi rũ đầu dựa vào ngực y, không có lên tiếng. Đôi mắt Cố Đình hơi trầm xuống, đem cậu hướng trong lòng ngực hộ càng sâu vào, dùng thân thể đem người hoàn toàn ngăn lại: “Phương tổ trưởng, hành khách bên ngoài giao cho ngươi, chúng ta ở bên trong nghĩ cách.”

Tình hình khẩn cấp, Phương Dật cũng không hề nhiều lời, dứt khoát gật gật đầu, xoay người nhảy ra ngoài.

Lục Đăng đã nhanh trí sửa sang lại phương án khẩn cấp, ngẩng đầu đang muốn mở miệng, Cố Đình đã nhẹ nhàng đem cậu đặt ở trên ghế dựa lớn của thuyền, nửa quỳ ở bên tay lái, giúp cậu ổn định thân hình: “Ngồi ổn không?”

Sức lực ngồi ổn vẫn phải có.

Lục Đăng mặt mày nhẹ nâng, gật gật đầu, cổ tay giật giật, dây leo tham nhập vào điều khiển đã bị phá hủy nghiêm trọng, thử đem máy tính chủ đã hư một nửa một lần nữa miễn cưỡng sữa chữa lại.

Tay phải cậu vẫn không dùng lực được, thuốc mất cảm giác đau đớn lại đã đến hết thời gian, chỉ kiên trì một trận, giữa trán đã lần thứ hai dày đặc một tầng mồ hôi lạnh.

Không có người điều khiển, thuyền ngắm cảnh rất nhanh liền sẽ rơi tan nát, cần phải nhanh một chút khôi phục trạng thái điều khiển. Lục Đăng đem tinh thần lực cùng hệ thống dung hợp ở một chỗ, thâm nhập vào khởi động máy tính chủ, mạnh mẽ đem trình tự điều khiển đã tê liệt một lần nữa vận hành.

Thuyền ngắm cảnh đột nhiên chấn động, thế rơi xuống bỗng nhiên dần hoãn.

Mồ hôi lạnh theo thái dương chảy xuống, tầm mắt trở nên mơ hồ, hốc mắt nhức đến sinh đau.

Lục Đăng thở phào một hơi, tạm thời thả lỏng lại, ngửa đầu muốn lau đi mồ hôi lạnh, thân thể lại bỗng nhiên bị ôm vào trong lòng ngực, một lần nữa ngồi lên ghế điều khiển.

Thuần huyết tổ tiên đem cậu ôm ở giữa hai cánh tay, lòng bàn tay mềm nhẹ lau đi mồ hôi lạnh ở đuôi mắt, một tay xốc lên vạt áo sơmi hơi ẩm ướt của cậu.

Đụng chạm vào chỗ mẫn cảm khiến thân ảnh Lục Đăng căng cứng, theo bản năng ngẩng đầu, bên tai dâng lên một mạt đỏ ửng: “Hiện tại –”

“Hiện tại ngươi cần lực lượng, thánh ngân của ngươi không thể sử dụng, đừng khẩn trương……”

Nhìn thấy tia hơi giật mình trong cặp mắt đen kia, Cố Đình mỉm cười, bên môi chạm chạm thái dương cậu lòng bàn tay đặt ở bên hông cậu, thúc giục lực lượng chuyển qua cho cậu.

Rõ ràng là lời giải thích hết sức bình thường, lại bởi vì giọng nói có thêm một tia thấp trầm hơi khàn, ngược lại thêm chút ái muội giấu đầu lòi đuôi.

Lục Đăng nhịn không được mím khóe môi, đem gương mặt vùi vào lòng y, bên tai càng nóng hơn, ngực ngược lại như có kỳ tích mà bình tĩnh trở lại.

Sau lưng là vòng ôm kiên cố, lực đạo kiên định dường như chưa bao giờ sinh ra một chút do dự nào. Trước mắt là muôn vàn nguy cơ, cậu lại chỉ cảm thấy an tâm.

Loại tín nhiệm tùy thời tùy chỗ đều có thể giao phó này làm ngực cậu nóng lên, mồ hôi lạnh đuôi mắt mới vừa được lau đi, lần thứ hai bị những giọt nước mắt nóng bỏng thấm ướt.

Lực lượng không ngừng dũng mãnh tràn vào, thân thể cũng theo đó ấm lên. Lục Đăng cầm tay y, ngẩng đầu ý bảo y buông bản thân ra, Cố Đình lại vẫn như cũ vững vàng ôm lấy cậu: “Hoài Diệp.”

Lục Đăng ngẩng đầu, âm thanh cực nhẹ đáp lại.

Khoang điều khiển đã bị hủy hơn phân nửa, phần ngoài còn dư lại cũng ở trong cuồng phong kịch liệt bị cuốn đi hầu như không còn. Cuồng phong lạnh thấu xương, Cố Đình thả ra giọt máu đem hai người bảo vệ lấy, mỉm cười, cúi đầu hôn hôn thái dương cậu: “Dù thật sự sẽ rơi xuống, lần lữ hành này cũng thực đáng giá.”

Ngữ khí y ôn tồn thản nhiên, độ ấm ở sau thắt lưng rõ ràng trở lạnh, giọng nói trầm thấp lại như là một hồ nước nóng, tưới ướt cả phần ngực lạnh lẽo đang đông lạnh của Lục Đăng.

Đối diện với quang mang nhu hòa trong cặp mắt kia, Lục Đăng thả lỏng mặt mày, dùng sức nắm chặt tay cậu: “Sẽ không rơi xuống.”

Cuộc lữ hành của bọn họ còn chưa kết thúc, bức tranh kia còn chưa vẽ xong.

Sẽ không cứ như vậy rơi xuống.

*

Thuyền ngắm cảnh một lần nữa vững vàng, rốt cuộc cũng làm các hành khách hoảng sợ sinh ra một chút hy vọng.

Máy tính chủ miễn cưỡng sửa chữa nói không chừng không bao lâu sẽ lại xảy ra vấn đề, chờ đến khi năng lượng hoàn toàn được chuyển hóa, thân thể Lục Đăng cũng đã khôi phục cơ bản, được Cố Đình đỡ đứng vững trên mặt đất, cẩn thận mà tu sửa các linh kiện một lần nữa.

“Cố tiên sinh, Hoài Diệp, cứu viện rất nhanh sẽ tới, thuyền có thể trụ vững trong chốc lát không!”

Phương Dật đỡ cạnh cửa đi tới, lau mồ hôi ở giữa trán, nhỏ giọng hỏi một câu.

Tuy rằng Khang Nham đã chạy trốn, nhưng đặc cần cục đã nhận được tín hiệu báo nguy, mấy chiếc thuyền tuần tra đã được gia tăng đưa tới. Chỉ cần chống đỡ thêm một trận, là có thể đem hành khách trên thuyền đều bình an dẫn ra ngoài.

Hệ thống còn đang cẩn thận khống chế hướng đi, chỉ cần linh kiện của máy tính chủ được dây leo cố định xuất hiện tình trạng không ổn, cũng có thể chống đỡ thêm một trận.

Lục Đăng gật gật đầu, thẳng người đứng lên.

Bản thân cậu cần phải lưu lại nơi này, duy trì thuyền ngắm cảnh đến khắc cuối cùng. Cố Đình đã đem đại bộ phận lực lượng đều chuyển nhượng cho cậu, rồi lại không chịu hút máu của cậu, tiếp theo chỉ cần có bất luận biến cố gì, đều sẽ trở thành nguy hiếp chân chính với đối phương.

Cầm cổ tay bởi vì chuyển hết lực lượng cho cậu mà càng thêm lạnh lẽo của Cố Đình, Lục Đăng mới ngẩng đầu, vành tai bỗng nhiên tê rần.

Không thể tái phạm.

Nhớ tới “Trừng phạt” của đối phương, khóe môi Lục Đăng nhẹ nhấp, hấp tấp di chuyển ánh mắt, bên tai nhịn không được mà dâng lên một mảnh đỏ ửng.

Cố Đình hơi kinh ngạc mà nhướng mày, nhìn tiểu con mồi bỗng nhiên đỏ mặt, suy tư một lát, không nhịn được cười khẽ ra tiếng, đem người ôm vào vòng tay, nhẹ giọng dán ở bên tai trêu ghẹo: “Muốn đánh ngất ta trộm chạy đi, hay là lại lấy ra thêm bình sữa?”

……

Cái nào cũng có.

Lục Đăng ở trong lòng ngực y tiếp tục nóng lên, đem mặt chôn vào lòng ngực lạnh lẽo của vị tổ tiên thuần huyết kia.

Nhìn tiểu con mồi cư nhiên đang thật sự nghiêm túc suy nghĩ, ngực Cố Đình mềm thành một mảnh, tuy rằng biết rõ tình huống khẩn cấp, ý cười lại vẫn như cũ giấu cũng giấu không được mà từ giữa mày tràn ra, nâng cằm cậu lên, nghiêm trang cúi người xuống.

Phương Dật nhận được câu trả lời đã quay đi dẫn đường cho hành khách, mọi người cũng đều vội vàng giữ mệnh, theo lý sẽ không có người chú ý tới bọn họ ở trong khoang điều khiển.

Tim Lục Đăng dồn dập nhảy, đối diện với ánh sáng trong cặp mắt kia, nhưng vẫn không có tránh đi.

Đau.

Không có hôn môi như dự kiến, Lục Đăng đánh cái giật mình, ngạc nhiên ngẩng đầu, Cố Đình lại đã cong khóe môi lên, vừa lòng mà xoa xoa viền tai mới vừa cắn qua nói: “Khen thưởng.”

Nhìn thấy tư thế thản nhiên yên tâm thoải mái của y, Lục Đăng hơi hơi hé miệng, vẫn là không thể mở miệng kháng vị đối với loại điều khoản bá đạo này.

Cố Đình cầm tay cậu, ý cười vẫn còn, quang mang trong mắt lại dần trở nên nghiêm túc: “Hoài Diệp.”

Lục Đăng ngẩng đầu, Cố Đình lần này không có tiếp tục cùng cậu đùa giỡn, cúi đầu chăm chú nhìn cậu một lúc lâu, đem cánh tay siết chặt: “Ta nghe nói, tòa tế đàn kia có năng lực đem huyết tộc biến thành nhân loại……”

Lời nói đến một nửa, thuyền ngắm cảnh bỗng nhiên kịch liệt rung động.

Thuyền tuần tra của đặc cần cục dừng lại quá gần, khí lưu đó đã tạo thành quấy nhiễu mãnh liệt đối với con thuyền ngắm cảnh khổng lồ cồng kềnh. Hệ thống khẩn cấp sửa lại mệnh lệnh điều khiển, trẻ em mới vừa được đưa lên thuyền cũng bởi vì chấn động mãnh liệt như vậy, bàn tay từ trong tay mẹ buông lỏng rơi xuống.

Tiếng kêu hoảng sợ nháy mắt vang lên, đám người nhanh chóng loạn thành một đống, một sợi dây leo bỗng nhiên phá không đuổi theo, đem đám trẻ đang rơi xuống vững vàng quấn lấy.

Cành lá tươi tốt đem đám trẻ sợ tới mức gào khóc giữ chặt, kiên nhẫn an ủi, nhẹ nhàng đưa về trong lòng ngực mẹ chúng.

“Là dị năng giả! Là dị năng giả vừa rồi bị đặc cần cục trừng phạt, ta đứng ở cửa sổ có nhìn thấy!”

Đoạn dây leo bất thường lập tức có người nhận ra, mọi người sôi nổi đi qua xem, thân ảnh thanh niên đang thao túng dây leo dựa vào trong lòng ngực rộng lớn, thân hình đơn bạc, gió lạnh thổi quần áo bay phất phới, sắc mặt ở dưới ánh đèn có chút tái nhợt.

Bọn họ đứng ở ngay cửa khoang điều khiển, vòng bảo hộ bị phá huỷ hơn phân nửa, linh kiện rách nát bên trong đều bị dây leo quấn chặt lấy, trên dây mây đỏ sậm còn mang theo một tầng huyết sắc kỳ dị.

Người trung niên mang mắt kính bỗng nhiên run lập cập, bản năng lui về phía sau: “Là huyết tộc……”

“Huyết tộc thì thế nào? Hai người bọn họ là cùng phe, đều là cứu chúng ta!”

Thanh niên cao giọng mở miệng, nhìn thoáng qua thuyền tuần tra cấp tốc lui xa, khinh thường mà xuy một tiếng, bỗng nhiên vén tay áo nhanh chóng bước tới: “Các ngươi đều là huyết tộc sao? Các ngươi có muốn hút máu hay không — thân thể ta rất khỏe mạnh, máu ta cho các ngươi tùy tiện dùng, chỉ cần không chết là được!”

“Ta cũng vậy! Ta mỗi ngày đều tập thể hình, các ngươi hút nhiều một chút cũng không sao!”

“Ta là bác sĩ, ta có thể giúp bọn hắn rút máu, các ngươi có thể uống máu đã rời khỏi cơ thể không? Trong khoảng thời gian ngắn máu vẫn sẽ không bị đông lại……”.

Phương Dật dở khóc dở cười, hơi hơi hé miệng, nhưng vẫn là đem lời muốn nói nuốt trở vào.

Tình trạng khí lưu rất khó đoán trước, thuyền tuần tra của đặc cần cục không có biện pháp tới gần, chỉ có thể đi theo hộ tống cách đó không xa, thứ dây leo huyết sắc vớt lên không chỉ có mấy đứa trẻ kia, mà cũng vớt lên hy vọng còn sót lại của mọi người.

Uyển chuyển cự tuyệt thông tri yêu cầu bản thân rút lui của tổng bộ, Phương Dật tùy tay đem trang bị dù nhảy khẩn cấp đưa cho thanh niên bên cạnh, soát soát cổ tay áo, bước về phía vị bác sĩ kia.

Chất lượng máu của thánh ngân giả, tổng vẫn là mạnh hơn so với máu của người bình thường cùng dị năng giả cấp thấp.

*

Bị đám người bỗng nhiên nhiệt tình uy máu làm hoảng sợ, Cố Đình theo bản năng lui nửa bước, đối diện với ý cười vui vẻ từ đôi mắt đen trong lòng ngực, bỗng nhiên hiểu rõ dụng ý của Lục Hoài Diệp khi muốn mượn lực lượng của bản thân.

Lục Đăng ngẩng đầu hướng y cười cười, đem nhiệm vụ thu thập máu giao cho y, bước nhanh đi vào trong khoang điều khiển.

Thuyền tuần tra không thể tới gần, chỉ có thể nghĩ cách để con thuyền ngắm cảnh này không rơi xuống. Phụ cận không có mặt đất bằng phẳng thích hợp để đáp xuống, chỉ ở cách đó không xa tìm một mảnh rừng cây tươi tốt nếu thật sự không có cách nào, cũng chỉ có thể đi nơi đó thử thời vận.

Cậu có thể khống chế rừng rậm, nhưng tiền đề là, cần phải có cũng đủ lực lượng.

Chỉ còn có hai mươi phút, mặt trời sẽ mọc lên.

Hệ thống lần nữa bảo đảm có thể kiên trì chống đỡ hai mươi phút, Lục Đăng đứng ở trước đài điều khiển, nhìn phía bầu trời đã mơ hồ sáng lên.

Tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, Cố Đình từ sau lưng ôm chặt cậu, lòng bàn tay dán ở trên thánh ngân của cậu, đem lực lượng mới có được truyền qua.

Nhận thấy tổ tiên thuần huyết phía sau tựa hồ có chút uể oải ỉu xìu, Lục Đăng nhịn không được nhấp khởi khóe môi, thân thể thả lỏng, ngửa đầu gối lên trên vai y: “Lần này là dùng cái gì để uống?”

“…… Ống hút.”

Cố Đình buồn bực khẽ thở dài, nhớ tới trải nghiệm vừa rồi, trước mắt liền nhịn không được từng đợt biến thành màu đen, siết chặt cánh tay đem người ôm vào ngực: “Hoài Diệp, ta không muốn làm quỷ hút máu, ta cùng ngươi làm người đi……”

Y đã hai lần nhắc tới quyết định này, miệng Lục Đăng khẽ nhúc nhích, cầm cái tay kia, nắm trong lòng bàn tay.

Cũng không có gì không tốt.

Linh kiện máy tính chủ đang không ngừng báo cáo tình hình, hệ thống tận lực vòng ra đường lớn, điều khiển thuyền ngắm cảnh thong thả chuyển hướng trong không trung, muốn đem thời gian hai mươi phút hao hết.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sắc trời ngược lại càng thêm âm trầm.

Cố Đình vẫn như cũ vững vàng ôm lấy cậu, giọt máu làm lá chắn cho hai người càng nhỏ lại trong gió lạnh, thần sắc lại không khỏi trầm xuống.

Mây mưa trái mùa đang lưu chuyển ngưng tụ, nhanh chóng che lấp tia năng mặt trời mới vừa thò đầu ra.

Khí lưu mang mưa biến ảo không ngừng, thuyền ngắm cảnh gian nan lắm mới ổn định lần thứ hai bắt đầu lay động, hạt mưa lớn như hạt đậu kết bạn với tiếng sấm nổ vang rơi xuống, tia chớp khiến cho chân trời hiện ra một mảnh trắng bệch.

Hy vọng nhỏ bé thật vất vả sinh ra lần thứ hai trở nên mong manh, các hành khách lại không hề giống như mới đầu hoảng loạn sợ hãi, càng ngày càng nhiều người đã dần dần bình tĩnh trở lại.

Chỉ có khoang điều khiển bị phá hư, lá chắn phòng hộ của thuyền ngắm cảnh vẫn còn. Mưa bão kịch liệt bị lá chắn vô hình ngăn cách, mọi người vẫn như cũ tụ ở trên boong tàu, có người quỳ gối bên mép thuyền cầu nguyện, có người thử lưu lại chút thông tin hình ảnh cuối cùng, cũng có người thậm chí đã chuẩn bị trở lại trong khoang thuyền, nhận mệnh chờ đợi kết cục cuối cùng đã đến.

Phương Dật xuyên qua đám người, đỡ cửa khoang điều khiển đã nửa sập xuống, lại bỗng nhiên không biết nên mở miệng như thế nào.

“Còn có thể thử xem.”

Nghe thấy bước chân của hắn, Lục Đăng ở trong mưa to lên tiếng, đặt tay lên trục điều khiển, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Đình.

Cố Đình theo tầm nhìn của cậu, mỉm cười: “Hảo.”

Dứt lời, y xoay người về hướng Phương Dật: “Phương tổ trưởng, nói cho hành khách trở lại khoang thuyền, bất luận dùng biện pháp gì, đem bản thân cố định cho tốt — còn có, giúp ta nói một tiếng với tổng bộ của ngươi, đặc công các ngươi đưa tới không tồi, ta sẽ không trả lại.”

Đều đã tới loại thời điểm này rồi, đặc cần cục cũng đã nhận định bọn họ nhất định sống không nổi, từ bỏ thông tin cùng các liên hệ bắt buộc, chỉ chờ sau khi rơi xuống lại tiến hành cứu viện. Hồ sơ Lục Hoài Diệp nói không chừng đã bị phong ấn, chờ đợi khi tiến hành phán định đã tử vong.

Phương Dật cứng họng cười khổ, giơ hai tay lên trả lời được, bước nhanh trở về boong tàu thông tri hành khách, trong lòng lại cũng không khỏi sinh ra chút kỳ vọng không thực tế.

Nếu thật sự có hi vọng……

Tiếng sấm nổ vang, gió lớn rốt cuộc cuốn nát phân đuôi dùng để cân bằng thuyền, phần xác rách nát đảo mắt đã biến mất trong bóng đêm đen đặc, thuyền ngắm cảnh nhanh chóng rơi xuống.

Máy tính chủ đã hoàn toàn hư đến không thể dùng, năng lượng trong hệ thống cũng đã hao hết, cuối cùng lóe vài cái liền lâm vào ngủ đông.

Lục Đăng nắm chặt trục điều khiển, đem hết toàn lực khống chế phương hướng của thuyền, thân thể lại từ bên trong kịch liệt chấn động không tránh khỏi lảo đảo, nhưng lại được một cánh tay gắt gao bảo vệ.

Cố Đình gắt gao ôm lấy cậu, đem cậu cố định ở trong ngực, phân ra một bàn tay cầm tay cậu, muốn cùng nhau dùng lực, lại bị cầm ngược trở lại, lòng bàn tay nhiều ra một gốc chồi non.

Không phải dây leo Lục Hoài Diệp thường dùng, Cố Đình nhận ra đây là một gốc cây, vào thời điểm chính mình bị ấn ở bên mép thuyền, chính là này dây leo của cây non này không khỏi phân trần đem cậu ôm chặt lấy.

“Gieo đi, lực lượng của ta còn đủ.”

Lục Hoài Diệp ngẩng đầu nhìn y, ngữ nghĩa ngắn gọn. Đồng tử Cố Đình lại bỗng nhiên hơi cứng lại, dùng sức cầm cổ tay của cậu.

Đối diện cái nhìn chăm chú của cậu, Lục Hoài Diệp ngược lại mỉm cười, giơ tay đem y ôm chặt, cúi người dựa lên.

“Chúng ta cùng nhau mạo hiểm, ngươi ở dưới đỡ lấy tôi, sau đó mang tôi đi tìm tế đàn.”

Một bàn tay cậu vẫn vững vàng ấn trục điều khiển,nhẹ giọng tự thuật an bài kế tiếp, tựa hồ hoàn toàn không có suy xét đến khả năng khác.

Cố Đình ôm lấy cánh tay cậu vẫn như cũ bất động, Lục Hoài Diệp mím môi, rốt cuộc giơ tay ôm lấy y, cúi người hôn lên: “Tin tưởng tôi.”

“…… Được.”

Cặp mắt đen kia lóe sáng, bất luận kẻ nào cũng không đành lòng làm nó ảm đạm xuống.

Nhẹ nhàng gật gật đầu, Cố Đình đem chồi non kia giấu ở lòng bàn tay, lưu lại một đoàn tia máu bảo vệ cậu, cầm dây leo làm vật giảm xóc, một tay nhảy qua đài điều khiển, từ cửa sổ rách nát nhảy xuống.

Lực lượng của than thể huyết tộc so nhân loại cường hãn hơn nhiều, tốc độ trượt xuống dây leo chậm lại, đảo mắt đã thấy được cành lá của rừng cây phía dưới, đem y vững vàng tiếp xuống , một đường đưa đến mặt đất.

Cố Đình khẩn trương đến trái tim cơ hồ nhảy lên, tìm được một chỗ đất phì nhiêu , đem chồi non kia chôn xuống.

Mưa to hạ xuống, rừng rậm bỗng nhiên sinh trưởng tốt.

Mỗi người đều chính mắt chứng kiến kỳ tích phát sinh.

Chạc cây mọc lan tràn rừng rậm nhanh chóng tăng trưởng, thân cây thô tráng trở thành đường trượt đơn sơ , cành lá đột nhiên rậm rạp, hình thành lá chắn giảm xóc rắn chắc, phảng phất đang chuẩn bị dò ra cứu viện cùng bảo vệ.

Rừng rậm đen nhánh bị một tầng nhàn nhạt huyết sắc bao trùm, nhưng một chút cũng không có vẻ đáng sợ, ngược lại hết toàn lực hướng về phía bọn họ mở ra vòng tay, dùng than thể chân thật hoàn thành bảo hộ cuối cùng không biết có thành công hay không.

Trong mắt Lục Đăng hiện ra tia quyết tuyệt, đột nhiên đẩy trục điều khiển xuống, đồng thời ấn xuống phanh khẩn cấp phanh lại van cổng(*). Thân thuyền bỗng nhiên bị mạnh mẽ xoay chuyển phương hướng, khoang điều khiển đứng mũi chịu sào, miễn cưỡng tiếp nhập thanh trượt làm từ gỗ, nhanh chóng lao xuống.

*Một van cổng, còn được gọi là một van cống, là một van mở ra bằng cách nâng một cửa tròn hoặc hình chữ nhật ra khỏi con đường của chất lỏng, van cổng chỉ có thể đóng hoặc mở hoàn toàn.

20200000013920144739520970884_s

Ma xát đảo mắt xuất hiện khiến thân thuyền kịch liệt nóng lên, rồi lại bị mưa to tưới đến lãnh lẽo.

Cho dù có nội hạch đang không ngừng hấp thu năng lượng, Lục Đăng cũng vẫn như cũ có thể cảm giác được lực lượng bên trong cơ thể mình thu không đủ chi, giọt máu mạnh mẽ bảo vệ thân thể cũng ở trong một lần lại một lần va chạm va chạm dần dần tiêu hao.

Cố Đình ở dưới.

Nếu thuyền ngắm cảnh cứ như vậy trượt xuống, cho dù là huyết tộc cũng khó có thể chạy trốn, cần phải trước khi thuyền vỡ nát đem nó chặn lại.

Lục Đăng dùng hết sức lực nhấn phanh khẩn cấp phanh lại van cổng, dưới chấn động mãnh liệt, trước mắt hiện lên một mảnh bông tuyết trắng xoá, ngực lặng yên dâng lên tia huyết khí.

Lại chống thêm một chút, lại chống thêm một chút liền đáp xuống.

Cố Đình ở dưới chờ cậu, cậu không muốn lại nuốt lời, cậu muốn sống đi xuống, muốn cùng đối phương cùng nhau trải qua những chuyện sẽ phát sinh kế tiếp.

Gió lớn không ngừng thổi vào tàn phá khoang điều khiển, áp lực cường hãn làm cậu ngay cả nhúc nhích cũng có chút khó khăn. Lục Đăng cắn môi dưới, tận lực dùng đau đớn kéo về một chút ý thức, từ cửa khoang nhìn xuống phía dưới xem xét, bỗng nhiên trông thấy giọt máu chói mắt.

Đó là hình thái lực luongj thuần túy của tổ tiên huyết tộc — áo choàng màu đen ở trong gió thổi lạnh thấu xương, quanh thân bao trùm huyết quang lóa mắt, nước mưa hơi một tới gần đã bị văng ra, sương đen tràn ngập, đem hết thảy bao phủ ở dưới sự thần bí dụ hoặc.

Lục Đăng mỉm cười, cuối cùng đem phanh giữ chặt, thả người nhảy xuống.

Giọt máu quanh thân nhanh chóng tiêu hao, nước mưa lạnh băng đã rơi lên trên má. Khoang điều khiển rốt cuộc ở trong va chạm liên lục hoàn toàn nát bấy, thân thuyền còn sót lại vẫn bị từng tầng chạc cây vắt ngang, không ngừng giảm tốc độ.

Xác cây bị dứt rào rào rơi xuống, rơi xuống mặt đất ở phía dưới, thân thuyền khổng lồ khó khăn lắm mới dừng lại thế rơi.

Yên tĩnh trong chớp mắt.

*

Đặc cần cục đảo mắt đã đuổi kịp, nắm chặt thời gian cứu viện đi cứu vớt dân chúng. Tâm tình Phương Dật lại không tốt chút nào, thả người bay vút vào thân thuyền ngắm cảnh đã bị tàn phá, bước chân bỗng nhiên tạm dừng.

Có càng ngày càng nhiều hành khách chạy lại đây, đội viên của đặc cần cục ý đồ tiến lên sơ tán đám người, nhưng không mấy ai để ý tới, hơi thở mỗi người đều có chút không vững, vui sướng vì sống sót sau tai nạn tiêu tán không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Khoang điều khiển đã biến mất.

Ma xát cùng va chạm kịch liệt như vậy, không có khả năng không lưu lại dấu vết tổn hại.

Một tiểu cô nương được mẫu thân ôm qua khụt khịt khóc lên, đứt quãng mở miệng: “Hút, quỷ hút máu ca ca……”

Mẫu thân đem cô bé ôm vào trong lòng ngực, nhẹ nhàng vỗ về, hốc mắt cũng không khỏi đỏ lên.

Đám người bỗng nhiên trầm mặc.

Phương Dật đi qua, nhặt lên một đoạn dây leo đứt gãy, cầm ở trong tay, tỉ mỉ thu vào túi, xoay người rời đi.

……

Ẩn nấp ở chỗ sâu trong rừng, Cố Đình khẩn ôm lấy khối thân thể kia, lòng còn sợ hãi mà vội vàng xem xét.

Chỉ kém một chút.

Lục Đăng tính vô cùng chuẩn xác, trừ bỏ thoát lực liền lông tóc vô thương, gối lên cánh tay y, đối diện đôi mắt đen khiến người bị mê hoạc, mặt mày thả lỏng hiện lên ý cười trong trẻo: “Lần này có khen thưởng không?”

“Có.”

Kiểm tra qua toàn thân cũng chưa nhìn thấy miệng vết thương, tổ tiên thuần huyết rốt cuộc thở phào, đỡ trán lòng còn sợ hãi mà khẽ cười lên, đơn giản cũng gật gật đầu, ôm lấy cậu hôn sâu xuống.

“Lần này rất tốt, về sau cũng phái giữ gìn, nhưng không cho phép trộm bị thương……”

Cánh môi chạm vào nhau, tiểu con mồi trong lòng ngực lại bỗng nhiên tê mà khẽ kêu ra một hơi.

“Làm sao vậy?!”

Cố Đình trong lòng phát hoảng, sương đen xoay chuyển đem người buông ra, cúi người muốn xem xét, lại bị thân sắc hơi khác thường của Lục Đăng ngăn lại, mơ hồ mở miệng: “Không có việc gì……”

“Lại nói không có việc gì, còn muốn bị phạt.”

Cảm giác trơ mắt nhìn thuyền ngắm cảnh rơi xuống một chút cũng không tốt, Cố Đình trầm giọng mở miệng, lực đạo lại vẫn mềm nhẹ như trước, cẩn thận nắm cổ tay của cậu, động tác bỗng nhiên cứng lại.

Thuần huyết huyết tộc mọc ra răng nanh sắc nhọn, động tác lại quá gấp, một chút không cẩn thận, bên môi Lục Đăng đã bị cắt ra một đạo vết máu nhợt nhạt.

3 thoughts on “39

  1. Pingback: Cái Pháo Hôi Này Ta Tráo ! – Minh Thành

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s