Chương 43

Edit&Beta: Giếng.

Đem tin nhắn kia đọc đi đọc lại mấy lần, Lương đạo diễn rốt cuộc mới miễn cưỡng lý giải được hàm nghĩa của nó.

Lương Viễn:……

Lương Viễn: Mặt người dạ thú!!!

Hắn tận mắt nhìn thấy Cố Khê sa thải người đại diện cùng trợ lý rồi, cũng biết Cố Khê nhất định sẽ bởi vậy cùng công ty nháo lớn chuyện, tâm tình tuyệt không tốt bao nhiêu.

Nhưng cho dù tâm tình có không tốt, ném xuống một đại phiền toái chạy ra đi phong nguyệt sung sướng, điều này không nghi ngờ gì đã vượt qua nhận thức của Lương đạo diễn trước giờ bảo thủ.

Quả thực khiến người giận sôi.

Lương đạo diễn vô cùng đau đớn mà mở miệng khiển trách, còn cố ý viết hơn ba cái dấu chấm than, cố gắng đạt tới trình độ mau chóng thức tỉnh đối phương, dừng cương trước bờ vực quay đầu lại là bờ.

Di động chấn vang, Cố Khê ấn mở màn hình nhìn nhìn, không cho là đúng mà bĩu môi.

Không kiến thức.

Còn không phải chỉ là đem người mang ra ngoài bao phòng thôi sao, ở trong giới căn bản không tính là đại sự gì, y tốt xấu cũng coi như là một ảnh đế, mang người ra ngoài ngủ một đêm lại làm sao.

Đại kinh tiểu quái.

Cố ảnh đế vô cùng cứng đầu, căn bản không tính toán trả lời. Tùy tay vứt di động, giúp  paparazzi đang ngủ ngon lành đem góc chăn dịch tốt, cẩn thận không có kinh động cậu, đắp thảm mỏng dựa trên sô pha.

Lật vài tờ kịch bản, trên giường mơ hồ truyền đến động tĩnh rất nhỏ, Cố Khê lập tức dừng lại động tác, nín thở ngóng qua.

Lục Khinh Chu chỉ là trở mình, vẫn như cũ cuộn ở trong chăn ngủ ngon lành.

Đọc lời thoài tuy là không phát ra tiếng, nhưng dù sao cũng có tiếng động.

Ở sô pha trầm ngâm một trận, Cố Khê tùy tay thu thập mấy thứ, cầm di động mở đèn pin lên, đứng dậy đi ra ban công.

Không riêng lời thoại phải học, bên công ty cũng tổng phải có một câu trả lời. Hiện tại cũng đã liên lụy đến cảnh sát, mấy tên gia hỏa xâm nhập nhfa dân kia đã bị bắt lên, nếu là chính mình lại chậm trễ không lộ diện, cũng chỉ có thể xem như không duyên cớ lãng phí cảnh lực.

Tuy rằng đối với bản thân mà nói y rất vui lòng bị cướp, lại tổng không thể tạo thành phiền toái với tài nguyên công cộng được. Cố Khê cầm di động ở trong tay xoay vài cái, gửi qua cho công ty một tin nhắn, tự đếm tới năm, điện thoại quả nhiên lập tức nhận lại câu trả lời.

“Phương tổng, ta hiện tại tâm tình thật không tốt. Ngươi tốt nhất trước hết nghĩ rồi hãy nói, bằng không ta không thể bảo đảm ta có thể hay không đầu óc nóng lên, lại vô thanh vô tức chạy đến chỗ nào ai cũng tìm không thấy đi.”

Không đợi bên kia lên tiếng, Cố Khê đã nhanh chóng để máy ra, đem cửa ban công đóng lại, móc ra điếu thuốc đặt giữa hai ngón tay.

Bật lửa số lượng có hạn ở lòng bàn tay vừa chuyển, vỏ ngoài bằng kim loại tinh xảo bật lên, phát ra tiếng vang thanh thúy, ngọn lửa lập tức bốc lên.

Cố Khê hút một hơi, chậm rãi nhả ra.

Thanh âm xuyên qua microphone rõ ràng mà truyền qua, ở đối diện Phương Vĩ bực bội đầy mình tức muốn hộc máu lời răn dạy chưa kịp nói bỗng nhiên bị nghẹn cứng, hô hấp rõ ràng nặng nề, lại vẫn thức thời mà trầm mặc xuống.

Trong giới đều biết, Cố Khê biết hút thuốc, lại không thường hút, cho dù là giao tiếp xã giao cũng chỉ là làm cho có, đối ai cũng đếu không phá lệ.

Mà y sẽ chủ động hút thuốc, trong tình huống duy nhất, chính là tâm tình của y đã kém tới cực điểm rồi.

Một trận trước đó đã sợ tới mức kinh hồn táng đảm, Phương Vĩ cắn răng sau một lúc lâu, miễn cưỡng chỉnh ngữ khí hòa hoãn xuống: “Ngươi xem ngươi, nói được cái gì? Công ty vì ngươi nửa đêm lo lắng hãi hùng, hiện tại gọi điện thoại hỏi một chút, ngươi nghĩ đến đâu vậy hả……”

“Như vậy là tốt nhất.”

Cố Khê tay trái đặt ở ngoài cửa sổ, đem điếu thuốc kia chậm rãi vê ở giữa hai ngón tay, không tiếp tục hút, chỉ là nhìn khói thuốc bị gió đêm thổi tan: “Phương tổng, chuyện này nháo đến không nhỏ……”

“Mới vừa rồi đã cùng cảnh sát bỏ án, đem nay công ty liền đem hot search hạ xuống.”

Y mới bắt đầu câu chuyện, Phương Vĩ lập tức theo đó lên tiếng, một bộ ngữ khí vì y suy nghĩ, lời nói thấm thía mà tiếp tục dặn dò: “Loại sự tình này nháo lớn không tốt, vạn nhất truyền ra ngoài, người ta sẽ nói ngươi làm ra vẻ, cố ý giả vờ ủy khuất. Công ty bên này giúp ngươi xử lý tốt, sẽ không dấy lên bọt nước gì, ngươi cứ việc yên tâm.”

Cố Khê cười khẽ.

Y hiện tại chỗ nào còn cần giả bộ ủy khuất.

Nghe người vẫn cố gắng tìm từ hòng lừa gặt trong điện thoại, tầm mắt Cố Khê rơi xuống, mở miệng đánh gãy đối phương thao thao bất tuyệt.

“Phương tổng, mấy người kia lén lút tìm tới nhà ta, ta dù sao cũng phải có cách nói, nếu là lại lấy lý do fan cuồng và trộm cướp vào nhà lừa gạt ta, ta nói không chừng sẽ tức giận đến trực tiếp báo án.”

Y hiện tại mặt trái – tin tức quấn thân, người qua đường xem đến gần ngư lọt vào trong sương mù, nếu có thể biết rõ thân phận mấy người kia, chứng thực có người cố ý hại y, thì những bát nước bẩn bị hắt lên người y trước đó sẽ không còn dấu chấm hỏi.

Tin tức này tuôn ra tới, đối với y không phải không chỗ hại, nhưng chỗ tốt tuyệt đối  lớn hơn rất nhiều.

Công ty mặc kệ y, cuối cùng y cũng phải tự nghĩ cách.

Câu chuyện của Phương Vĩ dừng lại, không nhịn được nghẹn lời, ấp a ấp úng: “Cố Khê, ngươi nghe ta nói ——”

“Ta ngăn không được các ngươi xóa hot search, còn có mấy hoạt động gì đó, các ngươi cũng không cần phải lại hao tâm tốn sức thông báo cho ta.”

Cố Khê cong cong khóe môi, giọng nói lãnh đạm: “Chỉ là Phương tổng, nhắc nhở ngài một câu, người đang làm trời đang nhìn. Ta bị paparazzi chụp được, nhiều nhất chỉ là thanh danh không dễ nghe, nếu là ngày nào đó ngài cũng bị paparazzi chụp được, phiền toái có thể to lắm……”

Lời còn chưa dứt, Phương Vĩ đã hoàn toàn bij chọc giận dứt khoát cắt đứt điện thoại với y trước, phủi phủi khói thuốc, quang mang dưới đáy mắt hoàn toàn lạnh xuống.

Lúc trước đem điện thoại tắt máy, chính là vì thử xem cái công ty này tốt xấu còn xem như chủ nhân của y, đối với y đến tột cùng đã tính kế tới bước nào rồi.

Chẳng qua là không nghe xong mấy lời răn dạy liền tắt điện thoại, sau khi tắt máy thì mất tích mà thôi. Cái loại cổ hủ đầu gỗ như Lương Viễn cũng có thể đoán được bản thân y là trong lòng không thoải mái, tìm một chỗ thanh tịnh thanh tịnh, Phương Vĩ là tổng tài giải trí Dực Khôn, không có khả năng cũng chỉ bởi vì chuyện nhỏ như vậy bị dọa phá gan, thậm chí làm ra chuyện nửa đêm chạy đi báo án.

Lời giải thích duy nhất, chính là Phương Vĩ nguyên bản liền biết chuyện sẽ xảy ra với y đêm nay, chỉ là không biết đến tột cùng chuyện này lớn cỡ nào.

Biệt thự của y ở trong núi, có vài đoạn đường không được tốt lắm, không cẩn thận một cái liền có khả năng lật xe rớt xuống.

Có thể đem Phương Vĩ dọa đến báo nguy, thuyết minh theo đánh giá của đối phương, chính mình ít nhất là có khả năng xảy ra chuyện ra ngoài ý muốn.

Tổng tài từ trên người y kiếm tiền mười lăm năm, không chỉ là trơ mắt nhìn y bị hại làm như không thấy, mà là đã sớm cấu kết sau lưng với người hại y, đem y toàn bộ bán đi.

Giải trí Dực Khôn.

Trong văn phòng tổng giám đốc, điện thoại bàn bị vứt xuống nửa treo lên không trung xoay vòng, Phương Vĩ sắc mặt vô cùng âm trầm, gạt tàn thuốc đã trên mặt đất hung hăng bẻ thành mấy mảnh.

“Phương tổng……”

Mao Xuyên một bên nơm nớp lo sợ, cẩn thận mà thò lại gần giúp hắn châm thuốc, bị hắn lạnh mặt một phen hất bay: “Không biết tốt xấu!”

Không biết hắn nói chính là Cố Khê hay là bản thân, Mao Xuyên run lập cập, vội vàng thu hồi đôi tay, lo lắng đề phòng cười theo: “Phương tổng, Cố Khê chính là tính tình không tốt như vậy, thời điểm ta cùng Lý Phong đi theo y, chịu ủy khuất đều chịu thành thói quen, ngài đừng cùng y chấp nhặt……”

Phương Vĩ cười nhạo: “Ngươi nói dối hay thật.”

Cố Khê cơ hồ là ở lớn lên ở giải trí Dực Khôn, tính tình thế nào ai cũng rõ ràng, tuy rằng chủ ý chính, nhưng chỉ cần không bị chọc tới tình trạng hôm nay, từ trước đến nay đều là giúp mọi người làm điều tốt, hiền hoà đến gần như khoan dung.

Những năm gần đây, cái tên Mao Xuyên này làm người đại diện âm thầm mượn danh Cố Khê kiếm tiền, cái tên trợ lý biểu đệ của hắn kia cũng đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày, nếu là đặt ở bên người người khác, đại khái đã sớm nhịn không nổi nữa.

Lý do thoái thác này nói cho người bên ngoài còn có thể hù dọa một chút, nói cho hắn nghe, quả thực so đánh rắm còn không bằng.

Thân thể Mao Xuyên cúi đến càng thấp, trên mặt mỉm cười.

“Nói càng nhiều, người khác cùng chính mình đều tin, đó chính là sự thật…… Phương tổng, ngài yên tâm, y cũng chính là ở trong điện thoại kiên cường cứng đầu. Y không phải không cần trợ lý sao? Chúng ta dứt khoát toại ý y, đem trợ lý sinh hoạt cũng đều rút về hết, chờ tới phim trường rồi, cái gì cũng không cần phải xen vào, liền sẽ quá sức y.”

Cố Khê mười lăm tuổi xuất đạo, ở phim trường từ trước đến nay là chúng tinh phủng nguyệt mà qua. Xe bảo mẫu luôn chuẩn bị tốt, ăn ở đều có người chiếu cố, diễn xong liền có nước uống có ghế dựa ngồi, mệt nhọc có thể nằm xuống bổ sung cảm giác. Những việc này thời điểm có người chuẩn bị thu xếp cũng không thu hút, bỗng nhiên liền không có người quản nữa, sẽ thấy nơi chốn đều quá không thoải mái.

Hiện tại Cố Khê còn có thể cứng đầu vài câu, chờ ngày mai tới phim trường rồi, kiên cường mà chịu tội mấy ngày, liền phải cùng bọn họ cúi đầu.

Nghe lời hắn nói, sắc mặt Phương Vĩ cuối cùng tốt hơn chút chút, liếc nhìn hắn một cái: “Lại ở phim trường tìm vài người, cho y thêm chút khổ, ta xem y có thể chống được tới khi nào.”

Mao Xuyên vội vàng đồng ý, còn muốn nói nữa, thấy sắc mặt Phương Vĩ ẩn ẩn không kiên nhẫn, vội tự giác câm miệng, xám xịt mà thu thập tốt tàn cục trên mặt đất, đứng dậy cáo từ.

Cửa văn phòng được cẩn thận khép lại, Phương Vĩ rút ra điếu thuốc bậc lửa, trong mắt ẩn ẩn hiện lên một tia nghĩ mà sợ.

Vài câu cuối cùng kia của Cố Khê ý tứ không đúng, giống như là đã nhìn ra cái gì.

Hắn trên danh nghĩa là tổng tài giải trí Dực Khôn, kỳ thật chỉ là cái tổng giám đốc thay người làm công, Cố Khê liền tính giúp công ty kiếm trên một trăm triệu, cùng hắn cũng không có gì quan hệ. Vị cần phải hại Cố Khê kia đưa lại đây vàng thật bạc trắng, lại là đã cất vào trong túi hắn.

Cố Khê còn có nửa năm liền hết hợp đồng, người có chút đầu óc người đều đoán được y nhất định sẽ kết thúc hợp đồng đi chỗ khác. Nửa năm này đối với y như thế nào, là tàn nhẫn áp bức, hoặc là buông chẳng quan tâm, hay dùng dư luận trước mắt buộc y gia hạn hợp đồng, đều có thể dùng thủ đoạn của công ty nói qua được.

Nhưng chính mình cầm tiền, mặc kệ người tính kế y, thậm chí còn đang âm thầm phối hợp quạt gió thêm củi. Loại sự tình này nếu bị vị lão bản chân chính thần long thấy đầu không thấy đuôi sau lưng giải trí Dực Khôn kia biết, nhất định không thể dễ chịu.

Hung hăng hút điếu thuốc, trong mắt Phương Vĩ hiện lên chút tàn nhẫn, đem tàn thuốc ở trên bàn dùng sức đè tắt.

Lấy không được chứng cứ, Cố Khê liền tính đã nhìn ra, cũng chỉ có thể bóp mũi thành thành thật thật mặc hắn xâu xé. Paparazzi đều là chụp nước bẩn minh tinh, nào có sẽ nhàm chán đã đến chụp lén chính mình.

Bất quá là buông lời hung ác hù dọa chính mình, ở phim trường ăn vài lần giáo huấn, tính tình có cứng đầu hơn nữa cũng có thể mài đến thành thật lại.

Hắn rất muốn nhìn, vị Cố ảnh đế được hầu hạ từ nhỏ đến lớn kia, trừ bỏ diễn kịch còn sẽ biết làm cái gì.

Cố Khê còn biết học lời thoại.

Lo lắng làm ồn đến Lục Khinh Chu, Cố ảnh đế nửa đêm ở ban công cẩn trọng học lời thoại, thật sự nhìn không được buồn ngủ, mới về tới trong phòng, không thèm thay đồ ngủ trên sô pha.

Làm diễn viên, không mấy người không luyện được một thân bản lĩnh tùy thời tùy chỗ ngã đầu liền ngủ, sô pha đã xem như đủ thoải mái. Ngày hôm sau còn phải dậy sớm chạy đến phim trường, không cần thiết lên giường ngủ, vạn nhất ngủ quá sâu, nói không chừng có thể không thức dậy nổi.

Cố Khê đắp thảm, đem công tác đèn ấn tắt, ngáp một cái nhắm mắt lại.

Một đêm vô mộng.

Sáng sớm hôm sau, Cố ảnh đế bị âm thanh chuông điện thoại đánh thức trợn mắt đứng dậy, xốc lên bịt mắt không biết mang vào khi nào, hoảng sợ phát hiện chính mình cư nhiên nằm tới trên giường.

Bức màn khép hờ, quần áo chỉnh chỉnh tề tề xếp ở một bên. Đại khái là ngủ đến thật sự quá thoải mái, cơn đau đầu thường lui tới do thức đêm cũng không có, rõ ràng chỉ ngủ mấy tiếng, nhưng một thân nhẹ nhàng giống như ngủ đã lâu.

Cố ảnh đế kinh hồn chưa định, ngơ ngẩn ngồi ở trên giường, nhìn cái tên hiện trên điện thoại đến phát ngốc.

Nhìn cái cái tên này, y không chỉ có không ngủ quá giờ, mà hiện tại tắm rửa rồi đổi thân quần áo, đem chính mình thu thập lưu loát chạy đến phim trường, thời gian cũng còn vừa vặn đầy đủ.

Trên tên để “Paparazzi Lục Khinh Chu”, để y rốt cuộc xác nhận chuyện tối hôm qua không phải nằm mơ. Nhưng paparazzi nguyên bản nên ngủ ở trên giường không biết tung tích, nhưng thật ra bản thân lại bị thay một thân quần áo ngủ, loại phát triển này vẫn là làm y có chút khó có thể hoãn thần.

Suy nghĩ còn đang đình trệ, tay Cố Khê đã thành thật mà cầm lấy di động, nhận xuống tiếp nghe: “Khinh Chu ——?”

“Thức rồi?”

Trong điện thoại truyền đến âm thanh vẫn như cũ thanh nhuận dễ nghe, ngữ khí ôn hòa, có nề nếp mà dặn dò y: “Đã mua đồ ăn sáng cho ngươi, nhớ rõ ăn, thói quen không lên giường ngủ không tốt, về sau phải sửa.”

Y giờ mới chú ý tới đồ ăn sáng đặt trên bàn, sủi cảo tôm trong suốt ngon miệng, vỏ sủi cảo còn nhiệt khí nóng hôi hổi, ly sữa đậu nành đặt ở bên, còn cố ý lấy giấy ngăn chặn nhiệt khí, phía dưới tinh tế lót một tầng giấy ăn không mùi không màu.

Ngực Cố Khê không tiếng động như có dòng nước ấm chảy qua, thanh thanh giọng nói, nhu hòa xuống: “Hảo, ta nhớ kỹ.”

Một đầu khác an tĩnh một lát, đại để là đang cười cười, lại ôn thanh nói: “Ta không tiện lộ diện, liền đi trước, về sau lại đến tìm ngươi.”

Không chờ đáp lại, điện thoại đã bị tắt máy.

Nghe âm thanh vội vàng trong điện thoại, Cố Khê cầm di động đã phát ngốc một trận, cứng họng mà lắc đầu cười cười, đem tên trong điện thoại đổi thành Khinh Chu, đứng dậy mặc quần áo.

Như thế nào nghe cũng giống như là lời thoại của bá đạo tổng tài sau một đêm phong lưu hống tiểu cô nương trước đây y đã diễn qua, cố tình lại bị ngữ khí đặc biệt ôn nhuận sạch sẽ nói ra, cũng chỉ dư lại sự săn sóc trắng trợn khẩn thiết đáng yêu, làm y nhất thời cơ hồ không có thể phản ứng lại kịp.

Trong mắt Cố ảnh đế vẫn mang ý cười, tay đặt trên quần kéo tới một nửa, động tác bỗng nhiên tạm dừng.

…… Không đúng.

Cốt truyện cũng giống nhau.

Y tối hôm qua sau khi ngủ ở trên sô pha, nhất định là đã xảy ra chuyện gì không nên xảy ra. Khả năng lớn nhất là Lục Khinh Chu đem y rinh đến trên giường, giúp y đeo bịt mắt, kéo màn, thu thập nhà ở.

Cư nhiên, còn đem y lột sạch.

Cố ảnh đế tự xưng dẫn người bao phòng tay đặt trên quần ngồi ở trên giường, lâm vào trầm tư sâu sắc.

Y có khả năng vẫn bị cướp.

Mang phân sầu lo này, Cố ảnh đế ăn bữa sáng, lái xe chạy tới phim trường, còn có chút tâm sự nặng nề.

Khách sạn cách rất gần, thời gian y đến phim trường còn sớm. Bối cảnh mới vừa dựng xong, Cố Khê vừa mới lộ diện, liền nghênh đón một mảnh thăm hỏi kinh sợ.

Mang theo ý cười ôn hòa đi một vòng tiếp đón, Cố Khê cảm thấy tẻ nhạt, không ở bên ngoài lắc lư lâu, xoay người vào phòng hóa trang.

Y nổi danh quá sớm, tuy rằng so với tiểu thịt tươi hiện nay cũng không lớn tuổi hơn bao nhiêu, nhưng được đối xử như là biền bối cũng dư dả. Vô luận là bản thân Cố Khê tận lực tỏ vẻ hiền lành dễ thân như thế nào, người của đoàn phim thấy y lại vẫn như cũ tất cung tất kính, muốn kéo gần khoảng cách cũng làm không được.

Bộ phim này là Mao Xuyên hống y tiếp, y khi đó còn đi theo một đoạn phim nửa phong bế ở khe suối lăn lê bò lết. Nói trong điện thoại nghe không rõ ràng, nói là bộ phim đóng kbất quá là một tháng, giá cả cũng tốt, xem qua kịch bản viết cũng không tồi, tùy tay cũng liền tiếp.

Tới mới biết được, tuy rằng kịch bản viết đến linh khí nổi bật, ban tổ chức lại là một cái tên còn chưa lên nổi nhị lưu. Tiền đều dùng mướn người, ở kịch trường nơi chốn trứng chọi đá, diễn viên có danh khí nhận diễn thật ra có, nhưng đều là chút tiểu thịt tươi lấy dung mạo để nổi tiếng, có thể diễn được đếm từ trên xuống dưới đều ít ỏi không có mấy, thường xuyên không chịu nổi diễn cùng y, động một chút là diễn đến rối tinh rối mù.

Đáy lòng chung quy còn chút chấp niệm đối với thân phận diễn viên, đã gặp phải bất quá vẫn sẽ diễn, Cố Khê liền sẽ chủ động kêu NG, mang theo đối phương tậ đi tập lại vài lần.

“Khi dễ tân nhân”, “Chơi đại bài” tai tiếng, chính là như vậy mà có.

Nếu chỉ là chút lời đồn đãi vụn vặt, chỉ cần không để ý tới còn chưa tính. Nhưng tới phân lượng hiện tại, Cố Khê cũng không thể không thu tâm tư, chỉ ôm ý niệm đem vai diễn của bản thân diễn cho tốt, tranh thủ có thể thuận lợi chịu đựng non nửa tháng còn lại, bình an thoát thân liền tính vạn sự đại cát.

Lúc trước thời điểm bước vào giới nghệ sĩ, cái vòng này còn không phải là cao nhất trong giới giải trí.

Chuyên viên trang điểm tại bên người vội tới vội đi, hóa trang qua lại tới không có gì để khen. Cố Khê nhìn chính mình trong gương, nhịn xuống ý niệm mở miệng sửa đúng, mặc cho hắn ở trên mặt chính mình chỉnh sửa, nhắm hai mắt dựa vào ghế dựa.

Nói nhiều sai nhiều.

Lòng dạ y còn dư lại, đã thật sự không còn quá nhiều.

Sắc trời sáng tỏa, mọi người đến đông đủ, một ngày mới bận rộn ầm ĩ mở màn.

Phần lớn phần diến hôm nay là kịch một vai, diễn qua ngược lại còn so đối với diễn chung với hai ba diễn viên khác càng nhẹ nhàng.

Tối hôm qua nghỉ ngơi rất tốt, lời thoại học cũng nhanh, Cố Khê nhập diễn rất nhanh. Càng sáng lóa mắt dưới ánh mặt trời, mấy tràng độc thoại bùng nổ vui sướng tràn trề liền mạch lưu loát, mồ hôi đã thấm thấu hơn phân nửa cái áo sơ mi.

Có mấy tràng diễn nà làm công đạo, tóm lại xem như cấp fans nhà mình một chút cảnh quay đáng giá chú ý.

Diễn theo lối bùng nổ cực phí thể lực, Cố Khê diễn xong một màn cuối cùng, tay đều đã có chút nâng không nổi, kéo bước chân trở lại ngồi chỗ, muốn nghỉ một chút, lại phát hiện ô che nắng sớm bị chiếm mất không còn.

Cố Khê tại chỗ đứng một phút, người phụ trách vội vàng chạy tới: “Cố lão sư! Thực xin lỗi thực xin lỗi, số lượng dù của chúng ta hôm nay có thiếu sót, không nghĩ tới ngài nhanh như vậy là có thể diễn xong —— chúng ta đã đi lấy dù mới, ngài có thể hay không trước tiên ở dưới tàng cây nghỉ một lát ……”

Hôm nay thái dương đặc biệt lớn, bầu trời một tia đám mây cũng không có. Cố Khê bị phơi đến choáng váng đầu, không có trả lời, gật gật đầu, đi qua chỗ ghế nằm dưới tàng cây.

Người phụ trách cười lấy cho y một lý nước ô mai ướp lạnh, lại là một hồi xin lỗi không ngừng. Cố Khê xua xua tay đem người đuổi đi, nhợt nhạt nhấp ngụm nước ô mai, đặt ở một bên.

Nước ô mai của đoạn phim là làm bằng đường phèn, ngọt đến gắt cổ họng, y từ trước đến nay không thích uống loại đồ uống này, huống chi gào rống mấy tràng diễn cường độ cao sớm đã làm dây thanh quản sung huyết, uống vô ngược lại càng khó chịu.

Lá cây ngăn không được toàn bộ ánh nắng, vẫn như cũ có chút ánh sáng lóa mắt rơi xuống, gió thổi bên cạnh đều là nhiệt khí.

Cố Khê nheo nheo mắt, lau đi mồ hôi giữa trán, cầm kịch bản phẩy phẩy, dư quang đã thấy trào phúng cười lạnh trên mấy gương mặt.

Thật đúng là nhàm chán.

Đã qua cái tuổi bởi vì loại kỹ xảo ghê tởm này mà tức giận, Cố Khê lạnh lùng mà giật nhẹ khóe miệng, lấy qua ba lô tùy thân muốn uống miếng nước, đem tay dò vào trong, động tác lại bỗng nhiên hơi cứng lại.

Là cái lạnh đến cơ hồ muốn đóng băng tay của hộp cơm nhựa.

Cố Khê ngẩn ra trong chớp mắt, đem hộp cơm móc ra ngoài mở ra.

Một hộp đầy kem, bên trong còn điểm xuyết tràn đầy trái cây cắt rồi, mở nắp hộp cơm ra, một cái quạt nhỏ tự động nhảy lên, bỗng nhiên phun ra hơi nước mát lạnh, ong ong hướng y chuyển động không ngừng.

Ở dưới ánh mặt trời nóng bỏng, Cố Khê rõ ràng cảm giác được một bó ánh mắt đều tập trung hướng chính mình, bên người truyền tiếng nuốt nước miếng mơ hồ.

Tác giả có lời muốn nói: Lục · lão tài xế · thuần thục · Đăng: Ta, cho bá tổng, kem

o(*////w////*)q

Hệ thống: A a ô a nga y ô hu _(┐q 口 q)_

# kém kém kém kém chất lượng #

# rác rưởi bán hàng #

# hàng giả hại người #

# cử báo!!! (つдq)#

Cho các bạn không hiểu hashtag như mình lúc đầu, các hashtag trên là ám chỉ thương thành bán kỹ năng lão tài xế cho bé thụ kém chất lượng đấy ạ. 

 

2 thoughts on “Chương 43

  1. Pingback: Cái Pháo Hôi Này Ta Tráo ! – Minh Thành

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s