Chương 45

Edit & Beta: Giếng.

Mì trộn tương ăn ngon thật.

Nghiêm khắc chấp hành điều kiện không ôm không cho ăn của paparazzi, Cố ảnh đế đem người ôm vào trong ngực, ăn xong hết một chén mì, đồ ăn sáng cũng đều dọn dẹp sạch sẽ, mới cảm thấy mỹ mãn mà buông đũa xuống.

Tuy rằng có chút không giống kết quả đã dự tính, Lục Đăng ngoài ý muốn lật xe lại vẫn như cũ thuận lợi thích ứng với hiện trạng, ở trong âm thanh nhắc nhở vô cùng đau đớn của hệ thống, dễ dàng thích ứng trong mọi tình cảnh mà dựa vào ôm ấp quen thuộc.

Thời điểm cậu làm liền nếm không ít, hiện tại vẫn chưa cảm thấy đói, lại theo Cố Khê ăn một lát, liền lắc đầu không muốn ăn nữa, tiếp tục hết sức chuyên chú mà đùa nghịch hình ảnh trong camera.

“Đã chụp cái gì?”

Chưa từng thấy qua camera có thể trực tiếp tự chỉnh sửa hình ảnh, suy đoán đó có thể là  sản phẩm mới của giới paparazzi, Cố Khê tò mò thò người qua nhìn, sờ sờ gối đầu dịch lên trên vai: “Ta có thể xem không?”

Lúc này cậu không có lại giấu camera đi, Lục Đăng cong mặt mày gật gật đầu, hào phóng mà đem màn ảnh mở lên, bày ra cho y xem.

Cậu chưa từng mang vật gì tới thế giới sau, tuy rằng đã giả trang ngoại hình thành giả cổ, công năng vẫn là tiến bộ hơn không ít. Cho dù chỉ là chụp hình cũng dễ dàng nhận ra, mỗi tấm đều có tiêu cự chuẩn xác ánh sáng vừa lúc, lấy kinh nghiệm Cố Khê xem ra, thậm chí cũng chưa thể tìm ra cái gì cần phải chỉnh sửa lại.

Paparazzi hiện tại, tố chất nghiệp vụ thật là càng ngày càng tốt.

Ảnh Lục Khinh Chu chụp phần lớn không có tính công kích gì, chỉ là chụp trạng thái công tác của đoàn phim, chụp cảnh thậm chí còn nhiều hơn so chụp người. Bối cảnh khi đóng phim nhìn qua tầm thường không thú vị, nhưng cậu chụp ra tới, cư nhiên cũng rất có vài phần tư thế làm người khiếp sợ.

“Ban tuyên truyền nên kêu ngươi tới chụp hình, đến lúc đó người xem nhất định đều cho rằng chúng ta đầu tư hơn trăm vạn, đẹp đến không giống thực.”(câu cuối ghi bậy đó nó để gì mà “cao lớn đến không được” rồi đéo hiểu lun á.)

Cố Khê nhịn không được cười khẽ lên, xoa xoa tóc của cậu, nghiêm trang mà khen một câu.

Trải qua nhiều thế giới như vậy, nghe thấy đối phương khen ngợi vẫn là cảm thấy cao hứng. Lục Đăng ngẩng đầu nhìn y, lại đem camera đưa vào tay y, trong mắt lộ ra quang mang sáng lấp lánh.

Cố Khê nhìn cậu mỉm cười, tiếp nhận camera tiếp tục chậm rãi xem, lại không dấu vết đem người ôm ôm vào trong lòng ngực.

Hôm nay nhiệt độ điều hòa hơi lạnh.

Đoán được Lục Khinh Chu đại khái là cao hứng khi nghe chính mình khen cậu, Cố Khê cơ hồ dùng tới tất cả tri thức mình có được khi đi học, từ quang ảnh đến kết cấu không chút cẩu thả mà tán thưởng hết một lần. Nhìn paparazzi trong lòng ngực vành tai đỏ ửng một chút liền biến thành cả gương mặt, ý cười không nhìn được càng sâu, thay đổi một bức ảnh khác đang muốn khen tiếp, mở miệng lại bỗng nhiên ngưng một chút.

Người trong ảnh chính là y.

Xem thời gian đại khái là chụp khi vừa diễn xong, áo sơmi trên người Cố Khê bị mồ hôi thấm đến ướt đẫm, đứng ở dưới ánh mặt trời lóa mắt. Trước mặt mỗi người đều lười nhác hoặc thoải mái mà nằm ở dưới dù hóng mát, biết rõ y mới vừa liên tục quay chụp xong ba cảnh, lại không một ai chịu động một chút.

Ghế nằm duy nhất còn sót lại đặt ngay dưới ánh mặt trời, đồ dùng của y thì nằm hỗn độn một bên, những thanh kim loại ở dưới ánh mặt trời chiết xạ chiếu ra ánh sáng chói mắt. Chỉ mới nhìn một cái, cũng có thể khiến người như lạc vào trong cảnh cảm thụ được chân thực sự nóng bức khi bị phơi nắng.

Tiêu cự nằm ở trên người y, khuôn mặt của những kẻ đang nằm trên ghế cũng không quá rõ ràng, dù vậy vừa lúc do nhìn không quá rõ, ngược lại phá lệ dễ dàng khiến mọi người sinh ra càng nhiều phỏng đoán.

Cùng các bức ảnh có kết cấu tinh mỹ khác bất đồng, bức ảnh này giống như chỉ là tùy ý chụp, hình ảnh thậm chí có chút mơ hồ, ngược lại càng giống như là ảnh do paparazzi chân chính chụp ra.

Đã trải qua nhiều sóng gió, Cố Khê so với bất kỳ kẻ nào càng rõ ràng, bức ảnh này một khi bị phát tán ra ngoài, có thể tạo được cái dạng hiệu quả gì.

Y bỗng nhiên mơ hồ đoán được mục đích Lục Khinh Chu trà trộn vào đoàn phim.

Vừa mới ôm người đút ăn đều có thể cười nói tự nhiên, hiện tại nhịp tim đập của y ngược lại có chút nhanh. Cố Khê cúi đầu, cầm lấy tay Lục Khinh Chu nắm thật chặt, đối diện với đơi mắt đen trong trẻo giống như chứa đầy nước, âm thanh nhẹ nhàng từ tốn xuống.

“……Khinh Chu, cảm ơn.”

Khuôn mặt xinh đẹp cong cong, Lục Khinh Chu nhẹ nhàng lắc lắc đầu, muốn lấy camera về, lại bị Cố Khê nhẹ nhàng nắm lấy cái tay kia.

Lục Khinh Chu ở trong ngực y ngẩng đầu, trong mắt lộ ra nghi hoặc ôn hòa.

Nắm tay thật chặt, ánh mắt Cố Khê thấp xuống, ôn nhu mở miệng: “Giao nó cho ta, ta tới xử lí, có được không?”

Có người đang đối phó y, không thể nghi ngờ thế lực không nhỏ, người giúp y có thể bị xui xẻo, bằng không cũng sẽ không rơi xuống nông nỗi bốn bề thụ địch như vậy.

Bao nhiêu năm trôi qua, trong tay y cũng tích cóp được chút tài nguyên quan hệ xã hội, tuy nói tự mình ra trận ít nhiều có chút nguy hiểm, cũng tốt hơn khiến cho Lục Khinh Chu bị cuốn theo vào.

Lục Khinh Chu lắc đầu, đem camera ôm chặt trong lòng ngực, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn y: “Chúng ta cùng có công trạng.”

“……”

Paparazzi có lý do cự tuyệt vô cùng có lý, Cố Khê trở tay không kịp, hơi hơi hé miệng, lý do đã chuẩn bị tốt liền bị nghẹn ở nửa đường.

Vừa lòng mà cười cong cả mắt, lấy camera một lần nữa treo trên cổ. Lục Khinh Chu từ trong lòng ngực y đứng dậy, đem hộp cơm trên bàn thu thập tốt, lại kéo lại tay Cố Khê, ý bảo y đi theo mình ra cửa.

Loại thời tiết này, phải rời khỏi phòng điều hòa mát mẻ thật sự là sự tra tấn tàn khốc. Cố Khê không có hỏi nhiều, vẫn như cũ theo động tác của cậu đứng lên, nắm cái tay kia ở trong lòng bàn tay, để cậu nắm tay mình đi ra ngoài.

Tiến độ của phim trường dường như cực kỳ không thuận lợi, hiện tại còn không có người trở về, Cố Khê nhìn khắp nơi một vòng, khu nghỉ ngơi vẫn như cũ trống không.

Lục Khinh Chu đem y kéo vào phòng hóa trang, ấn ngồi xuống Cố Khê trước gương.

Đóng phim chảy không ít mồ hôi, lại bị quạt phun sương phun đầy nước lên mặt, lớp hóa trang của y nhất định đã phai. Thời điểm Cố Khê trở lại phòng nghỉ liền dùng khăn ướt qua loa lau qua một lần, nghĩ dù sao buổi chiều còn phải bổ trang lại, không nghĩ tới paparazzi của y toàn năng đến mức này, cư nhiên còn có suy nghĩ giúp y hoá trang.

“Đừng cử động, đây là lần đầu tiên của tôi.”

Đều là hạng mục tặng kèm trong gói kỹ năng lão tài xế, tuy rằng không biết hoá trang cùng trêu ghẹo có quan hệ gì, nhưng dù sao tài nhiều không hại thân, Lục Đăng vẫn là muốn nắm giữ toàn bộ, đem tất cả nội dung đều tải vào cơ sở dữ liệu.

Hôm nay nhìn thấy Cố Khê ở phim trường, mới cảm thấy thời điểm quyết định học là đúng.

Cố Khê lớn lên đẹp, mặt mày anh lãng hình dáng thâm thúy, chuyên viên trang điểm xử lý dung mạo y thật sự chỉ xem là trung bình. Đánh mắt quá đậm, phấn đánh lên mặt cũng quá nhiều, vừa thấy chính là lộ tuyến tinh xảo đang rất lưu hành hiện nay, lại gần như hoàn toàn che lấp anh khí tuấn đĩnh tự thân của Cố Khê.

Mấy cảnh diễn vừa mới xong kia, Cố Khê phát huy rất tốt, nếu hóa trang cùng tạo hình có thể tốt hơn, liền tính dù bộ phim làm ra chỉ ở mức bình thương, cũng có thể dựa vào vài đoạn này khiến mọi người cảm thấy trước mắt sáng ngời.

Ấn người ngồi vào trên ghế, Lục Đăng chuyên chú đánh giá y, suy nghĩ trên hóa trang thế nào cho thích hợp, mới vừa lòng mà cong cong đôi mắt: “Được, trước rửa mặt đi.”

Cố Khê không khỏi cười nhạt, nghe lời gật gật đầu, đứng dậy đi đến bên bờ ao.

Lần đầu tiên ra tay, có thể vẽ thành cái dạng gì cũng không biết. Thời gian này sẽ không có người tới phòng hóa trang, nếu paparazzi của y muốn làm thử, gương mặt này liền cho cậu luyện tập cũng không sao.

Cùng lắm thì lại tẩy trang thêm vài lần là được.

Không có để Lục Khinh Chu chờ lâu lắm, tẩy hảo mặt, Cố Khê liền chủ động ngồi trở lại trước bàn trang điểm.

Lục Khinh Chu ấn y ngồi ổn, giơ tay đem bị tóc mái bị nước làm ướt đẩy ra.

Y còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng, khuôn mặt thanh tú bỗng nhiên kéo gần. Ngực Cố ảnh đế hàng năm thừa dịp lúc trang điểm ngủ bổ sung nhảy dựng, nín thở mặc cậu ở trên mặt mình vỗ phấn nền, nhẹ giọng mở miệng: “Kinh Chu…”

“Ân?”

Có mấy chỗ đánh không đều, Lục Khinh Chu buông bông dặm phấn, dùng mu bàn tay ở trên mặt y nhẹ nhàng cọ cọ, lộ ra giọng mũi lên tiếng.

……

Muốn mạng.

Vừa mới bắt đầu, liền mạc danh cảm thấy chính mình hít thở không xong, căn bản không dám tưởng bước kế tiếp sẽ có bao nhiêu kích thích.

Cố Khê miễn cưỡng định định tâm thần, âm thanh lại vẫn như cũ bất giác nhẹ nhàng ôn nhu đến gần như là thì thầm: “Công trạng của cậu…… Đủ dùng sao?”

Nếu không đủ, muốn chụp hình thêm thì y có thể cũng sẽ hoàn toàn phối hợp.

Thời tiết nóng như vậy, nguyên bản giả mạo thành nhân viên tiến vào đoàn phim chính là một chuyện cực khổ, càng đừng nói còn phải chụp hình. Nhìn quần áo lao động nóng nực trên người cậu, Cố Khê nhịn không được nhăn nhăn mày, giơ tay giúp cậu đem cổ áo kéo kín mít kéo xuống phía dưới một chút.

“Không quá đủ, cho nên còn phải tới thường xuyên.”

Lục Khinh Chu trả lời một câu, lại nghiêng thân thể về phía trước, mặc y giúp chính mình đem cổ áo một đường kéo xuống, dường như đoán được tâm tư của y nhướng đuôi lông mày: “Tôi không nóng.”

Cổ áo khô ráo, cần cổ xác thật cũng không thấy ẩm ướt. Cố Khê dùng tay ở trên một mảnh da thịt cậu để lộ chạm chạm, quả nhiên mát lạnh, nhưng thật ra sau khi bị chính mình chạm vào một chút, lặng yên xuất hiện mở một mảnh đỏ ửng nhàn nhạt.

Thân thể Lục Đăng dùng chính là của cậu, đông ấm hạ mát chỉ là nhất kết cấu căn bản. Đối diện với ánh mắt hơi kinh ngạc của Cố Khê, cười nhạt thẳng người, vươn tay lấy qua bút kẻ lông mày.

Ngòi bút ở giữa mày nhẹ nhàng đồ vẽ, quang mang trong mắt đen trơn bóng trong trẻo chuyên chú, ánh mắt chăm chú mà dừng ở trên người y.

Hai người cách nhau cực gần, gần đến mức có thể cảm nhận rõ ràng dòng khí thanh thiển từ chóp mũi Lục Khinh Chu phả ra, nhẹ nhàng mà đánh một vòng, dừng lại ở ngực, ở trong lòng Cố Khê chuyển hóa thành một mảnh mềm mại ấm áp.

Hoá trang thật tốt, từ giờ liền thích hoá trang.

Lần đầu cảm nhận được mị lực mê người của quá trình buổn tẻ này, Cố Khê đau cũng vui sướng mà chớp chớp mắt, bị đầu ngón tay mát lạnh nhẹ đè lại mí mắt, giọng nói ở bên tai truyền đến: “Không được lộn xộn.”

Bất động bất động.

Cố Khê vội vàng phối hợp mà hạ mắt, ra vẻ thả lỏng, dựa người vào ghế dựa phía sau.

Muốn cho y hảo hảo ngủ một lát, Lục Khinh Chu phóng nhẹ động tác, không có kêu y ngồi dậy, quỳ gối bên mép ghế, đè vai Cố Khê, nửa nằm ở trên người y.

Thân thể khuynh người dựa lại gần, Cố Khê vẫn như cũ nhắm mắt thật chặt, nhịn không được nâng cánh tay, đem paparazzi của y ôm vào trong lòng ngực.

“Rất nhanh liền xong.”

Lục Khinh Chu nhẹ giọng mở miệng, trấn an mà đè đè vai y, đem phần mắt cuối cùng xử lý tốt, ý bảo y mở to mắt.

Kỳ thật y một chút cũng không hy vọng nhanh như vậy liền xong. Cố Khê theo lời mở to mắt, hướng trong gương nhìn lướt qua, hơi ngạc nhiên dừng lại.

Kỹ năng của Lục Khinh Chu, không chút nào nhin ra giống như là lần đầu ra trận.

Màn ảnh bắt sáng, không hóa trang liền có vẻ tái nhợt nhạt nhẽo, cho dù là người bẩm sinh điều kiện có tốt, lên ống kính cũng là cần phải hoá trang. Mấy năm nay lưu hành trào lưu tinh xảo, y bị bắt tiếp nhận qua không ít lần tân trang tinh xảo, tổng muốn ở trên mặt này tô một chút kia đồ một mảnh, cho dù là bản thân Cố Khê, có đôi khi đối với phim mình đóng, y cũng không nhất định có thể nhận ra được đâu là tạo hình của chính mình.

Hiện tại trong gương, lại không thể nghi ngờ là chính bản thân y.

Không nhìn kỹ cơ hồ nhìn không ra đã hóa trang, không có nửa điểm dư thừa, chi tiết xử lý đến sạch sẽ lưu loát, trừ bỏ tân trang thêm vào, cũng chỉ dư lại cảm giác thanh tân thoải mái.

Lục Khinh Chu ngồi dậy, cùng y cùng nhau ngồi nhìn một trận, vừa lòng mà cong hơi mi, thu dọn đồ vật đi về hướng đài rửa mặt.

Cố Khê đối diện gương nhìn một trận, bỗng nhiên sinh ra cái có vài phần ý niệm không thực tế.

…… Nếu mấy cảnh diễn buổi sáng hôm nay kia, còn có thể quay lại một lần thì tốt rồi.

Lúc ấy chỉ cảm thấy chính mình tận lực làm được tốt nhất cũng đã đủ, hiện tại thấy được hy vọng còn có thể càng tốt hơn, một chút chứng bệnh hoàn mỹ của Cố ảnh đế liền phát tác lên, tùy tay lấy qua kịch bản trên bàn trang điểm lật lật, tầm mắt đảo qua vài tờ lời thoại kia, tận lực đem một tia ngứa ngáy khó nhịn trong tâm áp xuống.

Đoàn phim luôn đuổi theo tiến độ, trừ bỏ bản thân y tất cả mọi người đều ở bên ngoài phơi nắng, hiện tại muốn quay lại, thật sự có chút quá bất cận nhân tình.

Miễn cưỡng ở trong đầu đi diễn qua mấy màn kia một lần rồi một lần cho đã ghiền, Cố Khê không phải không có tiếc nuối mà lật qua tờ kịch bản cuối cùng, đang muốn đọc lại qua một lần cốt truyện buổi chiều, di động bỗng nhiên chấn vang.

Là tin nhắn Lương Viễn gửi qua, dấu chấm than giống như muốn phá nát màn hình, Cố Khê tận lực đem tư tưởng từ trong mấy câu chữ dư thừa tìm ra nội dung, mới ý thức được bức ảnh kia đại khái đã bị phát tán trên mạng.

Cố Khê ngẩng đầu, nhìn về phía bóng dáng Lục Khinh Chu vẫn mặc quần áo lao động như cũ.

Paparazzi của y mặc cái gì nhìn cũng đẹp, cho dù mặc quần áo lao động phổ phổ thông thông như vậy, kỳ thật cũng có vẻ dị thường bắt mắt, nếu muốn không bị người chú ý tới, đại khái còn phải mang thêm cái khẩu trang, kính râm tốt nhất cũng mang lên.

Hoặc là dứt khoát liền cho cậu một thân phận đàng hoàng, đem người kéo đến bên người giấu đi.

Suy nghĩ trong chớp mắt bay xa, lại bị kéo về kịp thời. Cố Khê muốn hỏi cậu chuyện ảnh chụp, hơi hơi mở miệng, lại vẫn một lần nữa đem lời muốn nói nuốt trở vào.

Con đường tin tức của Paparazzi đều là bí mật, Lục Khinh Chu lúc trước có thể biết được có người mai phục ở trước của nhà y, liền nhất định có con đường đặc thù, nếu không muốn chủ động nói với y, y hẳn cũng nên tôn trọng đối phương, không nên đuổi theo hỏi chút cơ mật trong nghề của cậu.

Cố Khê cúi đầu, click mở Weibo, quả nhiên ở hot search thấy được tên của mình.

Bức ảnh kia thoạt nhìn chụp vô cùng tùy ý, lại bởi vì thời cơ góc độ đều vừa lúc, sức nóng mười phần, cơ hồ không cần dùng đầu óc là có thể lĩnh hội được bất đắc dĩ cùng áp lực mãnh liệt bên trong, dễ như trở bàn tay là có thể điều động cảm xúc của mọi người.

Đã thật lâu rồi, chưa từng có người giúp y nói cái gì.

Ngực mơ hồ trướng nghẹn, Cố Khê chớp chớp mắt, lướt Weibo xuất thần. Lương Viễn chờ không thấy trả lời, tin nhắn mới một cái tiếp một cái một cái oanh tạc vào máy y.

Lương Viễn: Đàn tôn tử này dám làm như vậy?! Không diễn nữa! Ngươi tới tìm ta, ta cho ngươi diễn!

Lương Viễn: Trả lời cái coi a?? Đoàn phim của ta cũng nóng nhưng chúng ta miễn phí phát bạch lê ướp lạnh! Còn phát thêm túi chườm nước đá! Ngươi suy xét một chút!

Lương Viễn: Mấy người bọn ta cũng từng đứng phơi nắng mặt trời đâu, biết ngươi có bao nhiêu nóng, ngươi đừng trong lòng không thoải mái…… Còn không phải là quy tắc ngầm sao, một đạo diễn cả trường học còn chưa ra tới ôm đoàn cũng được? Cứ cho bọn họ quy tắc ngầm đi, ngươi trở về tìm chúng ta, trong tay ta còn có hai bộ phim, trong tay lão Tân có một bộ, quay trong khe suối, đủ cho ngươi đem một đoạn này chịu đựng đi.

Lương Viễn: Lão Cố? Ngươi phơi nắng hôn mê sao??

Nhìn hắn một cái tiếp một cái không ngừng gửi tin nhắn, hốc mắt Cố Khê mơ hồ nóng lên, thở sâu đem nước mắt kéo trở về. Cong khoé miệng, chọn hai tấm ảnh chụp kem trái cây cùng mì trộn tương tự làm gửi qua.

Di động nguyên bản đang chấn vang không ngừng, bỗng nhiên an tĩnh xuống.

Tác giả có lời muốn nói: Lương đạo: Lần sau lại tin ngươi ta chính là heo: )

# không hề là bằng hữu #

# tuyệt giao đi #

 

5 thoughts on “Chương 45

  1. Pingback: Cái Pháo Hôi Này Ta Tráo ! – Minh Thành

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s