Chương 46

Edit&Beta: Giếng.

Ngay lập tức phát qua mười cái bao lì xì cho Lương đạo mua kem ăn, Cố ảnh đế mới đem một đoạn hữu nghị có nguy cơ sụp đổ này từ huyền nhai kéo lại.

Phim trường của Lương Viễn so với y còn xa hơn, có tiền cũng không mua được kem cùng mì trộn tương, càng một chút cũng không muốn biết y là như thế nào làm ra. Đơn giản mắt không thấy tâm không phiền, có thời gian tức giận mà oanh y không bằng đi nhiều nghỉ một lát, bỏ di động xuống một đầu tức giận trở về phim trường.

Nhìn sự bi phẫn lộ ra giữa những hàng chữ trong tin nhắn của đối phương, Cố Khê nhịn không được kéo cao khóe môi, tùy tay đặt điện thoại di động ở một bên.

Tin tức tốt về y nán lại ở trên Weibo không được lâu lắm, hot search thực nhanh liền sẽ bị triệt hạ xuống, bất quá như vậy đã thập phần đủ. Thường xuyên triệt hot search chỉ càng khiến cho võng hữu càng kịch liệt bắn ngược, tài nguyên trong tay y không cần y công đạo, tự nhiên sẽ biết nghĩ cách xử lí.

Chỉ cần thêm một chút củi chút lửa, cho y đầy đủ thời gian, tổng có thể đem dư luận một lần nữa bẻ trở về.

Lục Khinh Chu đã thu thập tốt đồ vật, xoay người đối diện với ý cười trong mắt Cố Khê, ánh mắt sáng lên, bước nhanh trở lại bên người y.

“Buổi chiều đừng đi ra ngoài chạy vặt, bên ngoài nóng.”

Cố Khê đứng dậy, vươn cánh tay đem cậu ôm vào trong lòng ngực, ôn nhu dặn dò một câu, lại đem chìa khóa xe đưa cho cậu: “Trong xe có điều hòa, nóng liền bật lên, biết cách khởi động chứ?”

Khởi động ít nhất vẫn phải biết.

Gói kỹ năng nơi nào cũng tốt, cũng chỉ là không thể khiến cậu học được cách lái xe. Nhớ tới những kí ức của chính mình trải qua khi làm tài xế, Lục Đăng dựa vào lòng ngực y lên tiếng, đuôi lông mày không ngăn được hạ thấp xuống.

Tiếu ý trêu chọc nhẹ nhàng bỗng nhiên dừng lại ở đáy mắt, Cố Khê cẩn thận nhìn cậu, giơ tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại.

Lục Khinh Chu từ trước đến nay trầm tĩnh ôn nhu, lại giống như là đang cất giấu chút tâm sự, đây vẫn là lần đầu nhìn thấy cậu giống những người cùng lứa tuổi, ở trước mặt y hoàn toàn thả lỏng mà lộ ra thần sắc uể oải.

Thật ngoan.

Ngực Cố Khê không tiếng động mềm thành một mảnh, đem người ôm chặt ở trước ngực, xoa xoa tóc ngắn: “Không quan hệ, ta dạy cậu lái xe, được không?”

Ánh mắt Lục Đăng sáng lên, ở trong cánh tay y ngẩng đầu, nhẹ nhàng gật hai cái.

Ở trong thế giới tiến hành học tập và huấn luyện, có thể thuần thục nắm giữ kỹ năng nhanh hơn.

Lần trước không thể mua đúng, lại mua một lần tổng sẽ không sai. Ở thế giới này hảo hảo học một lần nữa, kỹ xảo dù tính có khó, chung quy cũng có thể nắm giữ.

Đối diện với đôi mắt đen sáng lấp lánh, Cố Khê mỉm cười gật gật đầu, giơ tay muốn xoa bóp gương mặt cậu, bỗng nhiên ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

“Ta buổi tối còn tới tìm ngươi.”

Lục Khinh Chu ở bên tai y mở miệng, xách đồ lên bước nhanh đến cửa sổ, một tay vịnh một chống, thân hình nhẹ nhàng nhảy ra.

Phòng hóa trang trống rỗng chỉ còn chính mình một người, Cố Khê sớm kiến thức qua bản lĩnh xuất quỷ nhập thần của paparazzi của y, lại vẫn là nhịn không được bước nhanh đến bên cửa sổ, hướng ra phía ngoài nhìn nhìn.

Một cổ sóng nhiệt ập vào trước mặt, ánh nắng ngoài phòng chiếu đến lóa mắt, đem hai mắt đã thích ứng với ánh sáng trong phòng của y chiếu thành một mảnh trắng xóa.

Không muốn hủy lớp trang điểm, Cố Khê không có giơ tay đi xoa, chỉ là chớp mắt vài cái, lại chăm chú nhìn xuống, sớm đã không có thân ảnh Lục Khinh Chu.

Cũng không biết cậu có nhớ kỹ phải đi vào trong xe mở điều hòa không.

Kéo bàn tay phơi đến nóng lên cửa sổ vào, Cố Khê đem nút áo ở cổ từng viên từng viên cài tốt, mới cài đến cổ áo, phía sau đã truyền đến âm thanh nôn nóng của đạo diễn: “Cố lão sư —— Cố lão sư?”

Khi người đang xem phong cảnh trong phòng nghe tiếng quay lại, Lý Nhân Dịch bước chân bỗng ngừng, lời còn dư lại nói bỗng nhiên nghẹn ở trong họng.

Cố Khê hình như là một lần nữa bổ trang, lại như là không có thay đổi bao nhiêu, rõ ràng nhìn nơi nào cũng là bộ dáng nguyên bản, khuôn mặt lại cố tình càng tiên minh anh lãng, ánh nắng từ sau lưng y chiếu xuống, ánh mắt càng thêm thâm thúy, hơi thở cả người đều lộ ra áp bách sắc bén khiếp người.

Bị y nhìn như vậy, Lý Nhân Dịch hơi hơi hé miệng, cư nhiên không thể lập tức nói nên lời.

“Lý đạo.”

Thấy hắn không lên tiếng, Cố Khê đã mở miệng trước, ngữ khí bình tĩnh: “Có việc?”

Nguyên bản còn có thể tự đưa Lục Khinh Chu đến trên xe mình, bị một hồi quấy rầy như vậy, cũng không biết paparazzi có hảo hảo nghe lời y hay không, không hề trộm chạy ra đi lấy công trạng.

Tâm tình Cố Khê không tính là tốt, đầu mày không tự giác mang theo chút lãnh đạm, ngược lại làm trong lòng Lý Nhân Dịch run run một chút, lúng ta lúng túng cúi đầu: “Cũng —— cũng không có gì đại sự……”

Hot search chỉ hiện lên hơn mười phút đã kịp thời bị triệt rớt, lại cố tình ngay thời điểm ở lưu lượng toàn nước cao nhất. Ảnh chụp đã ở trên mạng nhanh chóng được truyền bá, hiện tại phim trường đã loạn thành một đoàn.

Bức ảnh kia tuy rằng không có đem mỗi người đều chụp rõ ràng, nhưng tuyên truyền của đoàn phim còn ngay tại đó, chiếu thời gian biểu của diễn viên tra cũng có thể kiếm ra một đám tên tuổi. Fans Cố Khê đã nổ thành một mảnh, liền người qua đường cũng không hề trì hoãn mà đảo dư luận hướng về phía một bên.

Một tấm ảnh chụp đem tất cả mọi người chụp vào, liền khả năng cố tình dựng cảnh cũng không có. Bất luận đoàn phim tận lực thanh minh giải thích như thế nào, chuyện này cũng là vô luận tẩy như thế nào cũng không sạch.

Thông thường lưu lượng fans khống của minh tinh khởi binh tới sấm rền gió cuốn, nhưng búa lần này lại thật sự quá cứng, cũng chỉ có thể không hề có sức thuyết phục mà kiên trì quan điểm Cố Khê ở phim trường tác oai tác ức hiếp người mới khiến nhiều người tức giận, mới có thể bị kết phường xa lánh, lại đảo mắt liền đưa tới một đợt giễu cợt kịch liệt mới.

Nháo đến nước này, cảnh kế tiếp không thể nghi ngờ là không thể diễn xong. Chu Đồng trước hết xốc ghế nằm nghênh ngang mà đi, người ở lại hoặc cường ngạnh hoặc mượn cớ, không đến vài phút, cư nhiên đều tốp năm tốp ba đi sạch sẽ.

Lý Nhân Dịch thật sự không có chủ ý, theo bản năng tới tìm Cố Khê nghĩ cách, hiện tại lại một chữ cũng nói không nên lời.

Ảnh chụp là sự thật, Cố Khê ở phim trường chịu ủy khuất cũng là sự thật, người sáng suốt đều nhìn ra được là chuyện gì xảy ra. Hôm qua mới luôn mồm bảo đảm thay y làm sáng tỏ nước bẩn, hôm nay liền đem lời đã nói ra nuốt trở về, chờ quay xong bộ phim này, người đạo diễn là hắn này đại khái cũng liền không cần tiếp tục ở trong vòng giải trí.

Cố Khê đợi một hồi, thấy hắn vẫn như cũ không dám mở miệng, dứt khoát lên tiếng trước: “Bọn họ đều không chịu diễn?”

Y quả nhiên đã biết chuyện ảnh chụp.

Lý Nhân Dịch sinh ra chút hy vọng xa vời, gật gật đầu sắc mặt trắng bệch: “Diễn viên chính tập thể bãi diễn, hiện tại tiến độ của đoàn phim đều đã gần như dừng lại. Cố lão sư, ngài giúp giúp ta, ta ai cũng không thể trêu vào, chỉ muốn hảo hảo quay một bộ phim……”

Đã tới tình cảnh này rồi, Lý Nhân Dịch cơ hồ đã đem lời trong lòng đều nói ra hết, lo lắng đề phòng mà nhìn y, cơ hồ sắp khóc ra tới.

Cố Khê ngược lại cười cười.

Không diễn vừa đúng lúc.

Ý niệm lúc trước bị áp xuống kia lần thứ hai dâng lên, dã tâm bị nghẹn khuất lâu ngày, bỗng nhiên phá tan những giam cầm tầng tầng trong những năm gần đây, trướng đến ngực từng đợt phát đau.

Lý Nhân Dịch muốn hảo hảo quay một bộ phim, y cũng càng muốn.

Tùy tay đem điện thoại ném ở trên bàn trang điểm, đối diện với Lý Nhân Dịch phút chốc nâng lên ánh mắt chấn kinh, Cố Khê ngữ khí nhàn nhạt, khóe môi vẫn như cũ mang theo ý cười, đáy mắt lại xẹt qua hàn quang lạnh thấu xương.

“Bật máy lên, ta diễn.”

Đây là Lục Khinh Chu hóa trang cho y.

Paparazzi của y đội cái nóng của mặt trời trà trộn vào đoàn phim, sợ y nóng liền đưa kem cho y, sợ y đói đưa cơm cho y, vì không cho y chịu ủy khuất, giúp y chụp được bức ảnh kia, còn hảo hảo mà hóa trang cho y.

Y sẽ dùng năng lực diễn của mình ra tay, cho paparazzi của y xem.

Lý Nhân Dịch không ngừng nói cảm ơn, thật cẩn thận mà bồi Cố Khê trở về phim trường.

Trừ bỏ các loại không thể khống chế ngoài ý muốn, đối với đoàn phim mà nói, đả kích nghiêm trọng nhất chính là diễn viên bãi diễn ỏ vai. Paparazzi tuyệt sẽ không bỏ qua loại cơ hội thu hút sự chú ý rất tốt này. Phim trường bốn phía gió lùa, liền tính phòng bị nghiêm ngặt, chung quy cũng khó tránh khỏi có người sẽ nhân cơ hội trà trộn vào.

Tuy nói ý chính không phải muốn cho Cố Khê giải quyết vấn đề như vậy, nhưng Cố Khê ứng đối ngược lại cũng giảm bớt tình huống không có lối ra xấu hổ trước mắt, cho dù lại đem cảnh buổi sáng diễn lại diễn một lần, cũng có thể miễn cưỡng làm ra giải thích vì để điều chỉnh cảnh quay, chung quy so với phim trường quạnh quẽ khiến người chế giễu tốt hơn.

Xung đột thoạt nhìn không nhỏ, khu nghỉ ngơi bị quậy đến một mảnh hỗn độn, mấy người phụ trách chính đội nắng bù đầu thu thập. Cố Khê đứng ở bên cạnh nhìn một hồi, lại nghĩ tới Lục Khinh Chu, ngữ khí nhẹ lại: “Thu thập không sai biệt lắm là được rồi, ta không nghỉ, chờ mát mẻ chút lại dọn đi.”

Cùng so sánh với những tiểu thịt tươi đang nổi khó hầu hạ đó, Cố Khê quả thực dễ nói chuyện đến muốn mạng. Nhân viên công tác của đoàn phim trong lén lút đối với y đều tràn đầy hảo cảm, nghe thấy y mở miệng giải vây, mấy người phụ trách hốc mắt nóng lên, đều suýt nữa liền phải khóc ra tới.

Nguyên bản mấy ngày nay xoát nước bẩn trên mạng nảy sinh lòng phẫn nộ, một người dẫn đầu rốt cuộc nhịn không được, tiến lên thấp giọng mở miệng: “Cố lão sư, dù buổi sáng hôm nay, là Chu Đồng cố ý tìm thêm người chiếm một phen……”

Cố Khê sớm đã đoán được, bất động thanh sắc gật gật đầu, nói cảm ơn, tùy tay đem ba lô đặt ở bên sân, hướng máy quay đi qua.

Thời gian nghỉ trưa đã qua đi hơn phân nửa, đúng là thời điểm mặt trời độc nhất. Cố Khê ở dưới sóng nhiệt đi vài bước, tìm đúng hướng quay, ngửa đầu thở sâu, làm chính mình hoàn toàn đắm chìm ở trong phim.

Trong sân chỉ lẻ loi một mình y, bên sân trừ bỏ nhân viên công tác cần thiết, dư lại đều bận rộn đi xử lý tàn cục mà đám người Chu Đồng bãi diễn để lại, chỉ có thể nghe thấy tiếng ve ồn ào trên cây.

Cố Khê ngược lại có chút hưởng thụ trạng thái như vậy, trong lòng càng yên tĩnh, một lần nữa mở to mắt.

“《 Trụy Lạc 》cảnh một chương ba mươi bảy lần thứ hai, bắt đầu!”

Tiếng la bên sân đều như nghẹn hỏa khí. Một khắc Cố Khê mở mắt ra kia, ngược lại rút đi tất cả cảm xúc nguyên bản thuộc về bản thân y, đi về phía trước vài bước, tinh quang nội liễm từ đáy mắt gào thét xông ra.

Cùng một đoàn phim, kỹ thuật diễn chênh lệch quá rõ ràng có vẻ sẽ không qua tốt.

Vì chiếu cố cảm xúc những tên đang nổi lên đó, y trước sau đều cố tình nội liễm kỹ thuật diễn, hơn nữa trang dung không hợp ý, chung quy bản năng ở trong lòng có chút để ý, khi lên ống kính cũng khó có thể hoàn toàn triển khai, y đã thật lâu đều không có cơ hội vui sướng tràn trề như vậy.

Nguyên một cảnh là kịch một vai, thêm ba cảnh hơn hai mươi phút độc thoại, là bộ phận khảo nghiệm bản lĩnh của diễn viên nhất, cũng là điểm cộng duy nhất có thể cho chính mình nắm lấy.

Lý Nhân Dịch đứng ở sau màn ảnh, bị khí thế bùng nổ sắc bén của y lamg khiếp sợ, theo bản năng lui về phía sau hai bước, bỗng nhiên minh bạch lý do Cố Khê khăng khăng muốn quay lại cảnh này.

Liền mạch lưu loát.

Thậm chí giữa ba cảnh đều không chịu dừng lại nghỉ ngơi một lát, Cố Khê diễn một mạch từ đầu đến đuôi, cuối cùng âm cuối đã nghẹn ngào xuống, nghe được đạo diễn ở bên sân truyền đến âm thanh “Cắt”, thân hình không nhịn nhoáng lên, mới phát giác toàn bộ thể lực đã tiêu hao quá mức.

Tầm mắt ẩn ẩn trắng bệch, tinh thần sau khi tập trung cao độ thả lỏng xuống, thể lực cơ hồ thành không, đầu cũng một trận tiếp một trận say nắng.

Cố Khê đứng ở tại chỗ nghỉ một lát, chờ bạch mang trước mắt rút đi, muốn đi tìm một chỗ râm mát nghỉ lấy hơi, mới bước ra một bước, dưới chân lại không có một chút lực, thân hình không tự giác mà ngã xuống.

“Cố lão sư!”

Lý Nhân Dịch thực lực thường thường, năng lực thưởng thức lại chung quy vẫn còn có, tự nhiên nhìn ra được lúc này đây so buổi sáng tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Vẫn ở sau camera ngơ ngẩn dư vị mấy cảnh tượng kinh điển vừa rồi, bỗng nhiên thấy y ngã xuống, trợn mắt hồi thần: “Mau mau, hai người tới, đem Cố lão sư đỡ qua nghỉ ngơi một chút ——”

Bên sân lập tức có người đi lên, đỡ y ngồi ở chỗ râm mát, giơ tay muốn giúp y thoát cổ áo.

Cố Khê chỉ là trên người thoát lực, lại ít nhiều có chút bị cảm nắng, suy nghĩ tuy rằng mông lung, nhưng còn không đến mức mất đi tri giác. Nhận thấy được có người tới gần, không tự giác mà nhăn nhăn mày, theo bản năng giơ tay chặn lại, lại bị cái tay trên cổ áo cái nhẹ nhàng cầm lấy.

Trong lòng khẽ nhúc nhích, Cố Khê dùng sức chớp chớp mắt, xua đi sương đen trước mắt, quả nhiên thấy rõ khuôn mặt thanh tú quen thuộc kia.

Nắm tay y đặt ở bên người, Lục Khinh Chu giúp y mở rộng vạt áo, đem khăn lông lạnh chuẩn bị tốt thay y đắp lên, hướng trên người y phun chút nước, lại lấy ra chè đậu xanh ướp lạnh, uy đến bên môi y.

Paparazzi động tác lưu loát dứt khoát, đâu vào đấy, vành nón ép xuống hơi thấp, lại vẫn như cũ nhìn tới được lo lắng lộ ra rõ ràng trong mắt.

Cố Khê uống mấy ngụm chè đậu xanh, nhiệt khí trong ngực tựa hồ tan đi không ít, tinh thần cũng tốt hơn chút, lặng lẽ đi sờ soạng tay cậu.

Lục Khinh Chu dùng thân thể che dấu để y nắm, thấy môi y đã khô nứt, lại từ trong túi trước ngực móc ra khăn tay bằng vải bông sắc trắng thuần, ngâm vào nước đá, ngón tay cẩn thận giúp y thấm lên môi.

Bị cảm nắng thật là thoải mái.

Cảm giác được đầu óc chính mình đại khái đã không còn quá thanh tỉnh, Cố Khê cứng họng mà giật nhẹ khóe miệng, cầm tay cậu.

Mắt đen ôn nhuận chớp chớp, Lục Khinh Chu minh bạch ý tứ của y, cúi người xuống tiến đến bên tai y.

Giọng Cố Khê đã khàn khàn hoàn toàn, lại vẫn như cũ cực kỳ ôn tồn, lộ ra chút ý cười nhu hòa không thể nề hà: “Không nghe lời……”

“Tôi tăng ca, thật nhiều người đều ở muốn đoạt đầu đề.”

Lục Khinh Chu nghiêm túc mở miệng, đỡ y dựa vào trên ghế nằm, lại không biết từ chỗ nào lấy đến quạt điện để bàn, hướng y quạt một hồi.

Bức ảnh kia khiến cho sóng gió đảo mắt liền truyền ra, diễn viên bãi diễn, người mới đang nổi, vô luận nguyên nhân gì cũng xem như một tin tức lớn, nhóm paparazzi tự nhiên xua như xua vịt. Mặc kệ sau khi viết xong có thể thuận lợi phát ra hay không, chỉ cần có thể cướp được tư liệu trực tiếp, ít nhất cũng có thể tranh được thù lao lên đến hơn năm chữ số. Nếu là người mới nhà ai muốn triệt tin tức, cái con số này còn muốn tăng thêm.

Lại một lần bị paparazzi lấy yêu cầu nghiệp vụ chuyên nghiệp chặn lại chặt chẽ, tinh thần Cố Khê cũng tốt lên không ít. Thừa dịp không ai chú ý, lôi kéo cậu ôn nhu mở miệng: “Chụp cái dạng gì? Cho ta xem, cậu hóa trang thật là đẹp mắt, ta đều không nhịn được muốn hảo hảo diễn……”

Tựa hồ là tìm được bí quyết, Cố ảnh đế có cơ hội liền lôi kéo cậu khen không ngừng. Lục Đăng nghe được sắc mặt phiếm hồng, ấn y nằm trở về, có nề nếp nói: “Tôi không thể cướp được, bọn họ đã phát trước.”

Paparazzi tới đoạt đầu đề không ít, ảnh cậu chụp cho dù có cố tình che dấu, chung quy cũng mang theo phong cách cá nhân, ngược lại có vẻ cố tình.

Hiện trường trống rỗng chỉ có một mình Cố Khê, mặc cho ai tới chụp đều giống nhau, cậu để hệ thống chặn lại mấy tấm ảnh chụp kia trước khi đăng lên, kiểm tra qua không có vấn đề gì, liền thả đi ra ngoài, nhân cơ hội hoàn toàn đem tin tức Cố Khê trước đây không so đo hiềm khích chuyên nghiệp đóng phim chứng thực.

Có người cố ý ngăn đón tin tốt về Cố Khê trên hot search, thủ đoạn chính chính đáng đáng căn bản bạo không dậy nổi. Lục Đăng cố ý dặn dò hệ thống đi xoát lưu lượng, cũng không biết hiện tại xoát đến bao nhiêu.

Cố Khê không biết thâm ý trong lời nói của cậu, rồi lại đảo mắt tự đắc vui vẻ mà tin tưởng vững chắc nhất định là paparazzi xem đến chuyên chú mới không thể chụp được ảnh, trong mắt vẫn như cũ lộ ra ý cười, vươn cánh tay đi nắm lấy tay cậu: “Đoạt không được liền đoạt không được, lần sau hai ta phối hợp, ta cho cậu trông chừng, muốn chụp thế nào đều——”

Lời còn chưa dứt, áo sơmi của y đã bị paparazzi hoàn toàn vén lên.

…… Đều được.

Cố ảnh đế ngoài miệng kỹ năng mãn cấp ngực nhảy dựng, muốn mở miệng, tim lại đập càng nhanh, nghẹn họng: “Chu—— Khinh Chu……”

Tuy rằng đều được, nhưng nằm chữ X mà chụp hình như vậy, thật sự có chút quá có tổn hại hình tượng ảnh đế.

“Ân?”

Lục Khinh Chu đang bận rộn giúp y hạ nhiệt độ, nghe tiếng ngẩng đầu, lòng bàn tay đổ rượu giúp y xoa ngực thân thể tán nhiệt, căn bản là không có ý tứ lấy camera.

Cố ảnh đế hiểu sai ho nhẹ một tiếng, quy tội chính mình đại khái là nóng hỏng đầu, vừa muốn đem tầm mắt chuyển đi, bỗng nhiên nhìn thấy đôi mắt ô nhuận thoáng lộ ra một chút ý cười trong trẻo.

Tác giả có lời muốn nói:

Hệ thống: Cố ảnh đế thật khổ a a a a a ( đệ 45372 điều )

Đau lòng Cố của ta QAQ đoàn phim không phải người! ( đệ 45373 điều )

Cố của ta soái nhất! Vừa soái lại có tâm trách nhiệm! ( đệ 45374 điều )

# Còn muốn xoát bao nhiêu #

# Xoát #

# Bất động #

_(┐ π_π)_

3 thoughts on “Chương 46

    1. Hắc Thố

      ừ thế giới này ít hơn trước thôi nhưng mấy thế giới trước cũng khá ít, nên lúc thấy tag chủ thụ tui bâng khuâng lắm cơ =))))

      Like

  1. Pingback: Cái Pháo Hôi Này Ta Tráo ! – Minh Thành

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s