Chương 52

Edit&Beta: Giếng.

Cố Khê cúi đầu, nhìn Lục Khinh Chu trong lòng ngực.

Paparazzi trước nay chưa từng nói chuyện lớn tiếng như vậy.

Y không biết cái suy nghĩ kia rốt cuộc ẩn dấu trong lòng Lục Khinh Chu bao lâu, chỉ cảm thấy ngực đau đến khó chịu, nhịn không được buộc chặt cánh tay, đem người chặt chẽ ôm ở trong ngực, cúi đầu hôn xuống.

Lục Khinh Chu ngẩng đầu phối hợp với y.

Toàn bộ ánh sáng của đèn trần đều dừng ở trong cặp mắt đen kia, phảng phất như vĩnh viễn an tĩnh lại lặng lẽ thắp lên một đốm lửa.

Trong mắt Cố Khê lộ ra hoà thuận vui vẻ ấm áp, ôm lấy cậu phủ xuống. Nhận thấy ánh mắt Lục Khinh Chu vẫn dừng ở trên bản hợp đồng kia, không khỏi nghẹn họng, dứt khoát đem hợp đồng lấy lại đây, trực tiếp đặt ở trong tầm tay hai người, để cậu giơ tay là có thể chạm đến.

An ủi hạ xuống những cái hôn nhỏ vụn, thân thể trong lòng ngực cũng dần dần thả lỏng, khói mù trong mắt bị quét đến sạch sẽ, một lần nữa lộ ra quang mang trong trẻo, dựa vào trong lòng ngực y âm thanh mềm nhẹ: “Nhiều như vậy ……”

“Ta tật xấu nhiều, quy củ cũng nhiều, đều là điều khoản bá vương.”

Cố Khê mỉm cười mở miệng, vừa ôm lấy người cậu nằm xuống, vừa ở giữa trán tinh tế cọ xát, yên tâm thoải mái mà hù dọa paparazzi mới vừa bị cường mua cường bán: “Tên cũng ký rồi, phải ngoan ngoãn nghe lời.”

“Cái này……”

Đối với thế công không cho chống cự như vậy của y cố tình phóng thấp tiếng nói, Lục Khinh Chu thành thành thật thật bị y hôn một cái, ngực bang bang đạp, ngửa đầu nhìn y: “Cũng là trong hợp đồng sao?”

Paparazzi học hư, cư nhiên cũng dám ở ngoài miệng cùng y nói đùa loại chuyện như vậy.

Cố Khê kinh ngạc nhướng mày, dứt khoát nghiêng người đem người khóa dưới thân, một tay chống ở bên vai cậu, một tay nhẹ niết cằm cậu: “Phải, có sợ không?”

Khuôn mặt thanh nhuận đảo mắt cong thành độ cung nhu hòa, bổ nhào về phía trước, vững vàng treo ở trên người y, dùng tới lực đạo khác với ngày thường: “Không sợ.”

Thắt lưng.

Cơ hồ nghe thấy sau lưng ‘rắc’ một tiếng giòn vang, thân hình Cố ảnh đế lù lù bất động, trầm ổn mà đem người ôm vào trong lòng, ôm lấy dựa vào bên cạnh ghế điều khiển.

Paparazzi thái độ khác thường mà dán y không buông tay, ở cần cổ y nhẹ nhàng cọ xát. Cố Khê có thể cảm giác được có chất lỏng ấm áp lặng lẽ thấm vào cổ áo, lại không có hỏi nhiều, chỉ là đem người cẩn thận ôm lấy che chở, nhẹ nhàng vỗ về: “Không sợ liền tốt, về sau cũng không sợ……”

Ngày mai phải đến phòng tập thể hình.

Đoàn đội quản lý thân thể cũng bị công ty thu lại, mấy ngày nay lại chơi đùa đến nghiện, tố chất thân thể đảo mắt liền đi theo trạng thái buông thả xuống, tiếp tục như vậy tuyệt đối không được.

Cố ảnh đế rút kinh nghiệm xương máu, đem người gác ở trong ngực chậm rãi hống, chờ thân thể trong lòng ngực chậm rãi bình ổn xuống.

Một chút hàn ý cuối cùng trong ngực cũng ở trong cọ xát ôn nhu hống tan hết, Lục Khinh Chu hoàn toàn hòa hoãn lại, ở trong lòng ngực y cọ một trận, mới phát giác tư thế Cố Khê không được tự nhiên, không khỏi mím môi, chủ động đi kéo tay y, muốn để y dịch đến chỗ thoải mái chút.

Mới vừa đụng tới ống tay áo Cố Khê, động tác của cậu lại bỗng nhiên dừng.

Giống như là trên người mọc thêm một đôi mắt, Cố Khê tinh chuẩn mà nắm lấy tay cậu, vừa chuyển liền chặt chẽ cầm ở trong lòng bàn tay, đỡ dưới nách đem cậu nâng lên trên, ở trên vành tai cắn một ngụm.

Ngực Lục Đăng bỗng nhiên nhảy dựng.

Đây là…… đang phạt cậu?

Có chút không rõ đối phương có phải cả cái này cũng nhớ rõ hay không, tim lại không biết vì sao đập càng nhanh. Lục Đăng nhấp môi nhìn y, hô hấp từng chút dồn dập, ngực không tiếng động dâng lên chút khẩn trương.

Cố Khê nhéo tay cậu, nhìn thẳng vào cặp mắt đen đang thẳng tắp nhìn chính mình kia, thần sắc nghiêm túc thật vất vả dựng lên vẫn là xuất sư bất lợi ôn tồn xuống, chạm vào tóc ngắn bên tai cậu sửa sửa: “Thưởng phạt phân minh, biết sai rồi sao?”

Đều đã ký điều khoản bá vương rồi……

Trên mặt Lục Đăng hơi nóng lên, thấp đầu không hé răng, tay đã sớm ấm áp lại ở trong lòng bàn tay y giật giật, thân thể nhẹ nhàng phủ lên.

Hơi thở ôn nhuận dán lên bên gáy, xúc cảm mềm mại chạm chạm, là một nụ hôn cẩn cẩn dực dực.

Hôn cũng không xong.

Cố ảnh đế khăng khăng lập quy củ, đem cảm xúc bị hôn tâm hoa nộ phóng giấu xuống, ôm tân trợ lý ước pháp tam chương: “Lần sau phải lập tức gọi điện thoại cho ta, ta xem mấy người bọn họ đã sớm không vừa mắt, liền muốn tìm cơ hội hung hăng thu thập bọn họ.”

Y nói vô cùng nghiêm túc, Lục Khinh Chu chớp chớp mắt, nhịn không được cong mặt mày, nghe lời gật đầu: “Được.”

“Bọn họ khi dễ ngươi, cho phép đánh, đả thương người ta bồi tiền thuốc men.”

Cố Khê được một tấc lại muốn tiến một thước, lại ở trên vành tai cậu cắn một ngụm: “Cái loại ăn vạ giống hôm nay, liền đem toàn bộ đồ của hắn đập bể, thiếu một cái cũng phải phạt.”

Nghĩ đến tình cảnh Lục Khinh Chu hôm nay một người lẻ loi đứng ở trong đám người, trong lòng y liền buồn bực đến muốn mệnh.

Trước mặt mọi người bị bôi nhọ trộm đồ vật, lúc sau lại bị thẹn quá thành giận mà lừa bịp tống tiền, lấy thân phận áp người. Đặt ở trên người ai, dù không có quen biết gì, cũng là chịu không nổi.

Liền bởi vì đỡ y một phen, đặc biết chiếu cố y, phải bị nhằm vào như vậy, ngày mai đem người trở thành trợ lý mang về, cùng gộp lại với những chuyện trước kia, không chừng còn bị làm cái gì.

Cố ảnh đế càng nghĩ tới càng tức, thậm chí còn muốn lập tức đi đập xe Chu Đồng.

Tốt xấu gì cũng là nhân vật công chúng, nếu thật sự là ở phim trường nháo lớn như vậy, phỏng chừng ngày mai liền phải lên đầu đề. Ngay cả chuyện hôm nay, cũng không biết truyền tới trên mạng sẽ bị nói thành cái dạng gì.

Trong lòng Lục Khinh Chu rõ ràng, cũng ít nhiều có chút lo lắng, nhưng vẫn như cũ nhìn ánh mắt Cố Khê, nhẹ nhàng gật đầu: “Được.”

Cố Khê mỉm cười, xoa xoa tóc của cậu, cúi người ở trên môi cậu chạm chạm: “Dù sao hôm nay cũng không đóng phim, ta mang cậu đi thăm ban Lương Viễn.”

Có trợ lý phải chiêu cáo thiên hạ, hôm nay nháo đến lớn như vậy, y cũng đã sớm không quan tâm đến, cùng lắm thì chính là bị paparazzi che trời lấp đất tung tin, y cũng không phải lần đầu tiên bị cả internet chửi rủa.

Chuyện này vừa ra, Lục Khinh Chu không thể nghi ngờ cũng bị đặt ở nơi đầu sóng ngọn gió. Y làm tới vậy là muốn trước cho chuyện này hấp thụ ánh sáng phát ra ngoài, tốt nhất làm cho tất cả mọi người đều biết Lục Khinh Chu là người của y, ai chạm vào cậu y sẽ chơi bạc mạng.

Bị đè nặng lâu như vậy nhưng cũng chưa từng nổi giận, Cố ảnh đế chậm rãi vuốt tóc ngắn mềm mại dựa vào đầu vai, đáy mắt khó được mà nảy ra một tia lệ khí âm trầm.

Y đã ngâm mình ở trong màn ảnh lâu rồi, khí thế quanh thân cũng được rèn luyện đến rõ ràng quyết đoán, cho dù kịp thời thu lại, cũng vẫn như cũ khiến cho thân thể mẫn cảm quá mức của paparazzi khẽ nhúc nhích, mắt đen hiện ra lo lắng.

“Không có việc gì, bọn họ khi dễ ngươi, ta liền khi dễ bọn họ.”

Cố Khê hướng cậu cười cười, ở đuôi tóc cậu xoa xoa, thấy cậu vẫn như cũ không yên tâm, hơi hơi trầm ngâm: “Khinh Chu, trong tay ngươi có phải có cách hay không? Có thể dùng đến sao?”

Lần trước lên hot search rất cổ quái, y đoán hẳn là thế lực sau lưng Lục Khinh Chu đang ra tay.

Nguyên bản là tính toán giao cho thủ hạ của mình tìm cách làm, paparazzi nặng tâm sự, không chừng sẽ quá mức lo lắng cho mình, chi bằng hai người cùng nhau xuống tay, hiệu quả đại khái so với dự tính tốt hơn không ít.

Quang mang trong mắt đen không chút nào ngoài ý muốn sáng lên, nhìn thẳng ánh mắt y gật gật đầu: “Muốn phát cái gì?”

Cố Khê cong cong khóe môi, phủ lên gáy cậu, cúi người tiến gần lại: “Hắc ta.”

Đây cũng là thủ đoạn người trong giới thường dùng để tẩy trắng, nếu sớm muộn gì đều phải bị hắc, không bằng tiên hạ thủ vi cường, chủ động đem nước bẩn nửa thật nửa giả mà lộ ra, lấy mấy lý do hoàn toàn vô lý che trời lấp đất hắc một đợt.

Hắc quá mức, tự nhiên sẽ kích khởi tâm lý phản nghịch, lúc này dù nói thêm cái gì, hiệu quả liền suy giảm mạnh. Có khi còn có thể có mạnh mẽ xoay ngược vòng, hiệu quả so với tự miệng giải thích còn tốt hơn nhiều.

Lục Khinh Chu ngẩn ra trong chớp mắt, không kịp phản ứng, trong đầu đã truyền đến âm thanh máy móc kích động của hệ thống: “Cái này ta làm ký chủ! Cái này ta làm!!”

Hệ thống hưng phấn vô cùng, Lục Khinh Chu ngược lại không yên tâm, suy đoán lý giải dụng ý của Cố Khê, cẩn thận cường điệu: “Muốn hắc quá mức, hắc đến quá phận, cái loại hắc ngốc nghếch này……”

“Không thành vấn đề!!!”

Âm thanh máy móc ong ong quanh quẩn, số liệu quấn số hiệu loạn nhảy múa, hệ thống kích động đến lời cũng nói không thuận: “Ngốc nghếch hắc! Quá phận! Hắc y! Không thành vấn đề!”

Vẫn là cảm thấy không quá đáng tin cậy, tầm mắt Lục Khinh Chu trầm ngâm xuống, Cố Khê cũng đã ôm vai cậu, mỉm cười ở bên tai cậu nói khẽ vài câu.

Ngực Lục Khinh Chu nhảy dựng, bỗng nhiên ngẩng đầu, đối diện với ý cười trong mắt Cố ảnh đế, sau một lúc lâu mới nhẹ nhàng gật đầu: “……Được.”

“Được rồi, vậy cứ quyết định vậy đi.”

Cố Khê cong khóe môi, mạnh mẽ lột xuống quần áo lao động quá dày, lấy thảm qua giúp cậu đắp lên: “Ngủ một lát, hôm nay có phải dậy quá sớm hay không? Đều nói 23 mới ngừng phát triển, nói không chừng cậu còn có thể cao lên đâu, đến hảo hảo ngủ……”

Y cố ý đem âm thanh nói đến ái muội ôn nhu, lộ ra mười phần từ tính, đem vành tai paparazzi nhiễm thành màu hồng thấu, nắm chặt thảm che nửa khuôn mặt.

Cố Khê phủ xuống đôi mắt khép lại của cậu, mới đứng dậy trở về ghế điều khiển, nghĩ nghĩ, vẫn là chọn một bài hát thư giãn mở lên, khởi động ô tô.

Chỗ quay phim của Lương Viễn kỳ thật không xa, chỉ cần tiếp tục chạy thẳng về vùng ngoại ô càng hẻo lánh, chưa đến một tiếng liền đến.

Cố Khê cố ý chọn đường không xóc nảy đê đi, một bên ở trong lòng trát tiểu nhân Lương đại đạo diễn sao lại chọn cái phim trường như vậy, một bên tranh thủ lúc rảnh rỗi mà gửi cho Lương Viễn một tin nhắn, lại chỉnh điện thoại thành tắt âm.

Chạy hơn phân nửa đường, mơ hồ sau khi nghe thấy ghế sau truyền đến động tĩnh ‘tất tất tác tác’.

Lo lắng là Lục Khinh Chu ngủ không yên ổn, Cố Khê thả chậm tốc độ xe, liếc mắt nhìn kính chiếu hậu một cái.

Paparazzi khoác thảm, chôn ở ghế sau nhìn từng câu từng chữ của bản hợp đồng kia, còn đang lấy camera một tờ chụp một cái đâu.

Hợp đồng đều là y thừa dịp thời gian hai ngày nhàn hạ từng chút soạn ra tới, viết không ít thứ kiến người đỏ mặt, còn sợ người không liên quan thấy, cố ý giấu ở dưới hộc xe để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

Giờ không phải đã dùng tới.

Cố Khê lái xe, không dấu vết mà câu khoé miệng.

Lục Khinh Chu nhẹ nhàng lật sang trang, mỗi lần lật một tờ độ cung khuôn mặt liền nhiều hơn một chút, độ cung khóe môi càng lớn, trong mắt cũng dần dần lộ ra quang mang lấp la lấp lánh.

Thật là đẹp mắt.

Không uổng công chính mình hai ngày này đốt đèn dầu tăng ca làm thêm.

Nhìn Lục Khinh Chu cẩn thận giống như là nhặt được lễ vật gì cực kỳ kinh hỉ cùng ý cười cao hứng mềm mại, đáy lòng Cố Khê cũng như là bị cái móc nhỏ lay hai cái, khóe môi dâng lên ý cười, bất động thanh sắc mà thu hồi ánh mắt.

Xem đến nghiêm túc như vậy, đại khái là đều nhớ kỹ.

Quay lại nhìn phần phụ lục thêm một lần nữa.

Điều thứ nhất chính là không được phép hôn y đến không thở nổi.

Động tĩnh lần này tuy rằng nháo đến không nhỏ, nhưng thật sự không mấy người có thể nghĩ đến Cố ảnh đế ra khỏi đoàn phim không trở về nhà cũng không trở về khách sạn, ngược lại đi thẳng đến vùng thôn quê hoang vu này. Dọc theo đường đi đều vô cùng thanh tịnh, không có xe đuổi theo cũng không bị chặn đường, thuận lợi tới phía bên ngoài đoàn phim.

Lương Viễn sớm thu được tin nhắn, hắn bị động tĩnh mấy ngày nay nháo đến nghi thần nghi quỷ, không dám tin cũng không dám không tin, nhưng vẫn là nhờ trợ lý để lại lời nhắn, đón người tiến vào.

Hắn quay chính là bộ phim đề tài quân lữ, hiện tại chính là thời điểm mấu chốt, tuy rằng chưa đi đến quân doanh, nhưng cũng mượn nơi đóng quân để huấn luyện, công tác bảo mật so với đoàn phim của Cố Khê tốt hơn không chỉ một chút. Đoàn phim to như vậy dựng ở chỗ này, bên cạnh cư nhiên cả nửa cái thân ảnh của paparazi nằm vùng cũng chưa có nhìn thấy.

Gần đây nhiệm vụ Lương Viễn rất quan trọng, cơ hồ mỗi ngày đều ngâm mình ở phim trường trong núi sâu rừng già, ngay cả tín hiệu cũng khi có khi không, ít nhất cũng phải chờ đến buổi tối mới có thể lộ diện. Trợ lý đem hai người một đường mời vào, an trí ở phòng nghỉ của Lương đạo diễn, liên tục tạ lỗi chiêu đãi không chu toàn, lại vội vã chạy về phim trường.

Vốn dĩ cũng chỉ là muốn tìm chỗ nào thanh tịnh ngồi đợi, Cố Khê cũng không thèm để ý, khó được biết cảm ơn mà ủy thác trợ lý nhắn y cảm ơn. Đóng cửa, thuần thục từ tủ lạnh lấy nước trái cây mở ra đưa cho Lục Khinh Chu, chính mình cũng khui lon bia ướp lạnh, ngửa đầu một hơi rót xuống.

Còn nhớ thương bản hợp đồng mới vừa xem xong kia, ánh mắt Lục Khinh Chu vẫn như cũ lấp la lấp lánh, đang muốn mở miệng, đã bị Cố Khê ở dưới điều hòa sung túc khí lạnh ôm vào trong lòng.

Nhìn paparazzi thích thú mười phần, Cố Khê thu thu lại cánh tay, mỉm cười hôn xuống cái trán cậu: “Ngồi xe một đường, có mệt hay không?”

Lục Khinh Chu cong mặt mày lắc đầu, ôm lấy vai hôn y một ngụm, ấn y ngồi xuống ở trên sô pha, lại chạy tới lấy ba lô y.

Cố Khê bị ấn ở trên sô pha, cẩn thận suy nghĩ một hồi, mới nhớ tới chính mình hình như là có lập ra quy củ chỉ cần tới địa phương không có ai, liền phải cho y ôm ấp hôn hít.

Bị tiểu trợ lý trí nhớ tốt lại nghe lời chọc đến ngực hóa thành một mảnh thanh nhuận, ánh mắt Cố ảnh đế bỗng chốc sáng lên, ý nghĩ nháy mắt được thúc đẩy, nhanh chóng mà suy nghĩ kế tiếp phải thêm chút thứ gì trong phụ lục.

Lục Khinh Chu ở ba lô tìm kiếm, bước nhanh trở về, trên tay nhiều hơn một hộp cơm tròn vo.

Cố Khê hơi giật mình, mở ra vừa thấy, mới vừa còn tâm hoa nộ phóng ý niệm bị nhẹ nhàng một xúc, bỗng nhiên an tĩnh mềm mại xuống dưới.

Cơm nắm một đám hảo hảo mà đặt chỉnh tề trong hộp cơm, mùi gạo trắng đảo mắt tràn ra tới, nhân bên trong được gói mười phần chắc chắn, mặt trên điểm xuyết quả mơ cùng rong biển, còn cố ý xếp thành gương mặt tươi cười nho nhỏ cho y.

Cố Khê bị cái gương mặt tươi cười kia chọc đến ngực buồn bực.

Lục Khinh Chu lúc ấy là muốn lặng lẽ đưa cơm cho y.

Cơm nắm làm tốt như vậy, chính mình suýt nữa liền không thể ăn được.

Như là sớm đã quên ủy khuất phải chịu ở đoàn phim, đầy mắt Lục Khinh Chu đều là trong trẻo vô trần cùng ấm áp thỏa mãn, đem chiếc đũa nhét vào trong tay y: “Tôi lần đầu làm, là chính mình nắm, còn luôn sợ sẽ bị rã ra……”

“Thật lợi hại, nhìn liền ăn ngon.”

Đói diện với quang mang chờ mong trong mắt đen, Cố Khê cũng mỉm cười, xoa xoa tóc của cậu, tiếp nhận chiếc đũa, đem cái cơm nắm mang theo gương mặt tươi cười kia uy vào trong miệng paparazzi.

“……Y kêu ngươi nhắn cảm ơn với ta?!”

Bị trợ lý thuật lại nháy mắt kéo lại tâm thần, Lương Viễn kinh ngạc truy vấn, lại xác nhận một lần nữa: “Là nói cho ta, còn nói gì khác không? Trạng thái y thế nào?”

“Cố lão sư khá tốt, thái độ cũng rất khách khí.”

Trợ lý sợ tới mức sửng sốt, tận lực nhớ lại thực sự không có gì kỳ quái trong cuộc gặp mặt ngắn ngủi, vắt hết óc tổng kết: “Y nói biết ngài vội, y chính là tới trốn đến chỗ thanh tịnh, kêu ngài không cần phải xen vào chuyện của y……”

Lương Viễn nghe hắn nói một câu, trong lòng chính là run run một cái, mở di động đi qua đi lại vài vòng, tìm được một chút tín hiệu, giơ tay che ánh mặt trời xoát Weibo.

Che trời lấp đất.

Cố Khê là bị hắc qua vài lần, nhưng không một lần nào là toàn internet hắc đến phảng phất không xoay người được như vậy. Có quan hệ với chuyện y cùng Chu Đồng xung đột chiếm ba cái hot search, bình trà tử sa cùng chén trà còn bị cố ý đặc tả, phim trường một mảnh hỗn loạn, Chu Đồng ngồi xổm bên cạnh, khó được hiện ra thất hồn lạc phách chật vật suy sụp.

Lương Viễn một lòng với quay phim, đối với tin tức của giới giải trí không hiểu lắm, cũng biết ấm trà của Chu Đồng này treo danh đồ cổ. Nhìn mảnh sứ vỡ đầy đất, lại kéo kéo xem nội dung, nhịn không được hít một hơi khí lạnh.

Này liền 80 vạn.

Bên dưới hot search này, còn có hai cái hot search liên quan # Cố Khê bãi diễn đi mất#, # Cố ảnh đế trùng quan nhất nộ vì hồng nhan #.

Lương Viễn tâm sự nặng nề mà kéo kéo, nhịn không được nhớ tới cú điện thoại ngày đó.

Kia cũng không phải là động tĩnh mà hồng nhan có thể làm ra tới.

Trong vòng hai người quen nhau cũng bình thường, chỉ cần không lạm – giao, không chơi đùa chút quá phận, kỳ thật không cần phải chú ý như vậy. Nhưng vị lão đồng học này của hắn trong nhà có một vị nhân vật lợi hại như vậy, cư nhiên còn ở bên ngoài vì hồng nhan đập đồ, trách không được chọc ra chuyện cả nhà cũng không dám về, ngược lại trốn đến nơi này của mình.

Triệt hot search, thanh minh, ít nhất cũng đến hai mươi vạn.

Giải quyết cục diện rối rắm trong nhà, nói không chừng còn phải khổ ít nhiều.

Tuy rằng từ trong nội tâm đối với lão đồng học mặt ngoài bình tĩnh sinh hoạt cá nhân ngầm lung tung rối loạn không quá ủng hộ, nhưng thật sự tới phân thượng này, như thế nào cũng phải cắn răng hỗ trợ.

Lương Viễn hận sắt không thành thép mà thở dài, tính tính trong tay chính mình có thể lấy ra bao nhiêu tiền tiết kiệm, thừa dịp mọi người nghỉ ngơi đem loa hướng trên tay trợ lý ném qua: “Ta trở về một chuyến, đừng để lộ ra, lập tức quay lại.”

Lần này nói thế nào cũng phải mắng một hồi, khuyên bảo người đã bị hắc còn không biết đánh trả này phải thanh tỉnh thanh tỉnh.

Lương đạo diễn càng nghĩ tới càng tức, một đường như tia chớp mà chạy trở về phòng nghỉ, kéo cửa ra một phen: “Cố Khê! Ngươi là đất nặn hả? Tính tình đâu? Đều bị người hắc tới cửa ngươi còn ngồi bất động, ngươi có biết hiện tại trên mạng đều đem ngươi mắng thành cái dạng gì hay không! Còn trùng quan nhất nộ vì hồng nhan, ta xem ra là buổi tối ngày đó nhà ngươi kia không làm ngươi đau đã ghiền đúng không……”

Diễn viên bên người mang trợ lý là chuyện bình thường, Trợ lý của Lương Viễn cũng không cố ý cùng hắn nói, Lương đại đạo diễn mắng đến một nửa mới phát hiện trong phòng không chỉ có một người.

Toàn bộ lời muốn nói nghẹn ở cổ họng, nhìn thiếu niên thanh tú bị Cố Khê hộ ở trong ngực, Lương Viễn run run nửa ngày, rốt cuộc một hơi thẳng lưng đi qua.

Tác giả có lời muốn nói:

Lương heo đạo diễn: Chờ một chút, ta cảm thấy ta và các ngươi cầm không phải cùng một kịch bản:)

Hệ thống:

Cố móng heo ở phim trường phá phách cướp bóc! ┴─┴~\(≧▽≦\)

Cố móng heo hoành đao đoạt ái quăng bể bình trà! (/≧▽≦)/~┴─┴

Cố móng heo trùng quan nhất nộ vì hồng nhan!

┴┴(≧▽≦)┴┴

TB27856jVXXXXcxXXXXXXXXXXXX_!!2584511498

Mình tính đặt gạch một bộ truyện mới không biết mấy bạn có ủng hộ mình không a, mình thích công tâm lí hắc ám hoặc sinh tồn văn nên đang vắt đầu vắt óc lùng sục khắp Tấn Giang đây, mình cũng đang để ý một bộ của Mộc Hề Nương nữa nhưng chỉ mới ra tới chương 39 thôi nên mình sẽ cố kiếm thêm, có bộ nào muốn đề cử với mình thì các bạn đừng ngại nha nhớ kèm luôn review có thể gửi gmail cho mình để mình cân nhắc, vì mình dịch thì không bao giờ đọc trước hết nên hơi khó kiếm ~~

Gmail của mình: icebearsnowfish@gmail.com

7 thoughts on “Chương 52

  1. Pingback: Cái Pháo Hôi Này Ta Tráo ! – Minh Thành

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s