Chương 63

Edit&Beta: Giếng.

Lục Đăng chớp chớp mắt, không nhịn được cười khẽ ra tiếng, tay bị y nắm cũng thả lỏng lại, bấm tay gõ lòng bàn tay y: “Ta biết, để ta nhìn xem thương thế của ngươi.”

Thế nhưng còn không quên.

Đối phương luân chuyển qua mỗi cái thế giới, số liệu có thể bảo lưu lại cực kỳ hữu hạn, cư nhiên còn dùng số liệu quý giá lén lút nhớ cái này, cũng không biết chuyện eo lúc trước không tốt này đến tột cùng để lại bóng ma bao lớn.

Cố Bình Minh bị thương ở chân và ngực trái, miệng vết thương tuy rằng đã đại khái đã hồi phục như cũ, gãy mấy cây xương sườn lại đều chỉ mới vừa phát triển tốt. Động tác lớn như vậy, vẫn có tính nguy hiểm nhất định như cũ.

Thấy cậu không sợ mình chút nào, Cố Bình Minh hơi hơi nhướng mày, tản ra ý niệm thuận thế cầm cái tay kia, phối hợp mà buông cánh tay ra.

Nghĩ tới bệnh án đã xem lúc trước, Lục Đăng không yên tâm, vịn vai Cố Bình Minh bảo đảm y không lộn xộn, một tay cởi nút áo đồ bệnh nhân của y.

Hai người ở bên nhau mười mấy năm, nút áo nên cởi sớm đã cởi không ít. Lục Đăng quen tay hay việc, không đợi Cố Bình Minh phản ứng lại, đã cởi hơn phân nửa.

Cố Bình Minh hơi híp mắt, cánh tay vẫn như cũ nửa ôm cậu, như suy tư gì mà hạ thấp ánh mắt.

Một bàn tay vững vàng ấn ở trên vai, một chút ấm áp xuyên qua đồ bệnh nhân hơi mỏng truyền đến đầu vai, ở gió đêm đang dần lạnh xuống đặc biệt rõ ràng.

Một cái tay khác lưu loát mà cởi nút áo của y, đầu ngón tay linh hoạt, bác sĩ trẻ tuổi hơi rũ đầu, mắt đen lộ ra quang mang nghiêm túc chuyên chú quan tâm.

Trên người nội ứng luôn có chút bí mật không thể để người biết, đừng nói bị người tiếp xúc như vậy, cho dù là ở gần người cũng không được.

Trừ bỏ khi trọng thương hôn mê không rảnh lo, khi cấp cứu bị bác sĩ dùng một cây kéo cắt đi áo sơmi ướt sũng máu tươi, mau ba mươi năm nhân sinh, Cố Bình Minh vẫn là lần đầu bị người gặp liền cởi quần áo.

Đem người túm ở trong ngực, liền nhìn rõ hơn lúc trước. Bác sĩ trẻ tuổi bị một thân đồ trắng càng tôn lên vẻ sạch sẽ, khuôn mặt thanh tú hợp lại dưới một chút màu đỏ đậm cuối cùng khi mặt trời lặn, tôn lên lông mày và lông mi tinh tế rõ ràng, toàn tâm toàn ý mà thay y cởi bỏ quần áo, lòng bàn tay dán lên ngực, theo xương sườn cẩn thận hướng lên bắt mạch.

Cố Bình Minh cúi đầu nhìn lướt qua, thấy rõ tên trên thẻ tên trước ngực.

Lục Bạch Vũ.

Trách không được là chính mình xách từ trong khẽ đá* ra tới.

*Trích dẫn từ bài thơ ‘‘Tái hạ khúc 2’’ của nhà thơ Lư Luân nguyên bài bốn câu .

Lâm ám thảo kinh phong,
Tướng quân dạ dẫn cung.
Bình minh tầm bạch vũ,
Một tại thạch lăng trung.’

Túm ý lại là ban đêm có ông lính dương cung bắn tên vừa sáng(bình minh) hôm sau đi tìm tên(lông ở đuôi tên là lông trắng aka bạch vũ nhé) thì thấy mũi tên cắm sâu vào trong đá chỉ còn cái đuôi là lông trắng đó.

Sự trùng hợp kỳ diệu làm khóe môi Cố Bình Minh bất giác nhiều lên chút ý cười, tận lực xem nhẹ bàn tay nhẹ nhàng chậm chạp ấn trên ngực, cúi đầu rất có hứng thú mà đánh giá ảnh chụp trên thẻ tên trước ngực cậu.

Tuy rằng bị thương nặng mới khỏi, cơ bắp trên người Cố Bình Minh lại vẫn rõ ràng như cũ. Lục Đăng không quá chắc chắn sờ xương sườn nào, chọn vị trí vết thương trong trí nhớ dùng bàn tay cẩn thận đè đè, ngẩng đầu: “Đau không?”

Đáng tiếc thời điểm gần đây dáng người do nằm viện bỏ bê không ít.

Trong đầu xẹt qua một ý niệm không thích hợp, Cố Bình Minh thu hồi ánh mắt dừng ở giữa mày cậu, độ cung ánh mắt càng thêm hòa hoãn: “Không đau.”

Kiếp sống nằm vùng trường kỳ khiến thần kinh y trước sau căng chặt, thời gian hồi phục thị lực chỉ ngắn như vậy, thêm vì không muốn rút dây động rừng, vẫn như cũ không khôi phục thân phận, còn không đủ để khiến y thả lỏng lại nhanh như vậy.

Chỗ sân thượng này là nơi có tầm nhìn tốt nhất bệnh viện, lại không có người tới, chẳng sợ không phải vì tìm một chỗ lặng lẽ trốn đi do quá nghiện thuốc lá, thời điểm y muốn tìm chỗ nào thả lỏng, cũng theo thói quen một mình đến nơi này.

Cái tiểu bác sĩ đột nhiên xâm nhập này, cư nhiên cũng không có sinh ra bất luận xung đột gì với không khí nơi này, thậm chí ngược lại làm không khí so với ngày thường còn muốn phá lệ yên lặng an ổn không ít.

Lục Đăng gật gật đầu, lại vẫn như cũ không yên tâm, hướng bên trong túi áo blouse trắng lục lọi, không có thể tìm được ống nghe bệnh, dứt khoát một tay chống đất, nghiêng tai dán qua: “Hít thở”

Ngực Cố Bình Minh nhẹ nhảy, cúi đầu nhìn cậu.

Ngày thường nếu như bỗng nhiên bị người tới gần như vậy, đại khái là phải trực tiếp vác qua vai quăng ngã.

Bác sĩ trẻ tuổi không hề phòng bị y, hết sức chuyên chú mà nghe âm thanh phổi y, gương mặt liền dán ở ngực, y chỉ cần hơi hít thở, một chút khoảng cách kia không thể nghi ngờ liền sẽ nháy mắt không còn sót lại chút gì.

Thấy y chậm chạp không phối hợp, Lục Đăng ở ngực y ngẩng đầu, trong mắt hiện ra quang mang ôn nhu nghi hoặc.

Bị cặp mắt đen trong veo quá phận kia chọc đến trong lòng lay động, Cố Bình Minh theo bản năng nín thở, lại nghĩ tới yêu cầu của đối phương, vội vàng hút khí, một hơi sặc vào phổi, nhịn không được quay đầu đi ho khan.

Cố Bình Minh ho quá gấp, Lục Đăng sợ y tác động đến xương sườn, thuận thế đem người toàn bộ ôm lấy, một tay chậm rãi giúp y vỗ lưng: “Lần sau không cần hút thuốc, đối với phổi không tốt.”

Khi đối phương hô hấp còn có thể nghe được âm thanh khò khè thật nhỏ, thuyết minh không chỉ là phổi có vấn đề, thực chất phổi bị hao tổn cũng không thể hoàn toàn hồi phục. Tuy rằng hệ thống có thuốc có thể giải quyết vấn đề tương ứng, nhưng trình độ bản thân người bệnh phối hợp, không thể nghi ngờ sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến hiệu quả khôi phục về sau.

……

Ôm.

Ôm liền ôm.

Tiểu thân thể trước mặt thoạt nhìn rất đơn bạc, thoáng chạm vào một cái cũng lo lắng chạm hỏng, để cho cậu ôm một cái, cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Xem nhẹ cao hứng không thể hiểu được dâng lên của chính mình, Cố Bình Minh khụ một trận, bình phục hơi thở lại, đối diện quang mang nghiêm túc trong mắt đen, cười một phen xoa nhẹ tóc của cậu: “Thân thể của ta ta chính mình hiểu rõ, cảm ơn.”

Tuy rằng rất nhiều chuyện y đều rõ ràng như thế nào mới là tốt, nhưng để làm được lại là một chuyện khác.

Từ khi tốt nghiệp cảnh viện đã bị phái đi làm nhiệm vụ nằm vùng, y ở cái loại địa phương không thấy trời trăng này ngốc bảy năm, có thể không bị buộc dính vào ma túy đã là vạn hạnh, nếu lại không mang theo chút tật nghiện thuốc lá, khó tránh khỏi sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Cố Bình Minh biết khắc chế, cách mấy ngày mới nghiện thuốc lá, đã là tận lực phối hợp trị liệu với bệnh viện cùng trung tâm phục hồi chức năng.

Bác sĩ cũng biết tính y, khuyên qua vài lần không có kết quả, lại thật sự quản không được, vài người thay phiên nhìn chằm chằm y không cho hút thuốc, y nhịn không đến một tuần đã kêu người chạy ra ngoài mua một hộp. Cố tình toàn bộ trung tâm phục hồi chức năng chưa từng có ai được y, cũng chỉ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt cam chịu, không hề ngăn y cách mấy ngày liền ngửi khói thuốc một lần cho đã ghiền.

Trung tâm đã đủ chiếu cố chính mình, hôm nay ở bên trên trì hoãn lâu hơn so với bình thường, nếu lại không quay về, hộ sĩ tới kiểm tra phòng sẽ trở về cáo trạng với bác sĩ.

Cố Bình Minh thuận miệng khách sáo một câu, vỗ vỗ tay tính toán đứng dậy, bác sĩ trẻ tuổi trong lòng ngực lại không động, vẫn như cũ lẳng lặng nhìn y.

Cặp mắt đen ôn nhuận trong trẻo kia cũng không chút nào biến hóa, thần sắc cũng thực bình tĩnh, nhưng mạc danh hiện ra kiên trì không thể nghi ngờ.

“Nhìn rất ngoan, như thế nào lại cứng đầu như vậy đâu……”

Đã hiểu ra ý tứ trong cặp mắt kia, Cố Bình Minh bất đắc dĩ bật cười, thở dài, từ trong túi lấy ra nửa bao thuốc giao cho cậu, thuận thế cúi người mỉm cười: “Được được, thuốc đều cho ngươi. Nếu là lại không bỏ ta ra, ta đã có thể phải ôm ngươi bắt đi cùng một thể……”

Đùi phải của đối phương cũng có thương tích, nếu ôm chính mình đứng lên sẽ có chút khó khăn. Lục Đăng cúi đầu nhìn nhìn, đem thuốc cất tốt, thẳng người đứng lên.

Độ ấm trong lòng ngực bỗng nhiên rời xa, vạt áo ngực rộng mở bị gió đêm thổi trúng hơi lạnh, Cố Bình Minh ý cười hơi dừng, ngực bỗng dưng trống rỗng.

Nằm vùng quá lâu rồi, cũng không biết nên hảo hảo nói chuyện như thế nào.

Nhìn thân ảnh dừng ở chiều hôm kia, hối ý đột ngột sinh ra do mấy câu nói vừa rồi dâng lên trong ngực. Cố Bình Minh chống tay đứng dậy, đùi phải cố hết sức không xong, thân thể hơi lay động, đã bị độ ấm quen thuộc lập tức đón được bao lấy.

Bác sĩ trẻ tuổi vững vàng đỡ y, thoáng ngửa đầu, thần sắc vẫn như cũ là quan tâm trong trẻo nhất quán.

“Ta nhận sai, là ta không tốt.”

Cố Bình Minh chưa từng có thói quen lo trước lo sau, tâm niệm xác định rồi liền dứt khoát nhận sai, nắm thật chặt cánh tay cậu, hướng bên trong một cái túi khác lục lọi một hộp thuốc cuối cùng còn tư tàng: “Ta còn dấu một hộp, đều cho ngươi, ta về sau không hút nữa ——”

Động tác y hơi ngừng, trong mắt bỗng nhiên hiện ra chút kinh ngạc.

Tiểu đại phu ở trong lòng ngực y ngẩng đầu, mắt đen bỗng nhiên hiện ra ý cười trong trẻo, mặt mày nhuận nhuận dãn ra, đem một hộp thuốc kia giao vào trong tay y: “Có thể ngửi một chút.”

Tuy rằng hai người trước sau đều có không ít tiếp xúc thân thể, Cố Bình Minh lại một chút không có chú ý tới cậu từ khi nào đem một hộp thuốc này từ trong túi mình lấy đi.

Có thể đoán được y ở trên  sân thượng, có thể một mình nghĩ cách mò lên, còn có thể nhân lúc chính mình không chú ý, đem hộp thuốc thần không biết quỷ không hay mà tịch thu.

Cố Bình Minh cúi đầu nhìn cậu, trong mắt dâng lên ánh sáng chói mắt, cong cong khóe môi, đem thuốc đẩy trở về: “Nói được thì làm được, không hút. Ngươi lại đến chứ?”

Cùng so sánh với kiếp sống nằm vùng lên xuống phập phồng, trung tâm phục hồi chức năng bình thản đến gần như không bao giờ thay đổi thật sự có chút quá nhàm chán, y đã thật lâu cũng chưa nhìn thấy qua tiểu gia hỏa thú vị như vậy.

“Nếu ngươi tới, ta sẽ thường tới.”

Lục Đăng gật gật đầu, đem trọng tâm đỡ y chuyển qua trên chân trái, xoay người muốn đi xuống, lại bị Cố Bình Minh một phen giữ lại: “Ta đi xuống trước, sau đó ôm ngươi xuống dưới.”

Với y mà nói, cho dù là phế đi hai cái đùi, chỉ cần tay không bò lên trên cái sân thượng này cũng không tính là chuyện khó. Nhưng đối với tiểu đại phu trước mặt, chỉ cần nhớ tới vừa rồi đối phương suýt nữa theo lan can trượt xuống, y liền vô luận như thế nào cũng không dám lại kêu người tự mình bò lên trên một lần nữa.

Vẫn là tìm một đoạn thời gian, nghĩ cách đem cái khóa cửa kia cạy rớt.

Cố Bình Minh hạ quyết tâm, một tay nhấn một bên bả vai cậu, nửa quỳ đi xuống vịn chặt bệ xi măng, nhẹ nhàng liền treo thân thể xuống, buông một tay ra đẩy cửa sổ, vững vàng ngồi ở trên bệ cửa.

Vẫn như cũ không an tâm, Cố Bình Minh một tay chống đỡ khung cửa sổ, xoay người ngửa ra sau, tiếp tục lải nhải: “Cẩn thận một chút, chậm rãi xuống. Cánh tay không cần quá dùng sức, chịu đựng không nổi liền giẫm tường, không cần nhìn xuống, ta ở dưới tiếp ngươi……”

Lần đầu nghe y lải nhải quan tâm như vậy, Lục Đăng mới lạ không thôi, trong mắt lộ ra chút ý cười trong trẻo, vịn lan can nghe lời gật gật đầu.

Hệ thống sợ cậu không thích ứng thân thể, vẫn luôn không dám ra tay, khó khăn chờ đến khi nhân vật mục tiêu đi xuống, vội vàng lên tiếng: “Ký chủ, hiện tại có thể đem tố chất thân thể triệu hồi! Muốn chỉnh bao nhiêu? Ta chuẩn bị tốt ——”

Lục Đăng phì cười, ở trong đầu trả lời nó: “Trước không cần điều chỉnh, như vậy rất tốt.”

Ký chủ lập tức liền phải trèo xuống, dựa theo tố chất thân thể hiện tại vẫn là sẽ không trẻo nổi, hệ thống lo lắng sốt ruột: “Chính là ——”

“Không quan hệ, sẽ không có việc gì.”

Có đối phương ở dưới tiếp chính mình, Lục Đăng thật ra không lo lắng cho mình sẽ ngã xuống, trong mắt lộ ra chút ý cười, kiên nhẫn mở miệng trấn an.

Eo rất tốt, nhưng phổi còn không trị tốt đâu.

Nghe đối phương lải nhải như vậy cảm giác cũng thực không tồi, Lục Đăng nhịn không được nhấp nhấp môi, không có lại kêu hệ thống điều chỉnh tố chất thân thể, ấn theo biện pháp của Cố Bình Minh đem thân thể từ sân thượng chậm rãi thả xuống.

Cố Bình Minh ngửa đầu lo lắng đề phòng mà nhìn chằm chằm cậu, bỗng nhiên nghe thấy hành lang truyền đến tiếng người: “Cố tiên sinh? Ngài tại sao lại chạy đến nơi này!”

Thời gian thường lui tới nơi này trước sau đều sẽ không vượt qua nửa phút, trước nay chưa từng bị người phát hiện. Cố Bình Minh hơi cám thấy nhức đầu, ho nhẹ một tiếng, theo tiếng xoay qua.

“Người bệnh trong trung tâm không ít, ngài cứ xuất quỷ nhập thần…… Vết thương của ngài còn không có tốt lên đâu! Lúc này thay đổi bác sĩ quản giường cho ngài, tên Lục Bạch Vũ, đặc biệt nghiêm khắc! Đặc biệt hung! Trộm tự mình chạy ra giống ngài như vậy ra đi, bị cậu ấy phát hiện, nhất định sẽ bị la!”

Trưởng y tá phụ trách thường vụ của trung tâm bước nhanh đi tới, một bên nghĩ mọi cách hù dọa y: “Lục bác sĩ người ta là từ nước ngoài du học trở về, tạm thời ở trung tâm chúng ta thực tập. Kỹ năng chuyên nghiệp đặc biệt tốt, người bệnh khác mong cũng mong không tới, thấy ngài bị thương nặng mới đem cậu ấy phân cho ngài —— nếu lại không nghe lời chạy loạn, đêm người ta tức chạy, hối hận cũng không kịp!”

……

Bác sĩ quản giường đặc biệt nghiêm khắc đang treo ở phía bên ngoài cửa sổ đâu.

Cố Bình Minh không dám trì hoãn lâu lắm, hướng cô làm thủ thế ý xin lỗi, xoáy thẳng về phía sau, đem người từ ngoài cửa sổ tiếp vào, một cánh tay cẩn thận ôm đặt ở trên mặt đất, giúp cậu đem quần áo chỉnh lại.

Nguyên lai là tiểu đại phu của chính mình.

Tâm tình bị hai chữ “Quản giường” làm đến càng tốt, ánh mắt Cố Bình Minh lại rơi xuống thẻ tên trên ngực cậu, độ cung khóe môi lại hướng về phía trước kéo lại kéo, ở trong ánh mắt kinh ngạc y tá trưởng thành khẩn mở miệng: “Cậu ta la ta.”

Lục Bạch Vũ mới từ bên ngoài tiến vào, không nghe thấy đối thoại bên trong, chớp chớp mắt mờ mịt ngẩng đầu.

Cố Bình Minh kịp thời thẳng người đứng lên, đem người giấu đến phía sau, sinh động như thật: “Nhưng hung, đuổi theo bò trên sân thượng đi huấn. Sợ tới mức ta giao hai bao yên, về sau đều không trừu.”

Y tá trưởng: “……”

“Ngài tiếp tục vội, ta đây liền cùng Lục đại phu trở về phòng bệnh, nghe cậu ấy tiếp tục giáo dục ta.”

Cố Bình Minh không ngừng cố gắng, thừa dịp y tá trưởng không kịp hoàn hồn, thuận thế khách sáo một câu, lôi kéo Lục Bạch Vũ bước nhanh rời đi.

……

Trên đùi y tuy rằng còn mang theo vết thương, ngày thường đi đường lại chỉ hơi thọt, cũng không có thói quen chống gậy. Hôm nay đi hơi vội, rẽ trái rẽ phải trở lại phòng bệnh, ngực đã hơi phập phồng, giữa trán cũng chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.

Hơi thở ở ngực bất ổn, Cố Bình Minh không muốn bị người nhắc mãi, trở tay giữ cửa khép lại, mới ngăn không được ho khan lên một trận.

Lục Bạch Vũ đỡ y ngồi ở trên giường, bước nhanh đi giúp y rót nước, lại trở về giúp y vỗ về thuận khí.

Cố Bình Minh ho khan một hồi mới ngừng, rót mấy ngụm nước, sao Kim trước mắt cuối cùng cũng tản ra.

Thấy sắc mặt y tốt chút, Lục Bạch Vũ thoáng nhẹ nhàng thở ra, đang muốn ngồi dậy, lại bị Cố Bình Minh nắm tay lôi kéo xuống phía dưới, lôi kéo ngồi trở về.

“Liền quản ta đi, ta rất dễ quản.”

Đối diện với đôi mắt hắc nhuận kia, Cố Bình Minh hướng cậu cong khoé miệng, xoa xoa đầu trước mặt.

Ngữ khí y thực nhu hòa, bởi vì ho khan nhiều nên có chút khàn khàn, môi dán ở bên tai cậu, nhẹ nhàng chậm chạp đến gần như thì thầm: “Ta không khiến ngươi nhọc lòng, lại không chọc ngươi sinh khí. Kêu ta uống thuốc ta liền uống thuốc, kêu ta tập luyện ta liền tập luyện, ngươi nói không hút thuốc lá, ta liền không hút……”

Ở sân thượng không rõ ràng thân phận lắm, chớp mắt Lục Bạch Vũ đứng lên kia, y thật sự đúng là cho rằng đối phương không tính quản mình.

Y tự tại quen, ngược lại có đôi khi không quá quen với chuyện được chiếu cố quá nhiều, ngày thường bác sĩ hộ sĩ ít chú ý mình vui còn không được. Cố tình đối với Lục Bạch Vũ, ý niệm liền quay 180 độ.

Không thể đem người chọc tức chạy được.

Còn nghĩ y tá trưởng uy hiếp là đúng, Cố Bình Minh tránh cậu ho khan hai tiếng, nghiêm túc bảo đảm: “Lại có chuyện gì, ta đều nghe đại phu.”

Nghĩ nghĩ, Cố Bình Minh lại lấy di động ra, ngay trước mặt cậu mở ra tin nhắn mà tiểu cảnh sát y cứu ngày đó hen y đi ăn que nướng, nghĩa chính từ nghiêm mà trả lời một câu muốn tuân lời dặn của bác sĩ hảo hảo hồi phục, đem hai cái tin nhắn xóa sạch sẽ.

Ánh mắt Lục Bạch Vũ dừng ở trên di động, ngực khẽ nhúc nhích.

Đối phương cư nhiên đã gặp được nhân vật chính.

Chính mình tiếp nhập cốt truyện liền ở chỗ này, thuyết minh bên người Cố Bình Minh đã bắt đầu dần dần xuất hiện tiềm tàng nguy hiểm lần thứ hai, cần thiết phải đề cao thêm một tầng cảnh giác mới được.

Lục Bạch Vũ ngẩng đầu nhìn y, quang mang hơi lóe dưới đáy mắt hắc nhuận, mỉm cười lên, gật gật đầu: “Hảo.”

Nội dung bệnh án còn có một ít mơ hồ, Cố Bình Minh còn có một thời gian liền phải xuất viện, trước lúc đó phải đem trạng huống thân thể của y nắm giữ càng chuẩn xác toàn diện, gặp chuyện mới có thể càng nắm chắc.

Ánh mắt dừng ở trên ngực vẫn như cũ phập phồng không ngừng của đối phương, Lục bác sĩ thực nhanh đi vào trạng thái công tác, phát tin nhắn muốn đem máy siêu âm để bên giường, đứng dậy vỗ vỗ mép giường: “Cởi quần áo, nằm xuống đi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Cố · mỗi cái thế giới nằm một lần · Bình Minh:???

# Nhưng ta không phải #

# Eo #

# Được sao _(┐ Ω 口Ω)_#

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s