Chương 64

Edit&Beta: Giếng.

Cư nhiên kêu phải cởi quần áo nằm xuống.

Cố Bình Minh kinh ngạc ngẩng đầu, không kịp mở miệng, mặt mày Lục Bạch Vũ đã cong lên, giúp y thoáng đem giường chỉnh cao lên, mỉm cười nói thêm một câu: “Siêu âm kiểm tra lại, không cần khẩn trương.”

……

Tiểu đại phu là cố ý.

Thoạt nhìn vừa ngoan vừa an tĩnh, thì ra rõ ràng còn có không ít chủ ý nhỏ. Cố Bình Minh nhướng mày, quang mang dưới đáy mắt càng sáng, cũng lộ ra ý cười càng đậm, dứt khoát lưu loát cởi quần áo bệnh nhân vứt bỏ, thẳng thắn nằm xuống.

Máy siêu âm mau đặt bên giường thuận tiện sử dụng, người bệnh cũng không cần phải cố ý đi đến phòng siêu âm, chỉ là đối người kiểm tra yêu cầu cao chút, giá thành cũng tương đối cao. Trung tâm phục hồi chức năng này cấp bậc không thấp, rất nhanh liền đem máy siêu âm màu đưa tới bên giường, giao trong cho Lục Bạch Vũ.

“Hiện tại đã tiện lợi như vậy sao?”

Thời điểm Cố Bình Minh làm kiểm tra lần trước vẫn đang hôn mê, cũng không biết chính mình đã bị lăn lộn như thế nào. Nghe lời nằm thẳng ở trên giường, tầm mắt lại vẫn tò mò mà theo Lục Bạch Vũ đổi tới đổi lui.

Lục Bạch Vũ cười cười, nhẹ nhàng gật đầu, đem máy đẩy đến mép giường, ánh mắt dừng ở trên người y.

Cố Bình Minh không có mặc áo trên, tùy tiện nằm thẳng ở trên giường như vậy, vết thương trên người bằng mắt thường liền nhìn không sót gì.

Có không ít thậm chí còn không hoàn toàn khỏi hẳn, vẫn như cũ nhô lên, sần sùi mà cộm lên ở giữa ngực và bụng. Xuyên qua những vết thương đó, gần như có thể rõ ràng mà nhìn đến một tràng sinh tử mà y đã từng gặp phải kia.

Lục Bạch Vũ ngồi xuống ở mép giường, bàn tay phủ lên chỗ vết sẹo ở ngực đối phương.

Nhận thấy động tác của cậu, Cố Bình Minh thoáng động thân, ánh mắt ở trên khuôn mặt bác sĩ trẻ tuổi phảng phất trầm tĩnh dị thường lướt qua, cười khẽ ra tiếng: “Sớm đã tốt, hiện tại một chút cảm giác cũng không có, cũng không đau ——”

“Một chút cũng không có sao?”

Lục Bạch Vũ ngẩng đầu nhìn y, lòng bàn tay hạ xuống, nhẹ nhàng xoa xoa, lại ở trong đầu kêu hệ thống giúp mình mua vài loại thuốc.

Nếu không có thuốc chữa trị bán trong thương thành hệ thống, loại miệng vết thương này cho dù có hồi phục, cũng không có khả năng không lưu lại chút di chứng. Gặp thời điểm trời mưa hay trở lạnh, phát ngứa cũng là tình huống bình thường, có khi còn sẽ đau như bị trăm con kiến cắn, đối với chức nghiệp tùy thời đều có khả năng gặp phải nguy hiểm mà nói, tình huống làm việc phải dùng động tác kịch liệt tùy thời đều có khả năng ảnh hưởng như vậy, cơ hồ chính là chôn một quả bom hẹn giờ ở trong thân thể.

Lòng bàn tay lộ ra nhiệt độ ấm áp dừng trên ngực, lực đạo nhẹ nhàng chậm chạp theo sau truyền tới, ngực Cố Bình Minh nhẹ co rụt lại, khó được không biết nói gì. Đối diện cặp mắt đen kia.

Qua lại giữa sinh tử đã quen, chịu một vết thương gần như không để trong lòng, chính y cũng chưa chú ý qua mấy vết sẹo đó. Hiện tại bỗng nhiên bị lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng phủ lên, nhiệt độ như xuyên thấu qua da thịt cốt nhục, một đường thấm đến đáy lòng, khiến y bỗng nhiên có chút không biết nên mở miệng như thế nào.

Ít nhiều vẫn có chút cảm giác, nhưng so với xúc cảm ấm áp bao phủ hiện tại, lại tựa hồ không tính là cái gì.

Cố Bình Minh nhắm mắt lại, đem một tia cảm xúc phức tạp mạc danh sinh ra kia tản ra, trợn mắt cười rộ lên, giơ tay xoa bóp gương mặt dị thường nghiêm túc của cậu bác sĩ trẻ tuổi: “Thật không có việc gì, đừng lo lắng.”

Động tác như vậy ít nhiều có chút vượt rào, Lục Bạch Vũ lại chưa từng có phản ứng, chỉ là gật gật đầu, vẫn như cũ giúp y ấn một trận, mới đưa tay cầm lấy.

Đáy mắt hắc nhuận dường như đã tản đi một chút trầm trọng, Cố Bình Minh xem đến ngực hơi nhói, đang định lại chọc cậu phân tâm, Lục Bạch Vũ đã hướng lòng bàn tay đồ chút cao nối khớp, giúp y bôi ở trên người.

Trên người bỗng nhiên bị bôi lên chất lỏng lạnh lạnh mát mát, tựa hồ còn hơi mang chút độ dính, cùng độ ấm hơi cao của lòng bàn tay giao hòa hợp lại ở ngực, nhanh chóng ở ngực tạo nên một mảnh tê dại.

……

Muốn chết.

Thời điểm đùa giỡn tiểu đại phu còn có thể thành thạo, hiện tại bị đặt nằm yên ở trên giường, chỉ một chút phản ứng hơi rõ ràng chút, cũng sẽ khó tránh khỏi bị nhìn không sót gì.

Vẫn không thể thuận lợi thích ứng trạng thái quá phận rõ ràng như vậy, Cố Bình Minh hô hấp hơi không thông, thân thể theo bản năng căng thẳng, lấy ra kinh nghiệm bất động thanh sắc bảy năm nằm vùng nằm yên, cẩn thận mở miệng: “Lục bác sĩ……”

“Ân?”

Vị bác sĩ trẻ tuổi chính nghiêm túc giúp y bôi thuốc, nghe tiếng ngẩng đầu, mặt mày hoà thuận vui vẻ cong cong: “Bạch Vũ.”

“…… Bạch Vũ.”

Cố Bình Minh biết nghe lời phải, nuốt nuốt nước miếng, trong cổ họng vẫn như cũ ẩn ẩn khô khốc: “Đây cũng là hạng mục kiểm tra sao?”

Nghe ra ngữ khí của y không đúng, Lục Bạch Vũ chớp chớp mắt, đảo mắt lấy lại tinh thần, ý cười dưới đáy mắt càng đậm, nhấp khóe môi gật gật đầu: “Dùng để thăm dò tăng cường hiệu quả khép miệng vết thương, có chút lạnh, thực nhanh thì tốt rồi.”

Y học hiện đại phát triển thật thần kỳ.

Đáy lòng nguyên bản bị ấn đến sinh ra chút bủn rủn sớm đã tan thành mây khói, Cố Bình Minh chậm rãi điều chỉnh hô hấp, tận lực đem lực chú ý chuyển dời đến trên đèn trần, nhịn không được lại ho khan hai tiếng.

Nguyên bản còn tưởng rằng phải tiếp tục nhẫn nại một hồi lâu, nhưng chỉ sau một lúc lâu, Lục Bạch Vũ liền giơ tay rời khỏi, tìm tờ khăn giấy chà lau qua bàn tay, lấy máy dò xét qua thăm dò.

Ngực thật vất vả bình thường lại bỗng nhiên không biết vì sao sinh ra tiếc hận, Cố Bình Minh muốn nói chuyện, nhìn vào cặp mắt kia, rồi lại an tĩnh lại.

Ánh mắt cậu bác sĩ trẻ tuổi dừng ở trên màn hình, ý cười thanh thiển cùng một chút bỡn cợt trong mắt kia liền cũng theo đó nhạt đi, chỉ còn lại có nhìn chuyên chú, cẩn thận xem xét mỗi chỗ chi tiết trên màn hình.

Lục Bạch Vũ kiểm tra thật sự cẩn thận, trên mấy chỗ miệng vết thương ở ngực y kiểm tra đến đặc biệt lâu, thăm dò qua lại đổi phương hướng. Cố Bình Minh nằm ở trên giường, đem khuôn mặt nghiêng thanh tú đang hết sức chăm chú của cậu vào ánh mắt, nhịp tim từng cái đập nhẹ vào bên tai, hầu kết không tiếng động nhẹ động.

Trong phòng an tĩnh lại, chỉ còn lại có âm thanh tí tách đều đều đâu vào đấy của kim giây.

“Đập chậm lại một chút……”

Cái tay đang ấn bả vai y kia nhẹ đè đè, ánh mắt bác sĩ trẻ tuổi vẫn dừng ở trên màn hình, không tán đồng mà nhăn nhăn mày, dám phân tâm lời dặn của bác sĩ.

Thương tổn ở phổi đã được xem xét rất rõ ràng, trái tim có bị ảnh hưởng hay không thì còn không nhìn rõ lắm, tốc độ máu chảy quá nhanh, cơ hồ nhìn không thấy có tổn thương rất nhỏ làm cho lượng máu rò rỉ ra hay không.

Cố Bình Minh mờ mịt một lúc lâu, căng căng người, thẳng đến khi thấy rõ số nhịp tim sắp qua trăm kia trên máy theo dõi, rốt cuộc dở khóc dở cười mà cứng họng nằm xuống: “Bạch Vũ ——”

Mới mở miệng kêu một tiếng, Lục Bạch Vũ đã giơ tay đè lại ngực y, từng cái mà chậm rãi vỗ về, lực đạo ôn nhu đến mức ngực y đều không nhịn được ngưng tụ thành một dòng nước sâu tĩnh lặng.

Nhịp tim chớp mắt còn đang nhảy ở 99, đảo mắt liền lên trăm.

Cố Bình Minh: “……”

Hiện đại y học thật phiền người.

Lục Bạch Vũ gác xuống máy thăm dò trong tay, ngẩng đầu nhìn y, quang mang trong mắt đen trơn bóng nhảy lên trong chớp mắt, lại hóa thành dáng cười thanh tĩnh.

……

Lăn lộn gần nửa giờ, rốt cuộc hình siêu âm màu mới xuất hiện chút mặt mày.

“Khôi phục rất tốt, nhưng còn cần thời gian mới có thể khỏi hẳn, trong lúc này không thể vận động quá kịch liệt.”

Lục Bạch Vũ đâu vào đấy mà thu thập dụng cụ, cẩn thận dặn dò từng điều: “Lượng máu rò rỉ cũng ít, hẳn là có thể tự động khép lại, không cần đến mức giải phẫu vá lại, trước tiếp tục quan sát. Hảo hảo nghỉ ngơi, không cần thức đêm, không cần quá độ mệt nhọc, thời điểm ngực đau lập tức nói cho ta……”

Thời điểm tiểu đại phu nói nội dung chuyên môn vô cùng nghiêm trang, liền cả chút ý cười nhu nhuận bình thường luôn mang theo cũng không có.

Cố Bình Minh nghe cậu dặn dò, chậm rãi gắn lại nút áo, tầm mắt dừng ở trên khuôn mặt đặc biệt nghiêm túc trịnh trọng kia, trái tim nhẹ nhàng nhảy nhảy.

Sau một lúc lâu không nghe thấy y trả lời, Lục Bạch Vũ nghi hoặc xoay người, đối diện ánh mắt của Cố Bình Minh, người sau bỗng nhiên nhẹ hít vào một hơi, ánh mắt nhăn lại, giơ tay ấn lên ngực.

“Như thế nào —— khó chịu sao?”

Chính mình chung quy sẽ không phải cái tốt không linh cái xấu linh, Lục Bạch Vũ trong lòng dâng lên chút bất an, bước nhanh đi qua sờ mạch đập của y, lại bị Cố Bình Minh trở tay nhẹ nhàng chế trụ cổ tay, hơi một dùng lực liền ôm lên trên người.

Bỗng nhiên bị thân thể cường hãn to lớn ôm lấy, Lục Bạch Vũ chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn y.

“Thân thể ta không yếu như vậy, tiểu đại phu……”

Cố Bình Minh nắm tay cậu, ánh mắt dừng ở trên hoa văn do nhíu lại ấn đường của cậu, nhịn không được giơ tay nhẹ nhàng chậm chạp vuốt: “Ngươi cười một chút, ta liền không đau.”

Thân cận gần như đã là bản năng, không biết vì cái gì, chính là không thể nhìn cậu nhíu mày, càng đừng nói vẫn là bởi vì thân thể của mình.

Cũng không có nhiều trọng thương, lúc trước nửa chết nửa sống đều còn sống ở đây, hiện tại bất quá là hậu kỳ phục hồi, chỉ cần chính mình nỗ lực nhiều chút, phối hợp nhiều hơn với an bài chữa bệnh của đối phương, đem thân thể mau chóng khôi phục tốt là được.

Không có gì phải phát sầu.

Lục Bạch Vũ nhìn y, cách một lúc lâu, đáy mắt dần dần nổi lên một chút ý cười mềm nhẹ, cúi người dán lên ngực y.

Nghĩ là cậu lại là muốn nghe tiếng phổi của mình, Cố Bình Minh thoải mái hào phóng vươn ngực, cánh tay ôm lấy thân thể cậu hơi hạ xuống. Đang muốn phối hợp với mệnh lệnh của đối phương hít thở, Lục Bạch Vũ lại hơi nghiêng đầu, trán nhẹ nhàng để ở trên ngực y: “Đừng đau.”

Tiểu đại phu thần sắc trịnh trọng lại nghiêm túc, ngực Cố Bình Minh bỗng dưng rụt rụt, cánh tay không khỏi buộc chặt, hoàn toàn thu lại ý cười có một chút tản mạn ở đáy mắt: “Được.”

Rất nhanh sẽ tốt.

Bổ sung một chút chỗ trống cuối cùng trong tư liệu bệnh án, Lục Bạch Vũ trở lại văn phòng, liền một lát không ngừng bắt đầu bận rộn.

Tố chất thân thể cơ bản của Cố Bình Minh rất tốt, vết thương như vậy cũng không tạo ra nguy hiểm trí mạng gì với y, nhưng vết thương cũ lại không chỉ sẽ ảnh hưởng đến chất lượng sinh hoạt ngày sau của y, còn có khả năng sinh ra ảnh hưởng với tốc độ phản ứng cùng trình độ đánh nhau của y.

Cần thiết phải phối hợp với thuốc hệ thống mua ở thương thành, tạo ra kế hoạch phục hồi chức năng hoàn thiện mới được.

Thời gian bận rộn thường trôi qua rất nhanh, khi mở máy tính ra trời vẫn tối, chờ đến khi giai đoạn đầu tiên trong kế hoạch phục hồi được hoàn toàn sửa chữa tốt, chân trời đã nổi lên ánh rạng đông.

Một đêm không ngủ thân thể ít nhiều có chút mỏi mệt, Lục Bạch Vũ ngồi dậy, thoáng hoạt động thân thể có chút cứng đờ, giơ tay xoa xoa đôi mắt.

Tuy rằng chỉ quản lí một người là Cố Bình Minh, nhưng bác sĩ thực tập đều phải trực đêm, nhân tài được tiến cử cũng không thể ngoại lệ. Hôm nay đến phiên cậu, trong lúc này vô luận người bệnh trong bệnh khu xảy ra vấn đề đều phải phụ trách xử lý, còn không thể trở về nghỉ ngơi.

Mệt mỏi tắc nghẽn ngực, Lục Bạch Vũ cất tốt tư liệu, gối lên cánh tay nằm ở trên bàn, mới khép mắt lại, bỗng nhiên truyền đến tiếng chuông gọi bén nhọn.

……

Ở trong giới y học, có vài người xem chuyện trực đêm này là một loại đặc thù, trước sau đều là một chuyện khó hiểu.

Rõ ràng là trình độ khôi phục của người bệnh ở trung tâm khá cao, một đêm này cư nhiên cũng không yên ổn. Chờ Lục Bạch Vũ cuối cùng xử lý xong một người bệnh bỗng nhiên đau ngực, sắc trời đã hoàn toàn sáng, đồng nghiệp lục tục đi làm đông đủ, đã tới thời điểm có thể giao ca.

Lục Bạch Vũ uống miếng nước, dựa vào cuối hành lang đáp ứng tin nhắn giao ca, đang chuẩn bị cất di động trở về nghỉ ngơi, trước mặt bỗng nhiên nhiều ra một bóng người.

Ngẩng đầu, Cố Bình Minh đang đứng ở trước người cậu.

“Bình Minh……”

Thân thể quá độ mệt mỏi cùng tốc độ phản ứng của đại não đều có chút hạ thấp, Lục Bạch Vũ chớp chớp mắt, khẽ nâng ngẩng đầu lên nhìn y: “Làm sao vậy, không thoải mái sao?”

Cố Bình Minh không có mở miệng, đem y toàn bộ thu vào trong tầm mắt.

Cậu bác sĩ trẻ tuổi mệt đến thân thể cũng có chút mông lung, sắc mặt cũng trắng bệch, mắt đen hơi mờ mịt lại vẫn nhu hòa thanh nhuận yên lặng như lúc ban đầu, giống như là vĩnh viễn sẽ không mất kiên nhẫn.

“Ta rất tốt, bác sĩ Lục.”

Khó được thay đổi xưng hô đứng đắn, Cố Bình Minh giơ tay đỡ lấy cánh tay cậu, giúp cậu đẩy ra tóc mái trên trán, lòng bàn tay chạm đến một chút ẩm ướt: “Chính là ngươi thoạt nhìn không tốt lắm.”

“Không sao, chỉ là mới vừa hoàn thành xong ca đêm, ngủ một giấc liền không quan trọng.”

Lòng bàn tay lướt qua lau mồ hôi giữa trán, xúc cảm ấm áp kiên định hạ xuống. Lục Bạch Vũ nhẹ cong mặt mày, nương theo lực đạo của y đứng thẳng thân thể: “Ta buổi tối tới xem ngươi, ngươi còn đi sân thượng không? Chúng ta thử kế hoạch phục hồi mới ——”

Lời còn chưa dứt, cậu đã bị Cố Bình Minh dắt tay đi, hướng phòng bệnh kéo đi qua.

Cố Bình Minh thần sắc nghiêm túc, nói không chừng là có tình huống gì. Lục Bạch Vũ đánh lên tinh thần, theo bước chân y vào phòng bệnh, đang muốn dò hỏi, lại đã bị thả chậm lực đạo ấn ở trên giường.

“Liền ở chỗ này ngủ một giấc, sẽ không có người tới quấy rầy.”

Đối diện với dò hỏi trong cặp mắt đen, Cố Bình Minh ôn nhu mở miệng, cánh tay hợp lại ở sau lưng cậu, cúi người nhìn thẳng vào cặp mắt đen trong trẻo: “Hảo hảo nghỉ ngơi, không cần thức đêm, không cần quá độ mệt nhọc —— Bạch Vũ, ngươi chỉ nói ta, thế nhưng chính mình một chút cũng không làm gương tốt.”

“Ta lại không có bị thương.”

Bị logic của y dẫn tới bất đắc dĩ bật cười không khỏi phân trần, Lục Bạch Vũ ngẩng đầu, đang muốn phản bác, Cố Bình Minh lại đã đi qua giúp cậu cởi nút áo trên áo blouse trắng: “Không quan hệ, ta bị qua, ta nhìn thấy ngươi không hảo hảo nghỉ ngơi liền đau ngực, đau đến khí cũng suyễn không lên……”

Nghe y nghiêm trang nói hươu nói vượn, Lục Bạch Vũ không khỏi cứng họng, nhưng cũng thật sự không hề phản bác, chỉ là nghe lời mà mặc y đem áo blouse trắng trên người lột xuống.

Rốt cuộc thấy được bộ dáng đối phương không mặc áo trắng, một chút nghiêm túc thanh lãnh do thân phận mang đến kia cũng hoàn toàn tan biến. Lục Bạch Vũ mệt đến mơ mơ màng màng, an tĩnh mà dựa vào cánh tay y, tóc ngắn mềm mại theo thái dương hơi rũ xuống, ánh mắt vẫn như cũ nhu hòa xuyên thấu qua lông mi nhỏ dài, mờ mịt lướt qua dừng ở trên người y.

“Hiện tại liền không đau như vậy.”

Cố Bình Minh vừa lòng gật gật đầu, ở trên tóc cậu xoa xoa, giúp cậu cởi giày vớ quần áo, ôm người nằm thẳng xuống, đem chăn cũng cẩn thận đắp tốt.

Tiểu đại phu vốn đĩ hơi đơn bạc, cuộn ở trong chăn liền biến thành càng nhỏ thành một đoàn, bị chăn che đến cằm, tóc ngắn hoàn toàn thuận theo mà dán xuống, có vẻ cả người so với thực tế càng nhỏ tuổi hơn không ít.

Cố Bình Minh nhịn không được giơ tay đi chạm chạm gương mặt cậu, lạnh nhuận mềm mại, dễ chịu đến mức quang mang ở đáy mắt cũng theo đó ôn tồn xuống.

Thói quen khi còn nằm vùng y đều mang ở trên người, Cố Bình Minh chưa bao giờ ngủ đến quá trầm, tối hôm qua bên ngoài loạn lên ít nhất bốn lần, mỗi một lần không thể nghi ngờ đều là có Lục Bạch Vũ đi xử lý, một lần dài nhất cơ hồ kéo dài gần một giờ.

Đường về ký túc xá quá xa, điều kiện ký túc xá của bác sĩ nơi này cũng thua xa phòng bệnh cao cấp y đang ở, bác sĩ quản giường của mình ở trên giường chính mình nghỉ ngơi, thấy thế nào cũng là chuyện thuận lý thành chương.

Đại khái là xác thật mệt quá mức, Lục Bạch Vũ nằm xuống chưa tới 15 phút đã ngủ say, khép mắt hô hấp đều đều ổn định. Cố Bình Minh ngồi xổm bên mép giường, sờ sờ gương mặt vẫn có chút tái nhợt của cậu, tiểu bác sĩ ngủ say không có né tránh, ngược lại thả lỏng mà dán ở lòng bàn tay y cọ cọ.

Cố Bình Minh nhìn cậu, khóe môi gợi lên từng chút.

Hiện tại liền một chút cũng không đau.

Lục Bạch Vũ một giấc này ngủ tới chiều.

Giữa trưa Cố Bình Minh đi mua cơm, thấy Lục Bạch Vũ vẫn như cũ ngủ đến ngon lành, không muốn kêu cậu, chỉ đặt ở chỗ râm mát, tính toán chờ cậu tỉnh hâm nóng lại ăn.

Tới thời điểm nóng nhất buổi chiều, mặt trời cũng trở nên mãnh liệt loá mắt.

Cố Bình Minh giúp cậu kéo chăn lên che, đi hoàn thành nhiệm vụ phục hồi hôm nay, khó được không có lưu lại một lát ở bên ngoài, ở dưới lầu mua chút sữa bò cùng bánh kem, vội vàng hướng phòng bệnh chạy trở về.

Đi đến cửa phòng bệnh, có người đã đứng bên cạnh trước, ở trong bóng râm không lớn đi qua đi lại.

“Cố ca!”

Rốt cuộc nhìn thấy thân ảnh y xuất hiện, ánh mắt Lương Hạ sáng ngời, bước nhanh đi đón, hưng phấn đi theo phía sau y: “Ngày hôm qua như thế nào không ra ngoài sân thượng, bị bác sĩ bắt được hả? Có tịch thu thuốc không?”

Cố Bình Minh không lên tiếng, chỉ hướng hắn vẫy vẫy tay ý bảo nhỏ giọng chút, giơ tay đi mở cửa phòng bệnh.

“Không có việc gì, chịu đựng chút liền tự do, ra ngoài vẫn là một cái hảo hán vang dội.”

Cố Bình Minh ở chính là phòng một người, Lương Hạ không biết trong phòng còn có người, cũng không chú ý tới thủ thế của Cố Bình Minh, hứng thú bừng bừng mà móc ra hộp thuốc đưa cho y: “Cố ca, tôi mang theo thuốc mới cho anh, anh ngàn vạn giấu tốt……”

Hắn ngoài ý muốn, lúc này đây Cố Bình Minh lại không chỉ có không đi tiếp, ngược lại ôm hai tay lắc đầu: “Thôi, ngươi giữ lại đi.”

“Ta giữ làm gì? Đây là cố ý mua cho anh, thân ái, ta còn không cho lãnh đạo của chúng ta hút!”

Lương Hạ xem y như lão sư huynh trưởng kính nể thân cận, lời nói lên cũng không thèm kiêng kị, không khỏi phân trần đem thuốc đưa qua: “Anh cầm, không cần khách khí, đừng làm cho bác sĩ phát hiện là được. Ngươi nếu có thể bỏ thuốc, mặt trời cũng có thể mọc ở phía tây ……”

Cố Bình Minh nhướng mày tiếp nhận, nghe động tĩnh bên trong đại khái đã không sai biệt lắm, giữ cửa đẩy ra, Lục Bạch Vũ đã đứng dậy mặc vào áo blouse đang đứng ở cửa.

Tiểu đại phu ngủ no giấc khí sắc quả nhiên tốt lên không ít, Cố Bình Minh vừa lòng gật gật đầu, triều cậu cười cười, thuận tay đem hộp thuốc kia lập tức giao ra ngoài, yên tâm thoải mái mà giáp mặt cáo trạng.

“Bác sĩ Lục, hắn kêu ta hút thuốc.”

Tác giả có lời muốn nói: Cố · nghe lời · dễ quản · Bình Minh: Khen. (/^-^(^ ^*)/

Vai chính:????

# Hữu nghị đâu! #

# Sư trưởng đâu! #

# Máy dọn dẹp đâu!!! ヽ(q◇q 三q◇q)ノ#

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s