Chương 68

Edit&Beta: Giếng.

Rõ ràng là câu nói giống như ăn vạ ngôn luận, lại bị y nói thành đúng lý hợp tình, khiến người gần như không dậy nổi ý niệm phản bác.

Đem tầm mắt từ trên người người gây rối bị nhốt thành một đoàn chuyển đi, nhìn thân thủ lưu loát dứt khoát trước mặt, hiển nhiên là người bệnh có tiến độ khôi phục khả quan, sau lưng chủ nhiệm không biết vì sao kéo căng, châm chước cẩn thận mở miệng: “Cố tiên sinh, thân thể ngài đã khôi phục rất tốt……”

Cố Bình Minh đỉnh mày khẽ nhếch, giơ tay liền che bả vai. Chủ nhiệm đánh cái giật mình, vội vàng quay đầu lại tìm người: “Người mau tới! Giúp Cố tiên sinh kiểm tra một chút ——”

“Không cần phiền toái, ta có bác sĩ.”

Cố Bình Minh khoé miệng cong lên ôn thanh đánh gãy, ôm Lục Bạch Vũ ở một bên qua, hướng chủ nhiệm lễ phép gật đầu một cái: “Còn gì ta có thể giúp được, tùy thời tìm ta.”

Nghe hiểu ý ngoài lời của y, chủ nhiệm hơi giật mình, vội vàng khách khách khí khí trước sau cảm ơn, nhìn theo vị bác sĩ thực tập trẻ tuổi bị nắm ra khỏi phòng trực ban kia. Lực chú ý quay lại một đống hỗn loạn trước mặt, nhịn không được cực nhẹ mà thở dài.

Rất nhiều chuyện, đều vô pháp hoàn toàn dùng quy tắc đã định để giải quyết.

Làm bác sĩ, thực sự không khó để hiểu được sự lo lắng và hiểu lầm của bệnh nhân và gia đình của họ trong sự không phù hợp nghiêm trọng về kiến thức y tế và tình trạng chẩn đoán, nhưng bất cứ khi nào, gặp được chuyện như vậy, cũng vẫn như cũ khó tránh khỏi sẽ ít nhiều có chút thất vọng.

Nếu có thể có nhiều người nguyện ý tin tưởng hơn, bác sĩ trước nay đều là so với bất luận người nào cũng càng hy vọng có thể chữa khỏi bệnh, mọi thứ có lẽ tốt hơn nhiều.

Chủ nhiệm đứng yên thật lâu, không phải không buồn bã mà thở dài, quay lại nam nhân vẫn như cũ hai mắt đỏ ngầu: “Cùng đi với ta, ta giải thích cho ngươi.”

Lục Bạch Vũ bị Cố Bình Minh một đường nắm trở về phòng bệnh.

Lương Hạ đã không thấy, xem hiện trường đại khái là mang cháo lẩn trốn. Cố Bình Minh tạm thời không có tâm tư quản hắn, chỉ dưới đáy lòng nhớ một bút, đỡ Lục Bạch Vũ ngồi ở trên giường, giơ tay giúp cậu cởi nút áo blouse trắng.

“Trên người ngươi đều ướt, ta tự mình tới.”

Lục Bạch Vũ cầm cổ tay áo mở ra, hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng ở trên người y.

Cố Bình Minh cản giúp cậu hơn phân nửa lượng nước, quần áo dán trên người ướt dầm dề, phòng bệnh còn mở điều hòa, hơi không chú ý liền có thể bị cảm lạnh.

Tuy rằng đối với trình độ khôi phục thân thể của Cố Bình Minh có nắm chắc, lại không rõ cuộc xung đột kịch liệt hôm nay có thể ảnh hưởng gì với thân thể của y hay không. Nắm tay Lục Bạch Vũ không dấu vết rượt xuống, muốn đi dò mạch đập của y, lại bị bàn tay ấm áp vững vàng vớt lại.

“Ta rất tốt, Bạch Vũ, để ta nhìn xem thương thế của ngươi.”

Cố Bình Minh ôn thanh nói, cởi áo trên tùy tay ném ở một bên, lấy khăn lông qua tùy ý xoa xoa, lực đạo nhẹ nhàng chậm chạp mà cởi bỏ nút áo cho cậu, đem người từ bên trong quần áo nửa ướt lột ra.

Tính rèn luyện của một tuần khôi phục rất có hiệu quả, cơ bắp trên người y đã ẩn ẩn hiện ra hình thức cường hãn ngày xưa, hơn nữa vai rộng cánh tay dài, hư hư đem hơn phân nửa thân thể bác sĩ trẻ tuổi khoanh lại, dễ dàng là có thể vây hết cả người cậu.

Lục Bạch Vũ ở trong cánh tay y ngửa đầu, ánh mắt chạm đến vết sẹo vẫn có phần dữ tợn kia, lòng bàn tay nhẹ phủ lên, bị Cố Bình Minh vớt lấy hôn hôn, giơ tay cởi bỏ áo sơmi trắng bên trong.

Nửa bả vai xanh tím đáng sợ lộ ra.

Động tác Cố Bình Minh không khỏi tạm dừng, ánh mắt hung hăng co rụt lại, nín thở dùng mu bàn tay dán lên, cẩn thận chạm chạm: “Có đau hay không?”

Thân hình Lục Bạch Vũ hơi run, đuôi mắt theo bản năng mị mị, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có việc gì ——”

Lời còn không kịp ra khỏi miệng, đã bị bao phủ ở trong cái hôn môi trừng phạt.

Cố kỵ chỗ bị thương của cậu, Cố Bình Minh căn bản không dám dùng sức, chỉ ở trên môi cậu nhẹ nhàng cắn một cái, tiếng nói ép tới hơi khàn: “Ta lo lắng, bác sĩ Lục. Ta một khi lo lắng liền sốt ruột, thở không nổi, ngực cũng không thoải mái……”

Mắt thấy kỹ xảo ăn vạ của đối phương càng ngày càng thuần thục, Lục Bạch Vũ cứng họng nhướng mi, kịp thời sửa miệng: “Không nghiêm trọng như vậy, trở về đắp thuốc một chút thì tốt rồi.”

Cái tay trong lòng bàn tay lạnh lẽo, Cố Bình Minh không có nóng lòng lên tiếng phản bác, vẫn như cũ nhìn cậu.

Tiểu đại phu sắc mặt còn tái nhợt, mắt đen lại dịu dàng đến như là dâng đầy ánh nước nhu hòa, chứa ý cười nhu hòa, vẫn ôn nhuận sạch sẽ như cũ, nhìn không ra quá nhiều cảm xúc phức tạp dư thừa.

Có lẽ cậu thật sự không cảm thấy ủy khuất.

Ý niệm như vậy ở trong đầu Cố Bình Minh lướt qua trong chớp mắt, ngực bỗng nhiên dâng lên một chút cảm xúc mãnh liệt nói không rõ, thả chậm lực đạo đem người cuốn vào trong lòng ngực, cẩn thận tránh đi chỗ bị thương của cậu, nhẹ nhàng xoa xoa sống lưng đơn bạc: “Bạch Vũ, có ta ở đây đâu.”

Cậu không cảm thấy ủy khuất, chuyện đó đã có bản thân thay cậu ủy khuất đến muốn mệnh.

Cố Bình Minh nhẹ hút một hơi, ôm lấy vai cậu thoáng kéo ra chút khoảng cách, đem vô số lời muốn nói nhét đầy ngực, cúi đầu châm chước nên giải thích như thế nào mới rõ ràng.

Còn chưa kịp mở miệng, thân thể trong cánh tay đã giật giật, đối diện tầm mắt y, cực nhẹ mà lên tiếng, cúi đầu dựa vào trên vai y.

Bị hơi nước thấm đến lồng ngực hơi lạnh được ấm áp lấp đầy, thiên ngôn vạn ngữ bỗng nhiên đều quên mất, ngực Cố Bình Minh phiếm lên ấm áp, giơ tay đem thân thể cậu ôm lấy, muốn mở miệng, lại phát giác lực đạo trên vai hình như đang tăng lên.

“Bạch Vũ?”

Cố Bình Minh trong lòng căng thẳng, đỡ vai trái cậu kêu cậu ngẩng đầu.

Sắc mặt bác sĩ trẻ tuổi tựa hồ càng tái nhợt hơn một chút, giữa trán mơ hồ thấm ra mồ hôi lạnh, khóe môi nhẹ nhấp lên, hơi hơi ngửa đầu nhìn y.

“Rất đau sao?”

Nhìn vào quang mang hơi mờ mịt trong mắt đen, đỉnh mày Cố Bình Minh nhíu càng chặt, thử thăm dò hỏi một câu.

Lục Bạch Vũ từ trước đến nay rất giỏi nhẫn nại, vốn y cũng không dự định có thể nhân được câu trả lời. Đang chuẩn bị mặc xong quần áo dẫn người đi chụp X quang, tiểu đại phu trong lòng ngực lại nhẹ nhàng gật gật đầu, nhắm mắt lại một lần nữa gác ở trên vai y.

Kỳ thật hệ thống có chuẩn bị thuốc giảm đau, chỉ là chung quy ngay lúc này, có thể càng yên tâm thoải mái mà dựa vào đối phương nhiều hơn một chút, có thể cái gì cũng không nghĩ mà đem tất cả mọi chuyện đều giao vào trong tay đối phương.

Cũng chỉ lơi lỏng trong chốc lát, hiện tại sẽ không có nguy hiểm gì, chỉ thả lỏng một chút cũng không có sao.

Lục Đăng đem tâm thần buông ra, không có nóng lòng xử lý tình trạng thân thể của mình, chỉ là theo bản năng càng dùng sức mà để ở trên đầu vai y, lực đạo cơ hồ khiến cho thân thể khẽ giật mình.

Ngực Cố Bình Minh bỗng dưng thắt chặt lại, cẩn thận đem người ôm vào trong lòng ngực, cúi đầu nhẹ nhàng hôn thái dương tái nhợt phiếm mồ hôi lạnh của cậu: “Ta biết, ta biết —— khẳng định rất đau. Chúng ta liền đi kiểm tra một chút, nhìn xem vết thương có tổn thương đến xương cốt không. Ta rõ ràng nhất loại vết thương này trị như thế nào, ta giúp ngươi xử lý, được không? Rất nhanh liền không đau, ta bảo đảm, rất nhanh liền một chút cũng không đau……”

Y hiếm khi có cơ hội chân chính dỗ dành người, thật sự lúc này dù nói như thế nào cũng cảm thấy không đủ. Luống cuống tay chân mà ôn nhu dỗ dành, đang muốn xem xét vết thương của Lục Bạch Vũ đến tột cùng có nặng không, mắt đen dựa trên ngực một lần nữa mở, giật mình đáy mắt run rẩy lại tràn đầy mỉm cười trong trẻo ấm áp.

Cố Bình Minh hơi giật mình, cúi người cẩn thận xem xét tiểu đại phu của y, giơ tay xoa gương mặt ướt mồ hôi, lòng bàn tay mềm nhẹ lướt qua bờ mi thanh tú.

Tiểu đại phu giống như đang cao hứng.

Rõ ràng không duyên cớ bị oan uổng, lại bị thương, đau đến quang mang dưới đáy mắt đều lung lay, cư nhiên còn cao hứng như vậy.

Xem ra vẫn là sủng thái quá.

Nhìn quang mang vô cùng thỏa mãn trong đôi mắt đen trơn bóng, đáy mắt Cố Bình Minh nhiễm chút ôn nhu thâm triệt không nề hà, cứng họng cười khẽ ra tiếng, giơ tay sửa sửa mái tóc của cậu: “Đi kiểm tra một chút…… Chờ ta thay quần áo, nghe lời.”

Lục Đăng nghe lời, bị y nửa ôm đứng dậy, đuổi kịp bước chân y, khóe môi mềm nhẹ nhếch lên.

Kiểm tra đo lường thấy cảm xúc ký chủ biến hóa, hệ thống đang vội vã điều động thuốc giảm đau xoay hai vòng giảm xóc, tâm sự nặng nề mà rối rắm một lúc lâu, vẫn là cắn số liệu mang đến hiệu quả nhanh đổi thành chậm rãi, nhịn đau một lần nữa khôi phục trạng thái chờ thời.

Nghe nói là bác sĩ Lục bị người gây chuyện quậy cánh tay bị thương, trên dưới trung tâm phục hồi đều một đường đèn xanh, không bao lâu liền đem kết quả kiểm tra báo ra.

Cường độ nứt xương thấp, nhưng cũng còn chưa tới trình độ phẫu thuật, chỉ cần mang thanh nẹp nhỏ, tĩnh dưỡng một hai tháng là có thể khỏi hẳn.

Nội bộ bác sĩ không có nhiều cố kỵ như vậy, đối với bệnh tình thông thường miêu tả thô bạo trực tiếp hơn nhiều. Lục Bạch Vũ nghiêm túc gật đầu, Cố Bình Minh ở một bên lại nghe đến nhíu thẳng mày, nhịn không được mở miệng truy vấn: “Có cần chú ý ăn uống hay không? Ngày thường còn phải chú ý chút cái gì, có phải cần rịt thuốc hay không? Có thể tắm rửa sao? Tai nạn lao động có cho nghỉ phép hay không?”

Lần đầu bị người bệnh truy vấn tình huống bác sĩ, bát quái trong lòng đồng nghiệp khoa chỉnh hình nhiều muốn điên rồi, nhưng vẫn như cũ không dám qua loa, lập tức khôi phục hữu hảo nhất quán khi đối đãi người bệnh, hướng y lộ ra tươi cười kiên nhẫn.

“Không có ăn kiêng đặc thù gì, trở về tẩm bổ thân thể, an tâm tĩnh dưỡng, chú ý nghỉ ngơi, không cần hoạt động kịch liệt. Có thể thoa thuốc Đông y ngoài da, khoa trung y chúng ta có, mang về sắc là dùng được. Tắm rửa không có vấn đề, chỉ là phải chú ý chỗ bị thương không để dính nước, có thể nói ——”

Người bệnh đều nhanh đem bác sĩ quản giường nhà bọn họ vòng ở trong ngực, ánh mắt của động nghiệp khoa chỉnh hình cẩn thận mà vòng một vòng ở trên người hai người, mạo hiểm anh dũng đưa ra trợ công: “Có thể nói, tốt nhất phải có người hỗ trợ, bác sĩ Lục bị thương thành như vậy, chúng ta bên này có thể làm chứng xin nghỉ cho viện trưởng ……”

Đôi mắt bác sĩ Lục ở trên cánh tay người bệnh nhà mình chớp chớp, Cố Bình Minh sau lưng đã hiểu rõ gật đầu, cùng cậu nắm tay: “Cảm ơn bác sĩ, vất vả.”

……

Từ văn phòng viện trưởng đi ra, người bệnh thành công kéo dài kỳ nằm viện thêm một tháng vừa lòng mà đem tiểu đại phu nhà mình ôm trở về nhà.

Lục Bạch Vũ bị thương, tựa hồ trở nên hiểu chuyện hơn một chút.

Chỉ là ngắn ngủn nắm tay một đoạn đường trở về, Cố Bình Minh cũng có thể rõ ràng cảm giác được tiểu đại phu bên cạnh là đang vô cùng thực lòng mà cao hứng.

Rõ ràng môi trắng bệch khiến người phải lo lắng, đi hơi nhanh chút liền không thể không dừng lại nghỉ một trận, chóp mũi đều thấm một tầng mồ hôi hơi mỏng, nhưng cặp mắt kia vẫn tinh quang trong sáng như cũ, ý cười hoà thuận vui vẻ mà nhìn khắp nơi, hiển nhiên là mười phần hưởng thụ tình hình trước mắt.

Thật vất vả hòa hoãn gắng sức nói đem người từ trước tiệm kem ôm đi, Cố Bình Minh vẫn như cũ không thể nhẫn tâm dừng lại bước chân, bỏ tiền mua kem ốc quế, uy đến bên môi cậu: “Ăn chậm một chút, ăn nhanh sẽ đau dạ dày.”

Lục Bạch Vũ thực nghe lời, liền từ tay y nhấp hai ngụm, đặt ở đầu lưỡi chậm rãi tan ra, đuôi lông mày cảm thấy mỹ mãn liền cong lên độ cung nhu hòa.

Cố Bình Minh hơi thấp đầu nhìn cậu, đáy lòng lặng yên hóa thành một mảnh bủn rủn.

Có lẽ là nguyên nhân do nghề nghiệp, rõ ràng là mấy bạn cùng lứa tuổi đều tiêu sái tùy hứng tùy ý chơi đùa, bác sĩ trẻ tuổi cũng đã bắt đầu trở nên đặc biệt kiên nhẫn đáng tin cậy, tùy thời tùy chỗ đều đáng tin cậy khiến người yên tâm.

Tuy rằng cũng không nhất định là thua kém gì so với những người khác, nhưng những mong đợi tích cóp thật lâu thật nhỏ đó, nhưng vẫn như cũ không nhờ là sẽ nương cơ hội bị thương không thoải mái, hoàn toàn dâng đến trước mặt y, ánh mắt sáng lấp lánh ngửa đầu nhìn y, dị thường thẳng thắn mà thể hiện chờ mong ở trước mặt y.

Thật giống như trước nay chưa từng nghĩ tới y có thể không chịu hay không, giống như là chắc chắn rằng sẽ không bao giờ thất vọng.

Nhận thấy được ánh mắt y, Lục Bạch Vũ ngẩng đầu, đưa kem cho y.

Cố Bình Minh cười nhạt gật gật đầu, cúi đầu cắn một ngụm, ôm lấy người tiến vào cửa tòa nhà, dựa vào không gian hẹp hòi tối tăm của cầu thang, cúi đầu hôn lên.

Tín nhiệm không hề giữ lại như vậy nặng trĩu mà vây quanh ở ngực, trướng đến trái tim y đều ấm áp nóng lên.

Y thích tiểu đại phu của y như vậy, thậm chí hy vọng cậu có thể càng tùy hứng một chút. Tất cả người khác có hoặc chưa từng có, những gì đã từng lòng tràn đầy mong đợi nhưng không thể có được trong quá trình trưởng thành của hai người, có thể nói, Cố Bình Minh muốn thay cậu bổ sung lại tất cả.

Một tuần rèn luyện có hiệu quả rõ ràng, công năng của phổi tăng lên rõ ràng mà tăng lên độ dài khi hôn môi, tất cả vị ngọt mát lạnh của kem hòa tan ở trong khoang miệng, thấm lạnh ấm áp đan xen, trong lòng tràn ra quang mang ấm áp nhỏ vụn.

Dưới sự ảnh hưởng của vết thương thân hình Lục Bạch Vũ không xong trước, nhẹ thở gấp được y buông ra, bị Cố Bình Minh mỉm cười cúi đầu lại hôn một cái, bỗng nhiên cúi người tránh đi chỗ bị thương, đem người toàn bộ chặn ngang ôm lên.

“Bình Minh ——”

Trên đùi y còn có thương tích, Lục Bạch Vũ không khỏi lo lắng, cầm cánh tay y muốn xuống dưới, lại bị Cố Bình Minh càng hướng sâu trong lòng ngực ôm ôm: “Bài tập mang phụ trọng lên lầu, bác sĩ Lục nên nghiệm thu một chút thành quả.”

Tiểu đại phu trời sinh tính săn sóc, cho dù dùng hết toàn lực để tùy hứng, cũng chỉ ở phía trước tiệm kem người ta ngồi xổm không đi mà thôi. Cố Bình Minh quyết định tự thể nghiệm, lại dạy cậu thêm vài thứ khác.

Cố Bình Minh còn cho cậu biết cảm giác bị người khác ôm tắm rửa.

Sau khi tắm rửa còn có thể đòi ăn hai cái bánh chưng, ăn qua bánh chưng còn có thể được một bên xoa dạ dày, một bên ăn không ngồi rồi mà dựa vào sô pha xem TV, xem đến khi ngủ.

Trong TV chiếu số đặc biệt Đoan Ngọ, một mảnh hoan thanh tiếu ngữ, ngoài cửa sổ là ngọn đèn dầu bình an của vạn nhà.

Lục Bạch Vũ khi ngủ thoạt nhìn đã không còn đau, cái trán dán vào cần cổ y, hô hấp nhỏ nhẹ lâu dài, sống lưng đơn bạc dựa cánh tay đều đều phập phồng, mặt mày đều lộ ra thoải mái thả lỏng rõ ràng.

Cố Bình Minh đem âm thanh chỉnh đến nhỏ nhất, cúi đầu ở giữa trán cậu hạ xuống cái hôn, ở trong túi sờ sờ, ở vài phút cuối cùng của Tết Đoan Ngọ, lấy ra cái vòng năm màu kia, giúp cậu cột vào trên cổ tay phải.

Ngày thứ ba sau sự kiện quậy bệnh viện kia, bác sĩ Lục bị thương nghỉ phép cùng người bệnh cùng nhau về trung tâm phục hồi.

Cố Bình Minh đưa cậu vào văn phòng, lại không vội vã rời đi, bày tất cả đồ xách theo trong rương hành lý ra, đem giường đệm của cậu thu thập đến thoải mái dễ chịu, cất hành lý chống gậy đứng ở một bên.

Lục Bạch Vũ nhấp nhấp môi, nghe lời mà đi qua nằm yên, đem chăn kéo đến cằm, chớp chớp mắt nhìn y.

Bị tư thế phá lệ ôn thuần của cậu làm cho cứng họng, Cố Bình Minh bất đắc dĩ cười nhạt, ôm người cúi đầu hôn hôn, để lên cái trán: “Cái này có thể ngủ ngon?”

Lục Bạch Vũ ở nhà tĩnh dưỡng ba ngày, lại một chút cũng không rảnh rỗi. Không chỉ có mỗi ngày không chút cẩu thả mà giám sát Cố Bình Minh lợi dụng điều kiện trong nhà phục hồi chức năng, còn luôn trộm thức đêm làm phương án chuẩn bị cho giai đoạn phục hồi thứ hai, nếu không phải Cố Bình Minh ban đêm tỉnh lại phát hiện tiểu đại phu trong lòng ngực còn đang đùa nghịch di động, cư nhiên suýt nữa cũng không thể phát giác ra.

“Thân thể của ngươi tiếp tục hảo hảo rèn luyện, có thể khôi phục đến giống như trước ……”

Có hệ thống từ thương thành mua một đống thuốc, hiệu quả so với phục hồi bình thường còn tốt hơn rất nhiều. Lục Bạch Vũ thành thành thật thật nằm ở trên giường, một tay giữ chặt cổ tay áo y, quang mang trong mắt đen nghiêm túc chấp nhất.

“…… Ta hiện tại bận hơn một chút, ngươi về sau là có thể tốt hơn một chút.”

Bị quang mang trong cặp mắt kia chấn đến ngực hơi giật mình, Cố Bình Minh bỗng dưng trầm mặc xuống, hít sâu, áp xuống ý niệm chính mình có lẽ căn bản là không có về sau gì, cầm tay cậu.

Lục Bạch Vũ nắm lấy, hơi ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra hoà thuận vui vẻ ấm áp, lực đạo lại kiên quyết ngoài ý muốn.

“Ta biết, nhưng ngươi cũng phải hảo hảo dưỡng thân thể, chúng ta cùng nhau……”

Giọng nói của Cố Bình Minh dừng một chút, lực đạo trên tay cũng gia tăng: “Chúng ta cùng nhau, về sau đều thật tốt một chút, được không?”

Được y bảo đảm, mặt mày bác sĩ trẻ tuổi mới cong lên, nhẹ nhàng gật gật đầu,

Muốn cho Lục Bạch Vũ an tâm ngủ nhiều hơn trong chốc lát, Cố Bình Minh không tính toán tiếp tục lưu lại văn phòng khiến cậu phân tâm, cúi người hôn hôn cái trán cậu: “Ta đi phục hồi, liền ấn theo kế hoạch ngươi làm, chờ ngươi tỉnh ngủ xuống dưới kiểm tra.”

Lòng bàn tay y phủ lên cặp mắt kia, thẳng đến khi hô hấp của người trên giường dần dần vững vàng, mới đứng dậy phóng nhẹ bước chân ra cửa, đem cửa văn phòng cẩn thận đóng chặt.

Mấy ngày đầu đều tận dụng mọi thứ mà nhịn ngủ hơn phân nửa, Lục Bạch Vũ ngủ một giấc tỉnh, sắc trời ngoài cửa sổ đã ảm đạm xuống.

Ấn theo thời gian Cố Bình Minh hẳn vẫn còn đang huấn luyện làm một nhóm huấn luyện kỵ khí* cuối cùng, ngủ đủ giấc thân thể đã một lần nữa khôi phục sức lực, Lục Bạch Vũ chống cánh tay ngồi dậy, đơn giản rửa mặt, tránh đi chỗ bị thương tròng áo boulse lên, mang theo chìa khóa ra cửa.

*Huấn luyện kỵ khí: là các bài tập bộ phận, tác động lên một số nhóm cơ, nhịp tim, nhịp thở không đều, lúc tập sẽ nhịn thở nhưng lúc nghỉ tập sẽ tăng bù trừ như: tập tạ, tập cơ tay, kéo xà…

Phòng huấn luyện không ở trong nhà, khoảng cách không gần, phải đi qua non nửa trung tâm.

Chạng vạng gió hơi lạnh, Lục Bạch Vũ một tay sửa sửa cổ áo, đang chuẩn bị đi tắt xen kẽ đi qua, bước chân lại bỗng nhiên hơi ngừng, đáy mắt hiện lên một chút bén nhọn.

Cùng lúc đó tiếng cảnh báo của hệ thống vang lên ở trong đầu: “Ký chủ cẩn thận! Có ba người ở phía sau theo dõi, đang lên kế hoạch bắt cóc ký chủ —— ta mua bom cá nóc! Muốn tạc(nổ) bọn họ hay không!”

Tác giả có lời muốn nói: Lục · tiểu · thương binh · tùy hứng · nháo · đại phu: Kem

ヽ(≡▽≡)—cΣ(っq^q )っ

Hệ · thay mặt mua · cắn dữ liệu· khóc chít chít · thống: Ta có thể tạc! Cái này ta có thể tạc! Ký chủ nhìn xem ta!! o(*qдq)o!!

# Thuốc nổ đã mua sẵn#

# Là vì #

# Cái gì đâu #

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s