Chương 69

Edit&Beta: Giếng.

“Thương thành còn có loại đồ vật này sao?”

Nhịn không được dâng lên lo lắng khi hệ thống một mình ở nhà có mua vật phẩm gì quá nguy hiểm hay không, Lục Đăng bước chân hơi dừng, kiên nhẫn giải thích: “Đây là thế giới bình thường theo hướng hiện đại. Xã hội pháp chế, chúng ta không thể tùy tiện cho nổ người……”

Ở trong đầu nói đến một nửa, nhận thấy tần suất dao động mất mát rõ ràng của hệ thống, Lục Đăng trầm mặc một lát, vẫn là không thể nhẫn tâm: “Chỉ có thể nổ một chút, phải nhẹ nhàng.”

Bom cá nóc uy lực không quá lớn, phần lớn thời gian đều là dùng để đùa dai hù dọa người. Thể chất của người thường tuy rằng tương đối yếu, nhưng chỉ nổ một chút, hẳn là sẽ không có hậu quả quá nghiêm trọng.

“Chỉ nổ một chút! Ta nhẹ nhàng!”

Được ký chủ đáp ứng, hệ thống lập tức tỉnh táo lên, cao hứng phấn chấn mà bảo đảm, động lực mười phần mà vùi đầu bắt đầu đi chuẩn bị.

Lục Đăng không dấu vết mà hơi hơi gật đầu, ngừng tại chỗ nghỉ một lát, một bàn tay bỗng nhiên đáp lên trên vai, âm thanh không có ý tốt theo sát tiến đến bên tai: “Tiểu bác sĩ, đừng nóng vội đi a ——”

Hắn chạm vào chính là bả vai bị thương, đỉnh mày Lục Đăng nhíu lại, theo bản năng liền muốn tránh đi, nhưng chỗ bị hắn nắm phải lại bị bơm phồng đảo lên mắt giống như trướng lên. Mấy người phía sau còn chưa kịp phản ứng, đã phanh một tiếng nổ tung.

Cho dù chỉ là đạo cụ dùng để đùa dai ở thế giới chủ, ở thế giới bình thường uy lực cũng vẫn không thể khinh thường như cũ.

Áo blouse rách nát bay lên không trung tứ tán, mấy người kia thậm chí còn chưa kịp hô đau, thân thể đã không chịu khống chế nháy mắt bị dòng khí nổ tung, ngã thật mạnh ra ngoài.

Trên người Lục Đăng chỉ còn kiện áo sơmi đơn bạc, bị gió thổi đến lắc lư lay động. Mấy người trên mặt đất kia cũng ngang dọc tứ tung nằm đầy đất, có mấy người đương trường rơi chết ngất đi vô thanh vô tức, dư lại lung lay khởi động nửa người, cũng đầu choáng váng não trướng mà một đường ngã quỵ.

Lục Đăng: “……”

Hệ thống: “……”

Hệ thống: “Ký chủ! Ta bây giờ liền đi mua quần áo ——”

“Không cần vội, trước giúp ta đem bọn họ đi tới chỗ để dấu.”

Hướng khắp nơi nhìn đảo qua, Lục Đăng liền chọn chỗ kho hàng đặt thiết bị phục hồi, kéo đường viền cổ áo, gấp tay áo lên hai lần, hướng mấy người kia đi qua.

Chuyện quậy bệnh viện đã qua mấy ngày, trung tâm phục hồi không phải lần đầu tiên gặp được tình huống như vậy, sớm đã rèn luyện ra một bộ lưu trình ứng đối hoàn chỉnh. Người nhà cũng là dưới cảm xúc xúc động quậy phá, hẳn là không có bao nhiêu quan hệ với chuyện hôm nay.

Nếu không phải quậy bệnh viện, cũng chỉ có thể là chuyện Cố Bình Minh bên kia.

Thân phận Cố Bình Minh bị tiết lộ rất kỳ quặc, nói không chừng chính là nội bộ phía trên xảy ra vấn đề gì. Lục Đăng không tính toán cứ buông tha chuyện này đơn giản như vậy, tuy nói những người này chưa chắc có thể biết được bao nhiêu, ít nhất cũng phải hỏi ra vài thứ rồi mới yên tâm.

Hệ thống lên tiếng hỗ trợ, Lục Đăng cho chính mình một liều thuốc giảm đau, né qua chỗ bị thương, đem từng người trói lại, hướng phía kho hàng kéo qua.

Cố Bình Minh ở trong phòng huấn luyện mồ hôi như mưa, thân thể hao hết thể lực căng thẳng trong chớp mắt, thoát lực về nằm xuống phía sau.

Lại nhanh một chút thì tốt rồi.

Nếu y có thể khỏe nhanh hơn một chút, Lục Bạch Vũ liền không cần vì thân thể y bận từ sớm đến tối, ngay cả ngủ không đủ giấc. Sau này y có thể nhẹ nhàng đem tiểu đại phu của y bế lên ba tầng lầu về nhà, lại ôm người trực tiếp một đường từ sô pha đến phòng tắm, lại từ phòng tắm đến trên giường.

Mồ hôi nhỏ giọt dọc theo bên gáy, Cố Bình Minh chống thân thể vọt đi tắm rửa, một thân thoải mái mát mẻ thay quần áo, ở trang thái nghỉ ngơi bình phục trạng thái tinh thần cùng thân thể sau khi rèn luyện cao cường độ, nhưng ánh mắt không khỏi ở trên di động xẹt qua.

Lục Bạch Vũ còn không có gửi tin qua đây, cũng không biết có phải còn chưa thức hay không.

Hai ngày này Lục Bạch Vũ đều mệt không nhẹ, nên hảo hảo ngủ một giấc, sau đó hảo hảo nằm ở văn phòng, an an ổn ổn mà chờ y mang cơm trở về.

Nhưng y lại mạc danh luôn không yên lòng.

Lòng bàn tay ở trên màn hình di động xẹt qua, Cố Bình Minh hơi ngẩng đầu, nhìn về phía sắc trời trước sau âm trầm mấy ngày nay ngoài cửa sổ, miệng ngậm hai viên kẹo giúp cai thuốc, vẫn là căng người đứng lên, lấy áo ngoài qua phủ thêm.

Dựa theo yêu cầu của Lục Bạch Vũ, mỗi lần vận động xong đến trước khi ngủ còn một đoạn thời gian, đều hẳn là có một tiếng hoàn toàn thả lỏng, để thân thể thả lỏng đến trạng thái thích hợp nhất tự mình chữa trị. Hôm nay trạng thái không được tốt, trong khoảng thời gian ngắn cũng khó có thể thả lỏng, không bằng sau này đem một tiếng này tiếp tục đẩy đẩy.

Nếu có thể đẩy đến trước khi ngủ ……

Hai ngày này bị tiểu đại phu nuông chiều đến có chút hí hửng, ý niệm cả đời mới vừa ra đã bị Cố Bình Minh kịp thời tản ra, đem lực chú ý thả lại trên cục diện trước mắt.

Gần đây mưa không ngừng, động một chút tưới đến người rũ rượi không ra khỏi cửa. Đi đến cửa phòng huấn luyện, bên ngoài vừa gió vừa mưa to mà hạ xuống.

Vết thương cũ trên ngực trái mơ hồ phát đau, rầu rĩ mà co rút theo nhịp tim đập, Cố Bình Minh nhăn nhăn mày, giơ tay qua loa xoa nhẹ hai cái, đem khóa kéo quần áo kéo cao một chút, xoay người đi tìm ô che.

Hiệu quả như vậy đã là bị Lục Bạch Vũ tỉ mỉ điều trị qua, nếu thật không chăm sóc, còn không biết hiện tại phải có bao nhiêu đau đớn.

Chỗ bị thương không đau, chỉ là buồn phát trướng, căng đến đáy lòng yên lặng nảy sinh ra nôn nóng.

Cố Bình Minh tìm được cây dù của chính mình, ở mưa đem áp suất thấp thở sâu, chuẩn bị nhanh trở về tìm tiểu đại phu của y, hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện cuối cùng của hôm nay.

“Cố ca!”

Bước chân mới vừa ra một nửa, ngoài phòng huấn luyện bỗng nhiên truyền đến âm thanh của Lương Hạ.

Không biết là sau tiết Đoan Ngọ thật sự quá mức bận rộn, hay là mang cháo lẩn trốn tự giác chột dạ, Lương Hạ mấy ngày cũng chưa lộ mặt qua. Cố Bình Minh nhướng mày đứng yên, nhìn cảnh sát trẻ tuổi một thân nước mưa khó thở vội vàng chạy tới, ngực bỗng nhiên mạc danh nhảy dựng: “Làm sao vậy?”

“Ta nghe nói…… Bọn họ muốn quậy ngươi!”

Lương Hạ khoác kiện áo mưa to rộng, khuôn mặt đều ẩn trong mũ, không cẩn thận căn bản nhìn không ra. Đại khái một đường đều là chạy tới, hơi thở hắn rõ ràng không xong, một phen nắm lấy cổ tay Cố Bình Minh, mắt đầy nôn nóng: “Cố ca, anh nói thật cho ta, thân phận của anh rốt cuộc là gì? Có quan hệ với bên trên không? Anh hiện tại rất nguy hiểm, phải nhanh một chút trốn đi, không thể tiếp tục lưu lại nơi này……”

Sau khi biết quan hệ của Cố Bình Minh cùng những người đó, hắn vẫn luôn dụng tâm chú ý tin tức bên kia, hôm nay mới từ một cảnh sát của khu dân cư đó tra ra chút manh mối, lo lắng trong điện thoại nói không rõ, không rảnh lo phiên trực liền vội vàng đuổi lại đây.

Cố Bình Minh đỉnh mày nhăn chặt, chuyển dù ngăn hắn vẫy một mảnh nước mưa lại đây, một tay đỡ hắn đứng yên: “Chuyện khi nào?”

“Mới hôm nay, bọn họ nói đêm nay liền phải quậy ngươi, cụ thể như thế nào thì ta không biết. Nhưng ta nghe bọn hắn nói cái gì ——cần phải hỏi rõ ràng toàn bộ, còn nói không được liền dứt khoát xuống tay……”

Lương Hạ vội vã thở hổn hển hai ngụm, đang muốn nói thêm gì nữa, di động của Cố Bình Minh lại đã vang lên.

Ánh mắt đảo qua số di động trên màn hình, thần sắc Cố Bình Minh liền bỗng dưng lộ ra lạnh lùng thấy rõ, giơ tay ngăn lời của hắn, bấm nhận điện thoại.

“Cố lão bản —— gần đây có khỏe không?”

Âm thanh khàn khàn từ ống nghe không nhanh không chậm truyền đến, đáy mắt Cố Bình Minh phút chốc lãnh lẽo, sấm sét ầm ầm ẩn ẩn dâng lên: “Cậu ấy ở chỗ nào?”

thời gian Bảy năm đã đủ để hoàn toàn thăm dò toàn bộ kịch bản của thế lực đen này đó, y sẽ không cứ dễ dàng phối hợp như vậy, điện thoại đã gọi qua đây, nói lên rằng trong tay những người đó đã có lợi thế. Lương Hạ hảo hảo ở trước mặt y, chỉ có thể là Lục Bạch Vũ.

Hối hận mãnh liệt chợt dâng đầy ngực, cơ hồ muốn trướng rách miệng vết thương sớm đã khỏi hẳn để trút ra ngoài. Lông mi mấp máy dưới lòng bàn tay khi ra cửa tựa hồ còn rõ ràng, Cố Bình Minh nắm chặt di động, hô hấp nặng nề tự điều chỉnh đến bằng phẳng đều đều.

“Nói chuyện với Cố lão bản quả nhiên tiết kiệm sức lực.”

Âm thanh trong điện thoại cười một tiếng, không nhanh không chậm nói tiếp: “Bác sĩ Lục xác thật rất quan tâm ngươi, người của chúng tao nguyên bản còn tính toán nghĩ cách trà trộn đi vào, không nghĩ tới cậu ta cư nhiên từ trong văn phòng chính mình chạy ra…… Xem thời gian, hiện tại đại khái đã bị hảo hảo chúng tao chiêu đãi đi uống trà.”

Như là bị một bàn tay thô bạo đám vào ngực, nắm chặt tim phổi tạng phủ hung hăng nào nặn. Cánh tay Cố Bình Minh ẩn ẩn run nhẹ, đáy mắt đen trầm muốn tích thành nước: “Chuyện của ta cùng cậu ta không quan hệ, cậu ta chỉ là một bác sĩ, cái gì cũng không biết ——”

“Nhưng ‘ ngươi ’ cùng cậu ta có quan hệ.”

Sớm véo chuẩn tử huyệt của y, âm thanh trong điện thoại thỏa thuê đắc ý, cố ý tăng thêm tiếng ấm chỉ: “Làm nghề này của chúng ta, có quá nhiều vướng bận không tốt. Cố lão bản, ngươi nói có phải hay không?”

Cố Bình Minh trầm mặc, hô hấp lại càng thêm thô nặng, cơ hồ thở ra cả máu.

“Đừng khẩn trương, chúng ta chỉ là muốn biết rõ ràng ngươi đến tột cùng là người bên nào —— biết ngươi rửa tay gác kiếm, cũng không tìm ngươi bàn sinh ý, trở về uống ly trà tổng không ngại đi?”

Trong điện thoại lộ ra uy hiếp rõ ràng, nhưng vẫn có vẻ hòa hòa khí khí như cũ: “9 giờ đêm nay, vẫn là địa điểm lần trước. Tiểu bác sĩ kia của ngươi hẳn là lập tức được mang về tới, chúng tao sẽ giúp ngươi dạy dỗ ngoan một chút, tình cảm nhiều năm chuyện nhỏ không tốn sức gì, không cần cảm ơn……”

Ở dưới cái nhìn chăm chú kinh hồn táng đảm của Lương Hạ, di động Cố Bình Minh mạnh mẽ quăng trên mặt đất, chia năm xẻ bảy vỡ đầy đất.

“Cố ca ——”

Hầu kết Lương Hạ giật giật, thật cẩn thận dịch qua đi, muốn mở miệng, lại ở trong cặp mắt đen nhánh gần như muốn cắn người kia hoàn toàn mất tiếng.

Cố Bình Minh thở sâu, âm thanh khản đặc: “Tìm……”

Phương pháp đám người kia dùng để khống chế người quá mức đơn giản, chỉ cần một mũi thuốc phiện gây nghiện, vô luận người tâm chí kiên định cỡ nào, đều sẽ bị dần dần cắn nuốt ý chí. Y dùng hết biện pháp né qua loại đãi ngộ này, vô luận như thế nào cũng không thể dừng ở trên người Lục Bạch Vũ.

“Tìm cái gì?”

Lương Hạ không khỏi ngơ ngẩn, theo bản năng hỏi một câu. Cố Bình Minh lại không rảnh nói thêm nữa, tùy tay cởi áo ngoài vứt cho hắn, một đường chạy vào trong mưa.

Lục Bạch Vũ muốn tới tìm y, nhất định là đi đường tắt gần.

Phục hồi mới vừa kết thúc, thân thể đã đến cực hạn tiêu hao gần hết, vết thương trên đùi phải ở trong mưa đau nhảy dựng, mỗi một bước đi đều nhũn ra giống như đạp lên trên bông.

Nhưng Cố Bình Minh căn bản không có chú ý, chỉ là cắn chặt khớp hàm chui vào màn mưa.

Người trong điện thoại thoạt nhìn cũng không biết toàn bộ tiến độ bắt cóc, hẳn là chỉ phái thủ hạ tới động tay. Hiện tại cách thời gian hẹn còn tới hai tiếng, chỉ cần có thể đuổi kịp lại trước đem người tìm được, liền còn kịp.

Chỉ có thể tới kịp.

Mưa càng lúc càng lớn, bị nước mưa lạnh lẽo làm sặc, Cố Bình Minh nhịn không được ho khan lên.

Từ khi y đáp ứng Lục Bạch Vũ cai thuốc, mỗi ngày sau khi ở trong túi tiểu đại phu lấy kẹo ăn, kỳ thật đã có một thời gian không hề ho khan.

Thời tiết đều sẽ che dấu rất nhiều dấu vết vốn dĩ rõ ràng, ngày mưa ban đêm đặc biệt tối. Cố Bình Minh dồn dập thở hổn hển, tiếng phổi thô nặng ở bên tai ù ù rung động, đáy mắt nóng bỏng nhanh chóng bị nước mưa tràn vào, vẫn như cũ chuyên chú hiệu suất cao mà tìm kiếm mỗi một tia có khả năng là dấu vết.

“Cố ca —— là không thấy bác sĩ Lục sao? Bọn họ trói bác sĩ Lục?”

Bị y giáo huấn một lần, Lương Hạ chạy theo một trận, cũng mơ hồ đoán được là chuyện gì xảy ra, theo ở phía sau gấp giọng truy vấn: “Không cần báo nguy? Hôm nay là phiên trực của đội trưởng chúng tôi, có thể điều cảnh lực tới tìm……”

Tiếng hắn dần dần chuyển thấp, Cố Bình Minh dừng lại bước chân, màu mắt đen đến cơ hồ chảy ra máu.

Trên đường nhỏ hơi có vẻ hoang vu, vài mảnh vụn của áo blouse trắng dừng ở nền thạch, bị mưa thấm đến ướt đẫm, không bị gió thổi bay.

Cố Bình Minh bỗng nhiên không có cách nào làm lực chú ý của chính mình tập trung đến trên bất luận một chuyện gì ngoài chuyện này.

Y đem người đánh mất.

Đó là bác sĩ của y ——y cho rằng bản thân có thể đem người bảo vệ tốt, cho dù là đem mệnh mình bù vào. Y vì nhiệm vụ đã đem tất cả giao phó ra ngoài, cũng chỉ duy nhất chuyện này, y vô luận như thế nào cũng muốn bảo vệ tốt.

Lương Hạ gian nan mà nuốt nuốt nước miếng, tiến lên muốn an ủi, tầm mắt bỗng nhiên cứng đờ, dừng ở cây súng không biết xuất hiện khi nào trong tay Cố Bình Minh.

Đứng đối diện Cố Bình Minh là một người cầm ô.

Thật vất vả đem ánh mắt từ trên cây súng này chuyển đi, thấy rõ người đối diện, sống lưng Lương Hạ đột nhiên căng thẳng, trúc trắc mở miệng: “Cục, cục trưởng ——”

Người tới không có chú ý hắn, tầm mắt dừng ở trên người Cố Bình Minh, trầm mặc một lát mới hướng y đi qua, cầm dù trong tay đưa cho y: “Bình Minh, chúng tôi đã ở tham gia vào, ngươi không cần gấp……”

“Loại thời điểm này, cảnh sát tham gia vào không có chỗ tốt.”

Âm thanh Cố Bình Minh bị nước mưa tẩm đến lạnh băng, một tay chặn cái ô hắn truyền qua: “Không cần lo lắng, ta không tính toán đi.”

Thân hình cục trưởng hơi căng, nhưng vẫn như cũ tận lực khuyên y: “Sự tình có biến…… Bình Minh, ngươi trước không nên gấp gáp, chúng ta sẽ nghĩ cách cứu viện cậu ấy. Tình cảnh của ngươi hiện tại rất nguy hiểm, cần phải lập tức rút lui ——”

Lời còn chưa dứt, họng súng tối om đã nâng lên.

Cục trưởng chợt dừng câu chuyện, hô hấp hơi nghẹn, giơ tay không dấu vết mà sờ bên hông.

Tình báo phía trên truyền ra bại lộ, thân phận Cố Bình Minh đã nguy ngập nguy cơ. Vì bảo đảm tín nhiệm của y, cục trưởng cố ý tự mình lại đây thông tri Cố Bình Minh rút lui, lại không nghĩ rằng vẫn là tới trễ một bước, đã cho y biết chuyện bác sĩ kia bị bắt cóc.

“Cố ca!”

Mắt thấy y cư nhiên giơ súng chỉ vào cấp trên, Lương Hạ trong lòng căng thẳng, nhào lên muốn đi cản, lại bị Cố Bình Minh nhẹ nhàng nắm cổ tay dừng tay, run lên một cái lực đạo tản ra, vững chắc mà ngã ở trên mặt đất.

Cố Bình Minh hơi rũ đầu thấy không rõ ánh mắt, đuôi tóc quy cũ bị nước mưa xối đến ướt đẫm, dán ở bên má, mơ hồ hiện ra chút chật vật, nhưng khí thế quanh thân ngược lại càng thêm sắc nhọn, đâm vào lòng người phát sợ.

Y chỉ là đứng ở trong mưa, thân hình lại sắc bén như phảng phất có thể cắt vỡ màn đêm.

Lương Hạ rơi một thân toàn nước, chống mặt đất bò dậy, dư quang bỗng nhiên quét thấy vài đạo bóng người lén lút từ giữa trời chiều chạy qua: “Cẩn thận——”

Cơ hồ là cùng lúc hắn cảnh báo, súng trong tay Cố Bình Minh cũng vang lên trong điện quang chói mắt.

Tiếng sấm nổ vang, trùng hợp dấu đi tiếng súng. Bóng người phía sau cục trưởng theo tiếng ngã xuống, ở trong nước bùn không ngừng kêu thảm thiết.

Cố Bình Minh thần sắc chưa động, từ bên hông Lương Hạ kéo xuống còng tay, đem hắn nguyên vẹn đẩy qua một chỗ, lôi kéo ném cục trưởng qua cùng, thân hình vút qua, không nói một lời cùng mấy người kia lao thành một đoàn.

Lương Hạ ở bên cạnh cục trưởng bị quăng ngã lảo đảo lại đây ánh mắt rụt rụt, trong lòng nhịn không được đánh trống.

Cùng so sánh với biến cố trước mắt, tựa hồ chính mình trong ca trộm đi ra ngoài cũng không tính là chuyện quá nghiêm trọng—— tuy rằng mấy người trước mặt rõ ràng tới không có ý tốt, nhưng rốt cuộc không rõ thân phận, tùy tiện công kích như vậy như thế nào cũng không phù hợp quy định điều lệ. Càng đừng nói Cố Bình Minh vừa rồi còn ngang nhiên cầm súng uy hiếp cục trưởng, loại hành vi nghiêm trọng vi phạm quy định này, nếu thân phận Cố Bình Minh thật như hắn suy đoán, nói không chừng là phải bị xử phạt.

Sợ cục trưởng dưới sự giận dữ sẽ xử lý Cố Bình Minh, Lương Hạ bò lên trước, lấy hết can đảm giơ tay đi đỡ, nơm nớp lo sợ mở miệng: “Cục trưởng, Cố ca y là quá sốt ruột……”

“Được, trước hết nghĩ cách làm sao ngăn y lại.”

Trên người hắn một mảnh nước bùn, bị cục trưởng thuận tay dùng dù che, chống đỡ eo đứng dậy, nhìn phía thân ảnh vẫn như cũ cố chấp canh giữ ở trong mưa kia, nặng nề mà thở dài.

Cố Bình Minh hiện tại chính là một khẩu súng nạp đầy đạn, chạm vào một cái liền có khả năng cướp cò, nhưng cố tình ai cũng đánh không lại, đi lên cũng chỉ có số bị đánh.

Hai người ai cũng không dám đi lên cản, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn y đem mấy người kia từng người quật ngã, không lưu tình chút nào mà còng tay thành một chuỗi.

“Nói, người khác ở đâu!”

Mỗi người tới Cố Bình Minh đều nhận ra, căn bản không nhiều lời vô nghĩa, vặn ngược bả vai một người hung hăng quật trên mặt đất, lạnh giọng mở miệng quát hỏi.

Người nọ sợ tới mức nơm nớp lo sợ, nửa người đều bị ấn vào trong nước mưa, mơ hồ gian nan ra tiếng: “Cố, Cố lão bản, ta cũng không biết! Chúng ta cũng là tới tìm……”

Nguyên bản là nắm chắc sẽ bắt cóc được, cư nhiên hiện tại cũng chưa đem người mang về không nói, ngay cả người đi bắt cóc cũng không thấy bóng dáng. Mấy người bọn họ là phụng mệnh đến xem tình huống, cách màn mưa mơ mơ hồ hồ nhìn thấy mấy thân ảnh giằng co, còn tưởng rằng có người một nhà, tính toán lại đây hỗ trợ, lại không nghĩ rằng cư nhiên mạnh mẽ đánh vào họng súng.

Nghe giọng nói hắn khác thường, Cố Bình Minh đỉnh mày nhăn chặt, ngừng ghìm cánh tay hắn lại: “Các ngươi không biết?”

“Ai cũng không biết! Cố lão bản, ngài đừng nóng vội, người của ngài chúng tôi còn chưa có bắt được, bằng không tôi cũng không cần tới!”

Người nọ mơ hồ đoán được là chuyện gì xảy ra, thừa dịp lực đạo của y có một chút thả lỏng, cũng bất chấp nhắc nhở của bên trên, một hơi đem sự tình nói rõ ràng: “Chúng tôi là thật sự không biết, ngài yên tâm, bác sĩ kia của ngài thật sự không ở chỗ này của chúng tôi ……”

Trong lòng dâng lên hy vọng mỏng manh, nhưng con đường phía trước ngược lại càng thêm xa vời khó dò.

Nhịp tim đập ở trong màng tai ù ù nổ vang, ngực Cố Bình Minh nhẹ giật mình, tầm mắt trước mắt chớp mắt mơ hồ, tận lực chớp đi sương mù, đang muốn đứng dậy tiếp tục tìm, bỗng nhiên ngưng chặt ở trên một bóng người mơ hồ cách đó không xa.

Dòng nước xiết xuyên thấu qua ngực tuôn ra thành cái ao, Cố Bình Minh bỗng nhiên đứng dậy, đi về phía trước vài bước, hô hấp càng gấp rút.

Đêm mưa đường trơn, một đường này lại không bình thản, đạo thân ảnh kia lại không có một lát trì trệ, hướng y chạy tới, nhẹ nhàng nhào vào trong lòng ngực y.

“Ta không có việc gì, bọn họ bị ta đặt ở kho hàng, di động ngươi điện không thông……”

Lục Bạch Vũ ôm chặt cánh tay y nhẹ giọng nói, lại phát giác lực đạo trêm cánh tay càng nặng, phục hồi tinh thần, thân hình Cố Bình Minh đã trĩu xuống nửa quỳ đi xuống.

Vai phải Lục Bạch Vũ có thương tích, một bàn tay đỡ không được, chỉ có thể ôm Cố Bình Minh cùng nhau quỳ gối trong mưa, đem thân thể nhét đầy ôm ấp của đối phương, tay trái ở phía sau y từng cái vỗ về: “Ta không có việc gì……”

Di động của cậu bị hệ thống không cẩn thận nổ luôn, thật vất vả lại mua trở lại cái giống như đúc, lại tới di động Cố Bình Minh điện không thông. Dấu xong mấy người kia liền tiến đến phòng huấn luyện, lại không nghĩ rằng hai người vừa vặn đi vào lối rẽ, lại kêu hệ thống định vị tìm đúng, gấp gáp trở về liền trì hoãn không ít thời gian.

Cố Bình Minh lung tung gật đầu, nước mắt nóng lên trộn lẫn vào trong mưa.

Thân thể trong lòng ngực đồng dạng bị nước mưa ngâm đến lạnh lẽo, áo sơmi đơn bạc đã hoàn toàn dán ở trên người. Lực đạo mềm mại ở cần cổ nhẹ nhàng cọ, cánh tay Cố Bình Minh run đến lợi hại, dùng sức đem cậu ôm chặt, phổi cơ hồ mài ra âm thanh khò khè rùng mình.

Ôm một trận, chờ thân thể trong lòng dần dần bình phục thở dốc, Lục Bạch Vũ mới hơi kéo ra khoảng cách, giơ tay đẩy ra tóc ngắn bị xối đến ướt đẫm của y: “Ta không có việc gì, Bình Minh.”

Ánh mắt Cố Bình Minh vẫn như cũ bình tĩnh dừng ở trên người cậu, mưa rơi vào trong lông mi cũng không biết trốn, thật cẩn thận giơ tay đi chạm vào gương mặt cậu, bị Lục Bạch Vũ cầm tay dán ở trên mặt: “Ngươi sờ sờ, một chút chuyện cũng không có.”

Là sự thật.

Mất mà tìm lại nghĩ mà sợ chiếm cứ ở ngực, tâm vô cùng đau đớn, Cố Bình Minh lại một chút cũng không rảnh lo, chỉ lo cúi đầu nhìn cậu, lòng bàn tay đi chạm bờ môi của cậu.

Lục Bạch Vũ dịu ngoan mà mặc y sờ tới sờ lui, một tay chấp nhất cổ tay của y kiểm tra nhịp tim một trận, giơ tay xoa đỉnh đầu y: “Ngực có đau hay không? Khó chịu không?”

Ở quang mang quan tâm yên lặng trong mắt đen, Cố Bình Minh rốt cuộc lơi lỏng xuống một chút, nhấp nhấp môi, cực nhẹ gật gật đầu.

“Tim đập quá nhanh, chúng ta trở về nghỉ ngơi một chút, trước ấm lại, sau đó ta giúp ngươi thả lỏng, được không?”

Lục Bạch Vũ tiếp tục chậm rãi xoa đỉnh đầu y, kiên nhẫn mà dò hỏi, chờ đến khi quang mang trong mắt Cố Bình Minh rõ ràng một chút, nhìn lại cậu nhẹ nhàng gật đầu, mới bỏ thêm chút lực đạo trên cánh tay, đỡ y đứng lên: “Đứng được không?”

Ánh mắt Cố Bình Minh cơ hồ dính vào trên người cậu, bị hỏi cũng chỉ biết một mặt gật đầu. Lục Bạch Vũ bất đắc dĩ cười nhạt, đơn giản đem một tay y đáp ở trên vai chính mình, giơ tay đem người đỡ vững, đi sờ chỗ bị thương trên đùi phải y: “Có đau hay không?”

Trên người Lục Bạch Vũ đã bị nước mưa xối ướt nhẹp, lòng bàn tay lại vẫn ấm áp như cũ, nóng nóng mà dán ở trên vết sẹo của Cố Bình Minh, phảng phất thật sự khiến đau đớn ở nơi đó cũng nhạt đi không ít.

Không hề có cảm giác bị tiểu đại phu sờ soạng mông, Cố Bình Minh thoải mái đến nheo nheo mắt, cúi đầu ở cần cổ cậu cọ cọ: “Không đau.”

Chỗ nào cũng không đau.

Đêm mưa tầm nhìn quá thấp, tâm tư Lục Bạch Vũ lại đều đặt ở trên người Cố Bình Minh, căn bản không chú ý tới phụ cận còn có người vây xem, cúi đầu nhìn nhìn một chuỗi người bị còng tay trên mặt đất, khó xử hơi hơi nhíu mày: “Những người này……”

Kho hàng không bỏ vừa.

Đang tính toán có nên lại cạy ra một cái kho hàng hay không, Cố Bình Minh lại đã đem cậu toàn bộ ôm lấy, dùng thân thể giúp cậu ngăn trở hơn phân nửa nước mưa, thấp giọng mở miệng: “Mặc kệ.”

“Được, vậy mặc kệ.”

Đuôi lông mày Lục Bạch Vũ vui vẻ hoà thuận cong cong, ôn thanh ứng một câu, một bàn tay vẫn giúp y ấp vết thương trên đùi, đem súng trong tay y lấy qua đóng lại chốt an toàn, cánh tay nâng súng lên sờ sờ đầu của y: “Chúng ta về nhà, được không?”

Cố Bình Minh gật gật đầu, mặc cậu lấy đi khẩu súng, bị cái tay kia vững vàng nắm đi vào trong mưa.

Cục trưởng cùng Lương Hạ im tiếng ngồi xổm trong mưa, liếc nhau, không hẹn mà cùng trầm mặc xuống.

Tác giả có lời muốn nói:

Cố · tính tình không tốt· táo bạo · dỗi trời dỗi đất· cảnh sát: Đối tượng của ta đâu!

(╯‵皿 ╯︵┻━┻

Đối tượng của ta đâu! ┴─┴︵╰ ( ‵皿 ′╰ )

Đối tượng (〝▼ 皿 ▼)

Đối tượng của ta ヽ(*^-^) 人(^-^*)ノ

Nhân vật chính: m(◎_⊙)m…

Cục trưởng:…m(⊙_◎)m

# Báo cáo cục trưởng #

# Sờ mông #

# Câm miệng #

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s