Chương 77

Edit&Beta: Giếng.

Thiếu gia, nô lệ, thân thể.

Cho cậu……

Cố Tùng trong lòng nhẹ nhảy, tư duy trong chớp mắt khó có thể khống chế mà phát tán, lại bị thân thể căng thẳng trong lòng ngực nhanh chóng kéo trở về lực chú ý, bất an cúi đầu: “Thiếu gia?”

Lục Thanh Thạch dựa vào cánh tay y, đáy mắt đen nhuận chiếu ra quang ảnh ảm đạm, môi bỗng nhiên trắng bệch đến làm người đau lòng.

Cho dù bệnh đến vô cùng khó chịu, chỉ cần xem nhẹ đỉnh mày tái nhợt nhăn lại, cặp mắt đen kia cũng thường đều là ý cười trong trẻo. Hiếm thấy bộ dáng thiếu gia tâm sự nặng nề như vậy, Cố Tùng buộc chặt cánh tay, phóng âm nhẹ thanh cẩn thận gọi cậu: “Thiếu gia, làm sao vậy?”

Lục Thanh Thạch khẽ lắc đầu, sờ soạng đi nắm tay y.

Động tác quá vội vàng, tìm một chút cũng không thấy. Lục Thanh Thạch khó chịu mà kêu lên một tiếng, Cố Tùng vội vàng giơ tay nắm lấy, đem bàn tay lạnh băng của tiểu thiếu gia gác ở lòng bàn tay ủ ấm: “Ta ở, thiếu gia, có chuyện gì ta sẽ đi nói với đại thiếu gia——”

“Ai!”

Tinh thần dao động kịch liệt đảo mắt khiến cho người trong phòng trong cảnh giác, Lục Phương Hải trầm giọng quát một tiếng, tinh thần lực nhanh chóng tản ra, thẳng hướng hai người đảo qua.

Tuy rằng còn không kịp biết rõ ràng đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, nhưng Cố Tùng vẫn như cũ nhanh chóng phản ứng lại, đảo mắt mở ra phòng hộ nghiêm mật, cứng đối cứng mà bảo vệ thiếu gia trong lòng ngực.

Có thể vào sân huấn luyện đều là người Lục gia, Lục Phương Hải ra tay chỉ để thử, tinh thần lực hai bên va chạm đảo mắt tản ra, lại làm sắc mặt của hắn nháy mắt khẽ biến, trong lòng cũng khó có thể ức chế mà lộp bộp nhảy dựng.

Là tinh thần lực của Cố Tùng.

Tuy rằng bị nhân vật trung tâm của đề tài vừa vặn nghe được, hắn lại không đến mức bởi vì loại chuyện này sinh ra bao nhiêu cảm xúc dao động, nhưng nếu Cố Tùng ở chỗ này, đã nói lên rằng Lục Thanh Thạch nhất định cũng ở.

Bọn họ chọn nơi này để nói chuyện, chính là vì không để người ngoài không liên quan nghe thấy, nhưng lại không nghĩ rằng tránh được người ngoài, người không nên nghe nhất lại không biết đã nghe được bao nhiêu.

Sợ em trai nhỏ thật sự nghe thấy được những lời trước đó, trong lòng Lục Phương Hải khẩn trương đến bất ổn, bước nhanh đi qua một phen kéo của ra. Gặp được Cố Tùng vội vàng đem người hướng trong lòng ngực bảo hộ, em trai nhỏ dựa ở trong lòng ngực người hầu tùy thân, sắc mặt tái nhợt miễn cưỡng hướng hắn lộ ra tươi cười.

“Đại ca……”

“Đại ca đây, Thanh Thạch chỗ nào không thoải mái?”

Lục Phương Hải lập tức đáp lại, nửa quỳ đi xuống cẩn thận nắm tay đệ đệ, nửa đem người tiếp nhận tới, ôn nhu vỗ về trán cậu mở miệng: “Đại ca cùng nhị ca ngươi nói chút chuyện, ngươi đây là đến chơi sao? Loại quân hạm này không có chỗ vui chơi nào, đại ca đổi cái mới cho ngươi, lão lục mới vừa làm ra khu kỷ niệm, cố ý để lại cho ngươi một cây tinh linh ……”

Hắn trong lòng bất an, lời nói ra vừa gấp vừa nhanh, ngược lại ngữ khí nhu hòa đến giấu đầu lòi đuôi.

Lục Thanh Thạch miễn cưỡng phân ra chút tinh lực nghe, trong lòng mơ hồ sinh ra chút dự cảm xấu, tuy rằng nỗ lực muốn tập trung tinh thần, hết thảy quang ảnh trước mắt lại nhanh chóng vặn vẹo, biến ảo thành mảnh lớn quang điểm mông lung.

Ít nhất —— không thể ở ngay lúc này……

Thân thể theo bản năng hơi hơi rùng mình, mồ hôi lạnh theo thái dương chảy xuống. Lục Thanh Thạch liều mạng duy trì ý thức, nhưng thân thể vẫn như cũ một trận tiếp một trận khó chịu đến nhịn không được trở mình.

“Thiếu gia!”

Chưa từng gặp qua Lục Thanh Thạch khó chịu thành bộ dạng này, Cố Tùng ôm cậu muốn trấn an, mới ý thức được hai người đều chỉ là trạng thái tinh thần thể. Đang muốn đứng dậy chạy trở về, một đạo thân ảnh đã vội vàng từ trong phòng đi ra: “Đừng động tới thằng bé, đem thông đạo kết nối cắt đứt!”

“Chính là ——”

Cố Tùng gấp giọng mở miệng, trông thấy thân hình người tới, giọng nói hoàn toàn nghẹn lại, khẽ cắn môi, điều ra giao diện mô phỏng của Lục Thanh Thạch, hoàn toàn cắt đứt thông đạo liên kết giữa tinh thần lực cùng thân thể.

Tinh thần lực đã chịu ảnh hưởng thông thường sẽ không lan đến thân thể, nhưng khi chịu đả kích phá lệ nghiêm trọng, kịch liệt, cũng sẽ khiến cho thân thể phải chịu cùng loại ảnh hưởng.

Loại phương thức khẩn cấp này phần lớn là dùng ở trong chiến đấu thời điểm một bên thừa nhận thống khổ kịch liệt mới mở ra, sẽ tạm thời hoàn toàn cách ly tinh thần lực cùng thân thể, chỉ tại thân thể giữ lại nhất cơ sở sinh mệnh triệu chứng. Nhưng nếu thời gian cắt đứt quá dài, liền xuất hiện di chứng như choáng váng, nhạy cảm với đau đớn, phản ứng trì độn linh tinh khó có thể đoán trước, có vài người thậm chí cần mấy tuần mới có thể khôi phục về trạng thái nguyên bản.

Nam nhân bước ra mặc một thân đồ trắng sạch sẽ lưu loát, gọng mắt kính mạ vàng, khí thế quanh thân sắc bén thanh lãnh. Cơ hồ không thèm liếc mắt một cái vào vị huynh trưởng đang thất hồn lạc phác bên cạnh, nửa quỳ xuống cầm cổ tay Lục Thanh Thạch, một bên kéo ra số liệu mô phỏng, nhanh chóng tiến hành điều chỉnh cùng sữa chữa.

Con thứ Lục gia Lục Quyết Minh, làm việc trong viện nghiên cứu của đế quốc, chuyên nghiên cứu sâu hơn về lĩnh vực trị liệu sau phóng xạ, ấn tượng của Cố Tùng đối với hắn so với đại bộ phận người của Lục gia còn mạnh mẽ hơn.

Mỗi lần thân thể Lục Thanh Thạch tiến hành đại kiểm tra toàn diện, Lục Quyết Minh đều trước sau tự mình đi cùng, tất cả kết quả kiểm tra hằng ngày cũng đều sẽ chuyển giao cho hắn. Tuy rằng không cùng em trai trực tiếp tiếp xúc nhiều, nhưng người trước mắt này ngược lại là người anh trai hiểu rõ toàn bộ tình trạng của Lục Thanh Thạch nhất.

Hắn cùng Lục Phương Hải, cư nhiên lại phát sinh tranh chấp kịch liệt như vậy ……

Trong lòng đột nhiên dâng lên bất an nồng đậm, Cố Tùng theo bản năng ôm chặt thân thể thiếu gia trong lòng ngực không nhịn được rùng mình, nhìn về phía Lục Quyết Minh đỉnh mày nhăn chặt: “Nhị thiếu gia?”

“Tiểu Thạch đầu, nghe nhị ca nói —— nghĩ cách bình tĩnh trở lại, ngươi hiện tại chỉ là tinh thần thể, ngươi có biện pháp làm được.”

Lục Quyết Minh không có thời gian trả lời hắn, lấy ra một viên thuốc trấn tĩnh tinh thần nắm ở trong tay, ngữ tốc nhanh hơn trấn an đệ đệ suy yếu.

Tinh thần thể sẽ chiết xạ phản ứng của thân thể, Lục Thanh Thạch nhất định đã nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ, cảm xúc dao động quá mức kịch liệt khiến cho thân thể phát bệnh, nhưng trước hết sẽ phản ứng thông qua tinh thần thể, một khi tinh thần lực dẫn về thân thể, liền trực tiếp khiến cho bệnh tình phát tác.

Hiện tại tuy rằng kịp thời cắt đứt thông lộ, nhưng cũng không luận như thế nào cũng chưa thể cứ bàng quan nhìn em trai nhỏ chịu đựng thống khổ như vậy, nếu không còn biện pháp nào, cũng chỉ có thể sử dụng thuốc trấn tĩnh có thể có tác dụng phụ.

Lục Thanh Thạch nỗ lực muốn tụ lại ánh mắt, nhưng trước mắt vẫn như cũ chỉ là những hình ảnh mơ hồ không ngừng biến ảo, âm thanh bên tai cũng trở nên mông lung xa gần.

Đau đớn kịch liệt tân xương tủy cơ hồ muốn hoàn toàn bao phủ ý thức của cậu, chỉ duy nhất cánh tay trên vai lại vẫn như cũ gắt gao lôi kéo cậu, không cho cậu rơi vào vực sâu hắc ám.

Lục Thanh Thạch ngẩng đầu, ở trong mồ hôi lạnh đầm đìa tận lực hướng bóng người trước mặt cong lên mặt mày, giọng nói mỏng manh như thổi một cái liền tiêu tán: “Nhị ca, ta không có việc gì……”

Thống khổ trên thân thể thật sự quá mức mãnh liệt, cậu chỉ nói mấy chữ, liền không thể không cắn chặt môi dưới tận lực nhịn đau. Tinh thần thể có thể hoàn toàn mô phỏng hiện thực, chỉ trong một lát, cánh môi mềm mại đã bị cắn đến phiếm máu.

“Cho thằng bé cắn cái gì đi, thất thần làm gì!”

Lục Quyết Minh đoạt đệ đệ qua, tuy rằng biết rõ loại thống khổ này mặc cho ai cũng không thể giảm bớt, chỉ có thể chờ em trai nhỏ tự mình chịu đựng qua, nhưng vẫn như cũ nhịn không được dâng lên tức giận cùng nôn nóng, ánh mắt sắc bén căng chặt, hướng Cố Tùng lạnh giọng mở miệng.

Ít nhất cũng làm chút gì đi.

Đã không phải lần đầu tiên gặp phải tình hình bó tay không biện pháp như vậy, Lục Quyết Minh nôn nóng nhìn qua nhìn lại, cố tìm kiếm thứ có thể đê đệ đệ cắn nhịn đau, động tác bỗng nhiên bởi vì kinh ngạc mà dừng lại.

Cố Tùng sau khi đáp lời hắn liền cúi người xuống, ở trong cái nhìn chăm chú kinh ngạc lẫn khiếp sợ của hai vị huynh trưởng, cúi đầu hôn lên cánh môi nhiễm máu.

“Thiếu gia, đau thì cắn ta……”

Mềm nhẹ hôn lên môi răng loang lổ vết máu, Cố Tùng buộc chặt cánh tay, đối diện với quang mang hoảng hốt vỡ thành một mảnh trong đôi mắt đen, một tay chặt chẽ vòng ở sau lưng cậu, kiên định lại ôn nhu trấn an.

Cố Tùng cái gì cũng không rảnh lo.

Thiếu gia đang khó chịu, chuyện này so với bất cứ cái gì cũng quan trọng hơn. Bộ dáng Lục Thanh Thạch tìm kiếm tay y khi còn thanh tỉnh đâm vào tâm y sinh đau, vô số ý niệm đan xen chiếm cứ trong ngực, dây dưa không tiêu tan, cuối cùng chỉ còn lại có duy nhất một thứ.

Thiếu gia của y.

Cố Tùng nhắm mắt lại, gần như thành kính mà hôn cậu.

Thân thể trong lòng ngực ở dưới cái hôn ẩn ẩn bình tĩnh lại, Cố Tùng mềm nhẹ cạy ra môi răng bởi vì đau đớn mà khép chặt, dung túng mặc cậu cắn chính mình, mơ hồ nhẹ giọng mở miệng: “Thiếu gia, ta ở, đừng sợ……”

Lục Thanh Thạch ở trong lòng ngực y trở mình, ngón tay gầy ốm gần như co rút, không có đầu mối mà sờ soạng tìm kiếm. Bị bàn tay Cố Tùng vững vàng cầm lấy, rốt cuộc nhẹ thở ra một tiếng giãn ấn đường nhíu chặt, ngửa đầu hấp thụ sự ôn nhuận mềm mại giữa môi.

Đồng tử Lục Phương Hải co rút, cơ hồ nhịn không được muốn xông lên đem tên nô lệ to gan lớn mật này kéo ra, lại bị Lục Quyết Minh một phen kéo lấy, tầm mắt như suy tư gì mà rơi xuống.

Em trai nhỏ trước sau kiên nhẫn trầm mặc đến làm tâm người sinh đau, rốt cuộc ở giữa môi đối phương tràn ra tiếng nức nở mơ hồ.

……

Tinh thần thể dao động dần dần vững vàng, trị số kề bên gianh giới rốt cuộc bắt đầu thong thả hạ xuống.

Ngực Lục Thanh Thạch phập phồng, thoáng có chút sức lực, đầu ở trong cánh tay Cố Tùng cố gắng hết sức mà trái phải trốn tránh, nói cái gì cũng không chịu tiếp tục cắn y.

Cố Tùng cũng có mười phần kiên nhẫn, thuần thục mà giúp cậu mát xa thân thể căng chặt đến co rút, để cho nhiệt độ ấm áp trên người chính mình truyền qua, chậm rãi chờ thiếu gia trong lòng hoàn toàn bình phục lại.

Dựa vào trong hơi thở quen thuộc ấm áp, hai tròng mắt khép chặt của Lục Thanh Thạch ngắn ngủi mở ra, ngay sau đó không thể chịu nổi mà khép lại, sờ soạng nắm lấy quần áo y, vùi đầu vào cần cổ: “Rất khó chịu……”

“Ta biết, ta biết thiếu gia khó chịu.”

Cố Tùng ôm lấy cậu mềm nhẹ vỗ về, cúi đầu hạ xuống một chuỗi hôn môi tinh mịn ôn nhu.

Tiếp xúc thân mật như vậy đối tinh thần thể mà nói đặc biệt có tác dụng, những cái hơn nhỏ như giọt mưa rơi xuống, Lục Thanh Thạch cũng kỳ dị mà dần dần bình tĩnh trở lại, đỉnh mày nhíu chặt thong thả buông ra, trên khuôn mặt mà hiện ra thần sắc thả lỏng khó được ngắn ngủi.

Lục Quyết Minh lôi kéo huynh trưởng lui về một bước, đem thuốc an thần không có đất dụng thu trở về.

“Lục Quyết Minh!”

Cư nhiên phải trơ mắt nhìn em trai nhỏ bị tôi tớ khinh bạc như vậy, Lục Phương Hải tự nhiên sinh ra tức giận, lạnh giọng gầm lên cả tên lẫn họ. Đối diện với ánh mắt tâm bình khí hòa của nhị đệ, ngực lại không khỏi hơi tắc nghẽn, cắn chặt răng trầm mặc xuống.

Có thể khiến em trai từ trong bệnh tình phát tác kịch liệt như vậy bình tĩnh lại, hắn đương nhiên biết đối với đệ đệ mà nói, tên người hầu này đến tột cùng có bao nhiêu ý nghĩa.

Nhớ tới những lời Lục Quyết Minh đã nói, đáy lòng Lục Phương Hải liền xoắn chặt sinh đau. Bóng dáng mẫu thân suy nhược nhanh chóng rồi mất đi chiếm cứ ở trong đầu không tiêu tan, khiến hắn vô luận như thế nào cũng không có biện pháp có thể thuận lợi tiếp thu, có lẽ có một ngày, có lẽ là một ngày rất gần—— em trai nhỏ mà bọn họ phủng ở trong lòng bàn tay chạm vào cũng sợ bị thương cũng sẽ bước lên vết xe đổ của mẫu thân, suy yếu, sụp đỏ, sau đó ở một thời khắc nào đó an an tĩnh tĩnh vĩnh viễn khép lại đôi mắt.

Rõ ràng nên là càng ngày càng tốt.

Rõ ràng nên là chờ đến khi em trai lớn lên, thân thể liền sẽ chậm rãi tốt lên.

Nhàn nhạt liếc mắt một cái trưởng huynh đầy mặt gần như lập tức liền sẽ khóc, Lục Quyết Minh thần sắc bất động, vẫn như cũ kiên nhẫn mà nhìn em trai nhỏ trước mặt, chờ cậu tốt hơn một chút, liền chậm rãi đi qua, giúp cậu tiến hành giám sát và kiểm tra sau khi phát bệnh.

Mấy năm nay em trai nhìn qua tuy rằng vẫn còn khỏe mạnh, nhưng thân thể cũng đã bắt đầu có xu thế suy nhược, nếu tiếp tục như vậy không quá ba năm, liền có khả năng không thể tiếp tục chịu được nữa.

Cần phải nghĩ ra biện pháp trước khi điều đó xảy ra.

Vô luận là biện pháp gì.

“Nhị ca.”

Trì hoãn qua một trận bệnh phát này, trạng thái của Lục Thanh Thạch tựa hồ so với vừa rồi tốt hơn một chút, tinh thần cũng mạnh hơn chút, từ trong lòng Cố Tùng chống thân thể lên, ánh mắt thẳng thừng lọt vào trong đáy mắt huynh trưởng: “Ta không muốn như vậy……”

Cậu vẫn là lần đầu thử rõ ràng tỏ vẻ cự tuyệt, trong lòng khó có thể khống chế mà nghẹn lại hai tiếng, âm thanh một lần nữa nhẹ nhàng chậm chạp: “Được không?”

Lục Quyết Minh trầm mặc.

Tinh thần lực vừa mới dao động dị thường kịch liệt, Lục Thanh Thạch không thể nghi ngờ là đã nghe thấy được gì đó.

Hai người bọn họ đều không muốn nhắc tới chuyện thân thể của em trai nhỏ, trong ngôn ngữ ít nhiều có chút kiêng dè, nói cũng hàm hồ. Nhưng tâm tư Lục Thanh Thạch từ nhỏ đã nhạy bén, nghe được bọn họ thậm chí đã đánh chủ ý lên thân thể của Cố Tùng, vô luận như thế nào cũng sẽ không có cảm thấy.

Huống chi hiện tại xem ra, đệ đệ cùng tên nô lệ kia, tựa hồ căn bản không phải quan hệ chủ tớ nguyên bản đơn giản như vậy ……

Trong lòng lặp lại cân nhắc được mất, tầm mắt Lục Quyết Minh tuy rằng không tính là nghiêm khắc, nhưng cũng không giống mấy cái huynh trưởng khác bị đệ đệ giật nhẹ ống tay áo liền đảo mắt tước vũ khí, vẫn như cũ bất động thanh sắc mà nhìn cậu.

Lục Thanh Thạch trầm mặc một lát, cắn răng chống đầu gối Cố Tùng đứng thẳng.

Cố Tùng vội vàng giơ tay đi dìu cậu, lại bị cậu nắm tay nhẹ nhàng đưa trở về, trong lòng không khỏi trống rỗng: “Thiếu gia ——”

Lục Thanh Thạch hướng y mím môi, nhẹ nhàng lắc đầu, đem y ngăn ở phía sau, đứng thẳng thân thể nhìn anh trai trước mặt, nhẹ giọng lặp lại: “Nhị ca, ta không muốn như vậy.”

“Được.”

Lục Quyết Minh trầm mặc một lúc lâu, rốt cuộc nhẹ nhàng gật đầu, cũng theo đứng dậy, đem em trai nhỏ từ mười lăm năm trước hắn thề nhất định phải chữa khỏi mềm nhẹ ôm tiến trong lòng ngực, ngữ khí hiếm có chút nhiệt độ: “Nhị ca tới nghĩ cách.”

Thân thể trong lòng ngực hơi hơi căng thẳng, lại lần nữa thả lỏng lại, chủ động giơ tay đem hắn ôm lấy.

Tầm mắt Lục Quyết Minh rơi xuống, nhẹ nhàng xoa xoa tóc của đệ đệ: “Cho nhị ca một chút thời gian nữa……Tiểu thạch đầu, nhị ca biết ngươi kiên cường nhất, lại cho ta một chút thời gian nữa, có thể không?”

Lục Thanh Thạch ở trong ngực hắn ngẩng đầu, mắt đen trong vắt đối diện ánh mắt hắn, quang mang vô hạn an ổn giấu dưới đáy mắt, ôn ôn cong lên: “Được.”

Lục Quyết Minh hướng cậu cười cười, một tay dừng ở trên lưng cậu, đem cậu đẩy nhẹ vò trong lòng ngực Cố Tùng đã gấp đến độ muốn bốc khói tại chỗ: “Trở về đi, nên uống thuốc.”

Lúc này hai người mới chợt nhận ra mình đã ở trong sân huấn luyện gần hai tiếng, Cố Tùng đột nhiên tỉnh dậy, vội vàng nói cảm ơn hắn, ôm lấy thân thể vẫn thấm lạnh của thiếu gia, nhìn phía Lục Phương Hải đứng một bên: “Đại thiếu gia, chúng ta đi về trước.”

Y mới mở miệng nói một câu, liền đón nhận ánh mắt chợt sắc bén của Lục Phương Hải.

Uy áp bàng bạc rơi xuống, trong lòng Cố Tùng nhẹ chấn động, nhưng vẫn như cũ nửa bước không lùi, thân thể hơi xin lỗi mà hơi phủ xuống, cánh tay cố chấp mà bảo vệ ở trước người Lục Thanh Thạch.

Vừa mới rồi vì chuyện em trai nên không làm gì, hiện tại mắt thấy đệ đệ đã khỏe lại đây, hỏa khí của Lục Phương Hải liền ngăn cũng ngăn không được mà dâng cao, tinh thần lực sau lưng rầm một tiếng ngưng thật thành một trường đao dài đến 40 mét, đằng đằng sát khí mà nhìn chăm chú y.

Bước chân Lục Thanh Thạch lảo đảo, thân ảnh che ở trước người Cố Tùng, giơ tay dắt cổ tay áo hắn, đáy mắt một mảnh thủy sắc: “Đại ca……”

Lục Phương Hải:……

Lục Phương Hải nằm liệt giữa đường, đại đao sau lưng phác một cái hóa thành sương khói tiêu tán, cúi người nhẹ xoa đàu đệ đệ: “Thanh Thạch ngoan, còn có chỗ nào không thoải mái hay không? Trở về hảo hảo nằm, đại ca kêu người đưa đi kiểm tra thân thể một chút, rất nhanh, tuyệt sẽ không quấy rầy em.”

Lục Thanh Thạch nghe lời gật gật đầu, ôn nhu cong lên mặt mày, chủ động giơ tay ôm lấy hắn.

Hỏa khí tràn ngập bị đệ đệ mềm mại ôm hoàn toàn tưới nguội, Lục Phương Hải chung quy vẫn là không đành lòng, ôm đệ đệ thấp giọng dặn dò: “Nhớ lưu ý một chút, đừng để cho phụ thân phát hiện…… Đại ca mặc kệ em, nhưng nếu y dám khi dễ em, em liền tới tìm đại ca, đại ca đánh chết y.”

Mấy chữ cuối cùng là nghiến răng nghiến lợi nói ra, hiển nhiên còn không ít oán khí.

Lục Thanh Thạch ngoan ngoãn gật đầu, khóe môi nhạt màu dâng lên ý cười nhu hòa, chủ động đi giữ chặt tay hắn: “Cảm ơn ca ca.”

Đệ đệ trước mắt gần như vẫn còn giống như đúc khi còn nhỏ, nghe được ý cười cùng xưng hô với chính mình, Lục Phương Hải nháy mắt biến hồng, mơ hồ ứng hai tiếng, xoa xoa tóc của cậu mỏ ra lối đi: “Mau trở về đi thôi, trở về liền ngủ, tự mình ngủ, đại ca xong việc liền đi xem em.”

Em trai nhỏ không thể nghi ngờ vẫn còn rất đơn thuần ngây thơ, vô luận như thế nào cũng không thể để tên nghịch phó này cứ như vậy chiếm tiện nghi.

Cố Tùng cẩn thận nâng đỡ Lục Thanh Thạch hướng ra bên ngoài bước đi, đi chưa được mấy bước liền ở dưới tính tình tùy hứng kiên trì của tiểu thiếu gia gật gật đầu, cúi người đem người chịu thương chịu khó bế lên lên đi xa.

Nhìn bóng dáng hai người, Lục Phương Hải hít sâu, nhẹ thở phào.

Biết thân thể của mình đã bị nhớ thương, vô luận như thế nào cũng không nên là phản ứng thế này.

Hắn biết những năm gần đây Cố Tùng đối với Lục Thanh Thạch tri kỷ quan tâm cũng không phải giả bộ, cũng biết đệ đệ này cùng tên người hầu này quan hệ từ trước đến nay thân mật, cơ hồ là trở thành bạn chơi cùng giống thanh mai trúc mã làm bạn lớn lên.

Hiện tại xem ra, thậm chí có khi là quan hệ như vậy cũng không ngừng.

Nhưng nếu ngay cả Lục Quyết Minh cũng không thể không bắt đầu tiếp thu ý tứ của phụ thân, bắt đầu tính toán như vậy, nói lên rằng đường cứu vãn đã thật sự quá ít, cũng không phải do không lo trước làm chút suy xét cùng dự bị……

Lục Quyết Minh đi đến bên người hắn, khí thế quanh thân vẫn như cũ duy trì nhu hòa khó được khi tiếp cận em trai nhỏ, làm Lục Phương Hải sinh ra ảo giác rằng đệ đệ này hảo ở chung: “Ngươi thật sự có biện pháp?”

“Không biết, nhưng dù sao cũng phải thử xem.”

Lục Quyết Minh lắc đầu, trầm mặc một lát mới lần thứ hai nói tiếp: “Tiểu thạch đầu rất kiên cường, hắn sẽ cho ta thời gian ba năm.”

Giọng nói mới phát ra, thân hình hắn đã chợt mạnh mẽ thối lui về sau mấy mét, nhưng vẫn như cũ không thể tránh thoát công kích sắc bén của huynh trưởng, bị bóp cổ hung hăng ấn trên tường: “Vừa rồi ngươi—— ngươi hỏi thằng bé là có ý tứ gì?! Ngươi có biết hay không, có biết hay không ——”

Hắn khi đó còn không thể hoàn toàn ổn định lại suy nghĩ, thế nhưng cũng không nghe ra ý tứ trong lời nói của Lục Quyết Minh, hiện tại nghe hắn lập lại một lần nữa, mới bỗng nhiên ý thức được khi đó đối phương hỏi ra vấn đề có bao nhiêu tàn nhẫn.

Đệ đệ này của hắn, thế nhưng đang hỏi đứa bé bọn họ thật cẩn thận che chở ở trong lòng bàn tay, có thể sống thêm lâu một chút nữa hay không.

Đối với em trai nhỏ từ trước đến nay an tĩnh mẫn cảm mà nói, loại vấn đề này cơ hồ đảo mắt là có thể phản ứng ra, tự tai nghe đến loại hỏi chuyện cơ hồ là phán quyết này, không thể nghi ngờ là tàn nhẫn gần như đao cắt nướng trên lửa.

“Ngươi cho rằng thằng bé không biết?”

Lục Quyết Minh bị hắn ấn trên tường, nhưng một chút không có ý tứ muốn phản kháng, ngay cả ngữ khí cũng vẫn bình tĩnh như cũ.

“Vào lần trước ta giúp thằng bé kiểm tra thân thể, thằng bé liền hỏi ta nó còn có thể sống bao lâu. Thân thể thằng bé mỗi một ngày đều đang suy nhược dần, thằng bé so với ta, so với các ngươi hoặc bất luận một người nào cùng càng rõ ràng, chỉ là thằng bé không muốn khiến chúng ta lo lắng, muốn khiến chúng ta vô cùng cao hứng cho rằng thằng bé tất cả đều ổn—— vừa nãy đầu thằng bé choáng váng, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng, ngươi đã nhìn ra sao? Thằng bé không muốn để chúng ta nhìn ra ……”

Quang mang dưới đáy mắt Lục Phương Hải cuồn cuộn kịch liệt, tay bóp cổ hắn ngược lại hơi thả lỏng một chút, thật lâu sau mới khàn giọng hỏi hắn: “Ngươi nắm chắc được bao nhiêu phần, có thể hay không nghĩ ra biện pháp? Cần phải là tên nô lệ kia sao? Có cái gì ta có thể giúp đỡ hay không, ngươi nói cho ta, ta suy nghĩ biện pháp……”

Nếu là Cố Tùng, đệ đệ sẽ thương tâm.

Hài tử ngoan ngoãn ôn ôn nhuyễn nhuyễn lại tràn đầy ôm như vậy ấp, làm hắn không thể không bắt đầu suy xét chuyện này. Hắn tự nhiên kỳ vọng đệ đệ có thể vẫn luôn hảo hảo sống sót, nhưng vô luận như thế nào cũng không thể lấy tươi cười của đứa bé kia hy sinh làm đại giới.

Chẳng sợ dùng bất luận biện pháp gì ……

Lục Quyết Minh ho khan vài tiếng, cúi đầu, độ cung khóe môi ẩn ẩn chua xót: “Đại ca, ngươi đánh ta một cái đi.”

Hắn khó được một lần kêu đại ca, nhưng Lục Phương Hải ngược lại ngơ ngẩn buông tay, sau một lúc lâu xoay người thối lui, bước nhanh thoát khỏi một mảnh không gian mô phỏng này.

Tác giả có lời muốn nói:

Lục · dẫn sói vào nhà · băm tay · rút đao · đại ca: Đệ đệ thích liền được…… Thích liền được…… Được……╰ひ╯>8(#q 皿q)==o)) ̄0 ̄ “)o

Hệ · đẩy thuyền chết trên bờ cát · trúng độc làm phản · thống: Ô ô y y ký chủ không đau tới ôm một cái nói chuyện luyến ái, nói lợn rừng, củng củng củng còn muốn heo sao ta đi oanh ô ô ô ( *q 口q)

Cố · không phải nói cho thân thể sao · nghịch phó:e=e=e=???

# Không phải #

# Sao??? #

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s