Chương 81

Edit&Beta: Giếng.

Mặt mày thanh nhuận an tĩnh cong cong, Lục Thanh Thạch chủ động giơ tay ôm lấy y, ngửa đầu hôn lên đôi mắt y.

Cố Tùng hơi giật mình, theo bản năng nhắm mắt lại, hơi ngừng thở.

Cánh môi của tiểu thiếu gia vừa lạnh vừa mềm, nhẹ nhàng ôn nhu mà dừng ở trên mí mắt, hơi chút đụng vào liền lui về phía sau, nhiệt lưu kịch liệt lại nháy mắt dâng lên, mãnh liệt rót vào trong não, dọc theo cổ một đường đi xuống, làm y nhịn không được căng chặt thân thể.

Lục Thanh Thạch vươn hai tay ra, ôm vai y, nghiêng đầu nhẹ gối lên: “Được.”

Ngực Cố Tùng run rẩy, trở cánh tay ôm lấy cậu, hô hấp càng thêm dồn dập thô nặng.

Ở góc độ này, y không có biện pháp nhìn thấy biểu tình của Lục Thanh Thạch, lại có thể từ trong câu trả lời ngắn gọn nghe ra nhu tình ôn tồn, thậm chí có thể nghĩ ra, cặp mắt kia nhất định là đang xinh đẹp cong lên, đồng tử hắc nhuận còn có thể chiếu ra bóng dáng của y.

Y luôn có thể từ trong mắt thiếu gia của y nhìn đến y, đôi mắt như có một dòng nước mát, bất kỳ ảnh ngược gì chiếu ra cũng như là thêm một tầng ánh sáng ấm áp nhu hòa.

Cánh tay Lục Thanh Thạch thoáng dùng sức, cúi người đi hôn y, cái hôn môi mềm mại như là giọt nước sạch sẽ mát lạnh hạ xuống.

Âm thanh Cố Tùng phát khàn: “Thiếu gia……”

Thân thể trong lòng ngực còn suy yếu, hô hấp mềm nhẹ, nhiệt độ cơ thể cũng lạnh lẽo. cánh tay ôm cậu chỉ cần thoáng dùng sức, là có thể rõ ràng cảm nhận được xương bả vai mảnh khảnh như cánh chim sau lưng, hô hấp mỏng manh phập phồng, nhịp tim đập từ nơi đó an tĩnh lộ ra, có hơi dồn dập, nhưng vẫn ổn định truyền qua từ cánh tay.

Cố Tùng nhịn không được cúi đầu hôn lên.

Hôn môi ôn tồn triền miên, đầu ngón tay y, rốt cuộc đem nút áo ở trên đó mở ra.

Như là cảm nhận được ý tứ tuyên bố bắt đầu nào đó, thân thể trong lòng ngực trong chớp mắt giật mình run lên một cái rất nhỏ, bị Cố Tùng nhạy bén bắt giữ được, trấn an mà buộc chặt cánh tay, cúi đầu hôn lên môi cậu. Giống như mỗi lần uy thuốc, đầu lưỡi ôn nhu đem môi răng khép chặt tách ra.

Lòng bàn tay hơi lạnh dán ở trên xương cổ tay y, đầu ngón tay mảnh khảnh mơ hồ căng chặt.

Cố Tùng cúi đầu hôn cậu, một tay phủ ở trên sống lưng cậu, trấn an nhẹ nhàng chậm chạp xoa ấn, thong thả mà kiên định kéo dài thêm nụ hôn này.

Điện lưu rất nhỏ nhẹ nhàng từ trong môi răng va chạm chậm rãi khuếch tán, cảm xúc đụng chạm dây dưa ở trên đầu lưỡi, nhẹ nhàng hướng chỗ càng sâu mà chui vào.

Thân thể Lục Thanh Thạch còn không thể chịu đựng nổi một cái hôn môi kéo dài quá mức kịch liệt, nhận thấy hô hấp của tiểu thiếu gia bắt đầu không xong, Cố Tùng liền kịp thời hơi lui về phía sau, để cậu có thể hít vào đủ không khí mới mẻ: “Thiếu gia?”

Lục Thanh Thạch ngẩng đầu, mắt đen trơn bóng bị sương mù tẩy đến phá lệ trong sáng, ngực nhẹ lên xuống phập phồng: “Trước thu lợi tức……”

Cố Tùng hơi giật mình, ngay sau đó mời kịp phản ứng tiểu thiếu gia của y vẫn còn nhớ ước định chín lần rưỡi kia, không khỏi bật cười, cúi đầu cọ cọ chóp mũi cậu: “Đương nhiên là thu lợi tức trước —— thiếu gia không cần người dạy liền biết ghi sổ, thật thông minh.”

……

Chuyện bản thân biến thành ấu trĩ như vậy, người này nhất định có trách nhiệm không nhỏ.

Lục Thanh Thạch thân thể căng thẳng, nỗ lực mở to hai mắt trừng y, con mắt hình viên đạn không hề có lực độ xuyên thấu qua sương mù hơi mỏng, nghịch phó bị dĩ hạ phạm thượng cười mỉm tiếp ở trong mắt, cúi đầu hôn một cái ở trên ấn đường cậu: “Ta biết sai rồi, thiếu gia.”

Ngữ khí của y vẫn là ý cười nhẹ nhàng, thần sắc cũng nhu hòa, quang mang trong mắt lại hoàn toàn là nghiêm túc trịnh trọng, giống như là không chỉ nhận sai bởi vì lúc này đây đi quá giới hạn hơi hơi trêu chọc thiếu gia của y.

Vốn cũng không phải vì chuyện này.

Lục Thanh Thạch nhìn y một trận, đè nén ẩn sâu dưới đáy mắt từng giọt từng giọt rút đi, cúi người chủ động đi kéo tay y, thân thể hoàn toàn thả lỏng lại: “Biết sai rồi?”

“Biết sai rồi, không bao giờ…nữa.”

Cố Tùng ôn nhu mở miệng, ôm lấy thân thể cậu đặt nằm thẳng xuống, đem một tầng che đậy cuối cùng cũng cởi sạch. Thân thể gầy trắng nõn của thiếu gia dừng ở trong mắt, hai chân bởi vì khẩn trương mà hơi cuộn lại, lại bởi vì trên người thật sự không còn nhiều sức lực, có thể nhận thấy rằng cũng không quá khó để tách ra.

Y thì ngược lại không dám cứ như vậy tiếp tục.

Thân thể thiếu gia còn yếu, chờ tốt lên còn có rất nhiều thời gian.

Ánh mắt trên người quá mức nóng bỏng, Lục Thanh Thạch không khoẻ động động, ngẩng đầu muốn nói chuyện, nhưng tiếng ho nhẹ đã giành trước vọt ra ngoài.

Lửa nóng ôn nhu cùng bao phủ trong ngực, Cố Tùng dùng thân thể ủ ấm cho cậu, một tay kéo xuống thảm mỏng đem hai người bọc lại. Chờ đến khi thân thể dưới thân dần dần thả lỏng, mới đưa một bàn tay đi xuống thăm dò: “Thiếu gia, chúng ta từ từ tới…… Hôm nay chỉ thử một chút.”

Hệ thống đã bắt đầu chuẩn bị số liệu nhập vào, Lục Đăng ngẩng đầu, mắt đen không tiếng động lộ ra đáp ứng giao phó, cùng oanh liệt, ngược lại hiện ra chút tư thế anh dũng hy sinh.

Cố Tùng cứng họng cười cười, cái hôn đang rơi xuống rốt cuộc cũng thêm chút ý vị khác.

Cọ xát thân mật ôn tồn mút cắn, khuôn mặt trắng nõn gối lên cánh tay rốt cuộc dâng lên ửng hồng động tình, có chút khó chịu hơi thở gấp gáp tràn ra đôi môi nhạt màu hơi nhếch, khó có thể tự khống chế mà nhíu mi lại, cặp mắt kia lại không tiếng động dâng lên ý ngọt trong trẻo.

Thân thể Cố Tùng phủ xuống.

Tàu vũ trụ yên tĩnh lơ lưởng ở giữa vũ trụ rộng lớn, xuyên qua sao trời, phiêu bạt hướng về phương xa.

……

Đem tiểu thiếu gia ánh mắt mờ mịt cẩn thận rửa sạch sạch sẽ, Cố Tùng ôm cậu trở lại mép giường, cởi ra áo choàng tắm, dùng thảm nhung ấm áp nhẹ nhàng bao lấy.

Lục Thanh Thạch hai mắt nửa khép, thân thể mềm mại đến phảng phất như bị rút đi gân cốt, mắt cá chân tinh tế trắng nõn chỉ cần một bàn tay là có thể nắm lại đây, bị y cùng nhét vào thảm nhung, cẩn thận sờ lên cổ tay cậu.

Mạch nhảy lên mỏng manh dồn dập, nhưng vẫn đều đều như cũ, còn có xu thế chậm lại dần dần bình phục.

Cẩn thận xem xét qua trạng thái giám sát sinh mệnh, Cố Tùng cuối cùng mới hơi yên tâm, rũ mi hôn hôn cái trán cậu, đang muốn đứng dậy, lại bị cái tay kia chuyển cổ tay nhẹ nhàng dắt lấy.

Không nghĩ tới Lục Thanh Thạch thế nhưng vẫn còn tỉnh, Cố Tùng trong lòng nhảy dựng, vội vàng cúi người nhẹ giọng: “Thiếu gia?”

Lông mi dỳ như cánh quạ tận lực mấp máy hai cái, sức lực lại như là chim non, chỉ có thể để mặc buông xuống khép lại, ấn đường lại vẫn như cũ nhíu lại, tay nắm y ẩn ẩn tăng một chút lực đạo: “Đừng đi.”

Tiểu thiếu gia vẫn không yên tâm.

Ngực Cố Tùng dâng lên chua xót, cúi người đem người bế lên, trấn an mà dùng gương mặt nhẹ nhàng đụng vào trán và thái dương hơi lạnh của cậu, ôn nhu mở miệng: “Thiếu gia, ta đi tắm rửa —— ta lập tức trở về, chỗ nào cũng không đi.”

Lục Thanh Thạch vẫn như cũ không yên tâm, nhấp môi động đậy thân thể đi ôm y.

Tiểu thiếu gia ở trong ngực dịch tới cọ đi, Cố Tùng nhịn không được kêu lên một tiếng, cứng rắn khác thường cộm đến Lục Thanh Thạch giật mình, nỗ lực hết sức mở to mắt.

Cố Tùng nắm tay cậu, mặt lộ vẻ cười khổ: “Thiếu gia…… Ta đi một chút sẽ về, chỉ năm phút đồng hồ.”

Y sợ tùy tiện lỗ mãng sẽ làm thiếu gia của y bị thương, toàn bộ quá trình đều thật cẩn thận, chính mình trước sau không rảnh phóng thích, đã đầy tràn nóng bỏng đến dị thường khó chịu. Nếu không mau chóng giải quyết, nói không chừng liền phải nghẹn ra vấn đề gì luôn.

Loại lời này kỳ thật là không nên nói cho thiếu gia của y nghe, y cũng thật sự muốn tìm cái nguyên nhân gì thích hợp hơn, nhưng cũng thật sự tìm không ra.

Trong gói lão tài xế đã mua lúc trước già tựa hồ có nội dung phổ cập khoa học cùng loại, Lục Đăng chớp chớp mắt, hơi ngẩng đầu lên, do dự mà nhẹ giọng quan tâm: “Chỉ cần năm phút đồng hồ sao?”

Cố Tùng:……

Là ai đem tiểu thiếu gia của y dạy hư.

Thân thể mềm mại trơn mịn dán sát trong ngực, tự chủ của y mỗi một giây đều đang tiếp nhận khiêu chiến càng thêm gian khổ, thở sâu cầm lấy cái tay kia, gần như là rùng mình thở nhẹ ra: “Thiếu gia, trước đó cũng phải tính…… Không quan trọng, thiếu gia chờ một chút, chờ ta trở lại——”

Âm thanh của y đột nhiên im bặt.

Lục Thanh Thạch nhẹ nhàng rút tay từ lòng bàn tay y ra, cúi đầu cởi bỏ quần áo y, lòng bàn tay dò xuống, thử thăm dò đem nơi đó bao lại.

Cố Tùng gần như muốn bức ra nước mắt, hô hấp càng thêm dồn dập, huyết mạch sôi sục, gào thét xông lên đỉnh đầu, khiến cho mười hai chỗ u một cái so với một cái còn đau hơn.

Đây không phải chuyện thiếu gia của y nên làm.

Thống khổ giãy giụa trộn lẫn cùng khoái cảm bí ẩn, khiến y có chút không biết làm sao, muốn lập tức chạy trối chết, rồi lại không thể cứ cái gì cũng mặc kệ đem thiếu gia trong lòng ngực ném lại như vậy, đáy lòng ** kêu gào hưởng thụ, các quy tắc y đã nghiêm ngặt tuân thủ tới nay lại ghìm chặt y đến mức hô hấp cũng là thô nặng sinh đau.

Thân phận đã được cố định từ khi thế giới bắt đầu, thời gian dài làm bạn, ăn ý trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, tình yêu thâm trầm chưa từng dám thổ lộ qua.

Thân hình Cố Tùng hoàn toàn cứng đờ, khàn giọng mở miệng: “Thiếu gia……”

“Thanh Thạch.”

Lục Thanh Thạch nhẹ giọng sửa đúng, trúc trắc mà bắt chước động tác của y, tay không làm gì kéo lấy cánh tay đang canh chặt như sắt thép của y, cúi người hôn hôn bên môi y: “Ta cũng thích ngươi. Thích ngươi thật lâu.”

Cố Tùng trố mắt.

Tâm niệm chưa kịp bày tỏ cư nhiên đã được đáp lại, tuy rằng đây rõ ràng là chuyện đã sớm được thừa nhận, nhưng vẫn như cũ không cách nào xem nhẹ cảm xúc mừng như điên trong chớp mắt đủ để đem người cắn nuốt kia, tim đập bang bang hỗ loạn đâm vào lồng ngực tê dại.

Lục Thanh Thạch thoáng ngửa ra sau, kéo ra chút khoảng cách, an tĩnh hướng y lộ ra ý cười.

Cố Tùng hung hăng đánh cái giật mình, hấp tấp nhắm chặt hai mắt, nước mắt nóng bỏng lại vẫn như cũ theo khóe mắt chảy xuống dưới.

Thiếu gia của y học cái gì cũng nhanh giống nhau, học loại chuyện này cũng giống vậy. Cánh tay thấm lạnh ôm ở sau cổ y, dùng chút sức lực làm y cúi người, cái hôn mềm nhẹ rơi xuống, mút đi những cái giọt nước mắt chảy xuống đó: “Chúng ta phải cùng nhau sống sót, sống thật lâu…… Ta sẽ tốt lên, cho nên không cần tiếp tục khổ sở.”

Động tác cầm lấy chính mình vẫn như cũ không ngừng, Cố Tùng trong đầu một mảnh trống rỗng, từng chữ Lục Thanh Thạch nói lại nghe được rõ ràng.

Y đã không còn cảm nhận được chiếc àu vũ trụ đầy đủ phương tiện, hai người phảng phất chỉ đang lơ lửng trên vũ trụ mênh mang. Xuyên qua quang mang mãi mãi nóng bỏng của các hằng tinh, xuyên qua các sa tinh hoang vắng lại sáng ngời, dọc theo quỹ đạo đã định trước, ở mỗi một chỗ tìm đến đường về.

Ánh sáng trắng lóa mắt của sao băng xẹt qua ở trước mắt, mọi thứ trước mắt một lần nữa chậm rãi rõ ràng.

Cố Tùng đánh cái giật mình bỗng nhiên hoàn hồn, thân thể mới vừa được thư giải lơ đãng bị thoải mái cùng mệt mỏi bao vây toàn diện, y lại không còn dư sức lực để lo lắng, nắm tay thiếu gia còn đang xuất thần, tỉ mỉ mà rửa sạch sẽ, ôm người kéo quần lên, một lần nữa chạy trở về phòng tắm.

Lục Thanh Thạch ghé vào trên vai y, một bàn tay vẫn bị y nắm gắt gao, chớp chớp mắt: “55 giây……”

Cố Tùng:……

Cố Tùng thở sâu: “Thiếu gia, kỳ thật ——”

Kỳ thật lúc trước thời điểm tam thiếu gia đề nghị phải dùng sách cấm để thiếu gia phổ cập khoa học, y hẳn nên đứng đầu cho tam thiếu gia một phiếu.

Gian nan nói mấy chữ giải thích, thiếu gia trong lòng ngực đã buồn cười, con ngươi hắc nhuận xẹt qua dáng cười trong sáng, thân thể đồng dạng đã hao hết khí lực cuối cùng dán sát lên, cánh môi ở bên tai y nhẹ nhàng chạm chạm: “Ta biết.”

Đụng chạm ấm áp lặng yên lan tỏa, hô hấp bên tai im lặng trở về nhẹ nhàng chậm chạp, thân hình Cố Tùng hơi dừng, bước chân không tiếng động chậm lại.

Lục Thanh Thạch nằm ở trên đầu vai y, đã hoàn toàn thả lỏng nặng nề ngủ say.

Cố Tùng nắm tay cậu đi vào bồn rửa sạch, đem hai người một lần nữa hoàn toàn rửa sạch sẽ. Nhẹ nhàng đem tiểu thiếu gia đang ngủ ngon lành đặt ở trên giường, chính mình cũng đi lên nằm nghiêng, đem người ôm ở trong ngực.

Cho dù đang thoải mái ngủ say, Lục Thanh Thạch cũng vẫn như cũ chủ động dán tới gần thân thể y, ở cần cổ cọ cọ, tìm được vị trí quen thuộc, cảm thấy mỹ mãn mà gối lên.

Cố Tùng không vội vã chợp mắt, cúi đầu tinh tế miêu tả khuôn mặt thanh tú an bình ngủ say của cậu, dán dán gương mặt nhẹ giọng mở miệng: “Thích thiếu gia……”

Như là phát hiện một cảm giác cực tốt đẹp gì đó, hai mắt y sáng ngời, nhịn không được mỉm cười, thấp giọng lặp lại: “Thích thiếu gia.”

Lục Thanh Thạch ngủ đến say nồng, nghe thấy tiếng y nhẹ gọi, vẫn như cũ theo bản năng mấp máy lông mi muốn tỉnh dậy. Cố Tùng kịp thời ôm lấy cậu, kiên nhẫn mà vỗ về xuống dưới, thẳng đến khi thân thể trong lòng ngực hoàn toàn thả lỏng, mới rốt cuộc cúi đầu khẽ hôn xuống, hít sâu nhắm mắt lại.

Thực nhanh liền sẽ tốt.

Nhất định sẽ thực nhanh.

( bên dưới sẽ giải thích bên dưới sẽ giải thích)(của tác giả).

Tiểu thiếu gia ở trước mắt biết bao người được tiễn đi, toàn bộ Lục gia đều theo đó lâm vào tình thế đất rung núi chuyển.

Lục Phong giận không thể nén, cố tình mười hai đứa con trai tiền đồ một người so với một người chỉ hơn không kém, ngươi tranh ta đoạt một mực chắc chắn chính mình mới là chủ mưu. Ngay cả con trưởng từ trước đến nay ổn trọng cùng con thứ ba luôn đi theo bên người cư nhiên cũng cùng tham dự vào, nói cái gì cũng phải đem tội trạng phóng túng của tên nô bộc bắt cóc tiểu thiếu gia gánh trên vai.

Phạt người nào cũng không phải, Lục Phong dưới sự tức giận, đơn giản đem mười hai cái nghịch tử này toàn bộ cấm túc.

Phòng tạm giam đã bị hủy, chỉ còn lại phòng luyện võ hoàn toàn phong kín, hơn nữa có hạn chế giam giữ tinh thần, đưa cơm cũng phải có chuyên gia phụ trách. Cho dù có nghĩ ra biện pháp nào, cũng không có một chút cơ hội chạy trốn.

“Bữa ăn thứ một trăm …… Bây giờ cũng đã qua một tháng, ba ba là không tính đem chúng ta thả ra sao?”

Lục thiếu gia Lục gia gánh vác trách nhiệm tu sửa hoàng cung ở trên tường vạch xuống một đường, đem đá ném đi, tùy tay ném chính xác vào lỗ thông khí: “Chúng ta đều ở hết trong chỗ này, đế đô chỉ sợ là phải lộn xộn lên đi……”

Một tháng bế quan đối với người Lục gia mà nói thì không tính là cái gì, huống chi là mười hai người đều bị nhốt bên trong, căn bản cũng không cảm thấy cực khổ gì. Mỗi ngày dựa theo thời gian đưa cơm tính toán số ngày, cực kỳ nhàm chán liền hỗ trợ nhau tu luyện, ngược lại so với một mình bế quan còn muốn nhẹ nhàng vui sướng hơn nhiều.

Đệ tử Lục gia người đông thế mạnh, lại không có một người không tiền đồ ăn chơi trác táng, ở trong đế đô đều nhậm chức ở các vị trí mấu chốt. Một lúc thiếu mười hai người, bọn họ không cảm thấy thế nào, nhưng thật ra hoàng cung nên đau đầu đến xoay quanh đầu tiên.

“Loạn mới tốt đâu, cái tên ngu xuẩn dám đùa giỡn Thanh Thạch kia, đánh liền đánh, còn bắt phụ thân xin lỗi hắn?”

Lục Nam Tinh không cho là đúng, nuốt mấy ngụm cơm lớn, nghiêng người ngồi dậy.

“Quăng tám sào cũng không tìm ra thân thích, dựa vào cái gì phải duy trì hắn. Dù sao lúc đó tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy, trong yến hội tiểu thiếu gia nhà chúng ta bị Nhị hoàng tử coi trọng, lại không thể trêu vào, không thể không hấp tấp đưa tiểu thiếu gia đi đến tinh hệ khác —— huynh đệ chúng ta hôm đó động thủ cũng bị phạt thật mạnh, hiện tại cũng chưa được thả ra, còn có cái gì không hài lòng?”

Hắn theo phụ thân cũng lâu rồi, cũng học được không ít bản lĩnh ba hoa chích choè đổi trắng thay đen, nói một hồi sinh động như thật, làm một đám huynh đệ nghe được đều ngạc nhiên, hồn nhiên không biết chuyện này cư nhiên còn có thể bị nói thành dáng vẻ này.

Người nhỏ tuổi nhất lão mười hai còn không rõ ràng lắm mấy cái cách thức này đó, nhìn nhìn qua lại, nhịn không được nhỏ giọng hỏi ra: “Kia —— phụ thân phạt chúng ta, kỳ thật chính là làm cho hoàng thất xem?”

“Cũng không hẳn vậy…… Phụ thân trong lòng cũng là quá khó để tiếp nhận rồi.”

Lục Phương Hải lắc đầu, tay rũ bên người nắm chặt: “Phụ thân tuy rằng tính tình cường ngạnh, chưa từng có ý nghĩ hỏi Thanh Thạch, thậm chí kiên trì phải làm loại chuyện này…… Nhưng ông cũng giống chúng ta, thậm chí so với chúng ta càng hy vọng Thanh Thạch có thể sống sót.”

Đó là đứa bé mẫu thân liều một hơi cuối cùng sinh ra, tha thiết lôi kéo tay phụ thân phó thác, thậm chí ngay cả hai mắt cũng bởi vì lo lắng mà không thể bình yên khép lại.

Hắn khi đó đã là thiếu niên, còn nhớ rõ cảnh tượng phụ thân ôm đệ đệ nhỏ gầy suy nhược nằm ở mép giường khóc rống. Cũng rõ ràng nhớ rõ, chiếc tàu vũ trụ làm mẫu thân cùng ấu đệ ngoài ý muốn chịu phải phóng xạ kia, là lễ vật phụ thân chuẩn bị cho mẫu thân nhân ngày kỷ niệm, là chờ đến khi công tác trên tay xong, liền chuẩn bị bồi mẫu thân cùng đệ đệ chưa sinh ra cùng nhau ngao du tinh tế.

Từ đó về sau, phụ thân liền đem tình cảm cùng áy náy đối với mẫu thân đều chuyển hết lên trên người Thanh Thạch, tính tình cũng trở nên càng ngày càng cố chấp lãnh ngạnh, lại kiếm không ra nửa điểm bóng dáng của quá khứ.

Đối với phụ thân mà nói, sự tồn tại của em trai nhỏ, có lẽ là nơi duy nhất cất chứa toàn bộ hồi ức cùng tưởng niệm đối với mẫu thân.

“Được rồi, xem ngươi nói lời xíu quẩy kìa, ai nói tiểu đệ sống không nổi nữa?”

Trong phòng luyện công yên tĩnh thật lâu, Lục Nam Tinh miễn cưỡng cười rộ lên, giơ tay đẩy hắn một phen: “Tiểu Thanh Thạch là đi hưởng tuần trăng mật chữa bệnh, so với chúng ta tiêu dao hơn nhiều. Có Cố Tùng đâu, thằng bé sẽ không có việc gì, nhất định sẽ hảo hảo chữa khỏi thân thể, khỏe mạnh trở về…… Nhị ca, có phải hay không?”

Hứa hẹn lúc ấy Lục Quyết Minh nói ra với các huynh đệ và người tâm phúc, nếu không phải nghe hắn bảo đảm Cố Tùng có cái gọi là “Dị năng lượng” có thể trị liệu thân thể cho đệ đệ, các huynh đệ ở đây nói không chừng cũng sớm sống từng ngày trong bất an, thậm chí sẽ không để Cố Tùng đem người mang đi như vậy.

Hắn hỏi vài câu, lại không nghe thấy tiếng trả lời, thậm chí ngay cả thần sắc của đại ca cũng mơ hồ hơi ảm đạm xuống.

Lục Nam Tinh trong lòng hoảng hốt, không khỏi sinh ra chút vô thố, xoay người đi kéo Lục Quyết Minh: “Nhị ca, ngươi làm sao vậy? Mau nói chuyện a —— trên người của ngươi tại sao lại nóng như vậy!”

Lục Quyết Minh mấy ngày qua so với ngày thường càng thêm ít lời, đồ ăn cũng gần như không động qua bao nhiêu. Lục Phương Hải đã từng kéo hắn qua trong góc cãi nhau một trận, kéo tinh thần lại che chắn, bọn đệ đệ cũng không biết là chuyện gì, chỉ biết sau đó đại ca cũng trầm mặc vài ngày, nhưng thật ra quan hệ của hai người so với phía trước nhìn qua tốt hơn một chút chút.

Cái nhị ca này xưa nay chính là một bộ tư thế thanh lãnh người sống chớ gần, bọn họ cũng đều không dám tới gần, hiện tại Lục Nam Tinh mở miệng kêu lớn, mấy huynh đệ cách gần đó vội vàng thò qua xem xét, thân thể Lục Quyết Minh lại đã đáp lại tiếng la của hắn mà mềm nhũn, không hé răng ngã xuống.

“Cầm chìa khóa, mở cửa đi kêu phụ thân, nói nhị đệ bị bệnh!”

Lục Phương Hải bỗng nhiên đứng dậy, đem chìa khóa vứt vào trong lòng ngực Lục Nam Tinh, một tay đem nhị đệ sốt đến nóng hổi cõng lên, tinh thần lực tham nhập đi vào bên trong thân thể hắn.

Lục Quyết Minh sốt đến hôn mê, ngực mỏng manh phập phồng. Lục Phương Hải khẽ cắn môi, đem người ôm vào trong ngực lập tức chạy ra bên ngoài, tam đệ đã đem cửa mở ra, Lục Phương Hải bước chân không ngừng, dẫm lên thềm đá bước nhanh hướng về phía trước, cắn răng trầm giọng: “Thanh Thạch còn không có tin tức, vạn nhất trở về còn cần ngươi nghĩ cách, ngươi không thể không có tiền đồ như vậy!”

“Đại ca……”

Lục Quyết Minh bị hắn giữ ở trong cánh tay, đầu do hoảng quá chạy qua lại càng thêm choáng váng, lại chỉ là trầm mặc nhịn xuống, thấp thấp ho hai tiếng: “Ta có phải hay không…… Làm sai?”

Hô hấp Lục Phương Hải hơi cứng đờ, khàn giọng mở miệng: “Ngươi không có làm sai, ngươi làm chuyện Thanh Thạch muốn làm …… Chỉ cần là thằng bé muốn làm, chính là không sai.”

Căn bản là không có bất kỳ biện pháp trị liệu gì, hết thảy chỉ có thể chờ đợi vận mệnh tuyên án. Vì để cho đệ đệ cuối cùng có thể đi trong vui vẻ, Lục Quyết Minh vẫn luôn trầm mặc gánh vác áp lực dấu diếm mọi người, mỗi lần đáy lòng quằn quại cùng tự hỏi, đều là một đạo vết thương khắc sâu.

Trong các huynh đệ chỉ có mình hắn biết chân tướng, Lục Phương Hải cũng là lúc sau mới nhìn ra manh mối, động thủ một quyền tiếp một quyền buộc hắn nói ra sự thật, nhưng cũng chỉ dư lại bất lực cùng ảm đạm.

Cho dù phải lựa chọn, hắn tin tưởng vững chắc bất luận như thế nào, lựa chọn của nhị đệ đều là tốt nhất đối với Thanh Thạch.

Đó là một hài tử thực hiểu chuyện, kết cục cuối cùng, vốn cũng nên để chính thằng bé đưa ra lựa chọn.

Đệ đệ bọn họ phủng ở lòng bàn tay từ nhỏ sủng đến lớn, không nên vì bọn họ, vì bất luận mong đợi cùng không tha của kẻ nào, mà bước đi gian nan, hơi thở ốm đau quấn thân thoi thóp mà kéo dài tánh mạng, sau đó lại vô thanh vô tức mà trôi đi ở trong khoang trị liệu lạnh băng.

Nghe được câu trả lời của hắn, Lục Quyết Minh bỗng nhiên ở trong cánh tay hắn kịch liệt rùng mình, làm Lục Phương Hải cơ hồ không thể đem người ôm lấy, vội vàng buộc chặt cánh tay, thả người nhảy ra khỏi cánh cửa sắt dày nặng.

Nương sự chói mắt do ánh nắng chợt xuất hiện, hắn ở trên khuôn mặt xưa nay lãnh đạm của nhị đệ này, thấy được nước mắt.

“Quyết Minh, ngươi không có làm sai —— ngươi cái gì cũng chưa làm sai.”

Tam đệ đã chạy như bay đi gọi người, bước chân Lục Phương Hải chậm lại, nửa quỳ để hắn dựa vào cánh tay, tiếng nói khàn đến gần như sung huyết: “Ngươi làm đúng, tiểu thạch đầu nếu còn ở, nhất định sẽ nói —— sẽ nói nhị ca của cậu là tốt nhất, thích nhất nhị ca……”

Tiếng của hắn còn chưa kịp rơi xuống, tiếng vang do động cơ tạo nên bỗng nhiên từ xa tới gần, chặt chẽ che lại ánh sáng mặt trời chói mắt, tạo nên một cái bóng to ở trên đỉnh đầu mọi người.

Lục Quyết Minh hoảng hốt ngẩng đầu, thấy rõ tình hình trước mắt, ánh mắt chợt co rút lại, bỗng nhiên không biết sức lực từ đâu ra lảo đảo đứng dậy, dùng sức đẩy hắn ra, nghiêng ngả lảo đảo bước nhanh đi qua nghênh đón.

Trái tim Lục Phương Hải mạnh mẽ nhảy hai cái, ngẩng đầu nhìn qua, một đạo thân ảnh đang bước nhanh chạy xuống cầu thang, hướng bọn họ nhào tới.

————————————————

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hòn đá nhỏ: Thích nhất nhị ca nhị ca tốt nhất ô oa oa

─=≡Σ(((つq口 q)つ

Nhị ca: Nhị ca cũng thích tiểu thạch đầu nhất ô ô ô

ヽ(*q3q) 人  (q 口q*)ノ

Lục · đại ca · diễn tình huynh đệ · phương hải:???

# Ta chỉ là #

# An ủi hắn #

# Một chút a _(q_q ∠)_#

# Nhảy nhót gọi ca ca đâu đâu đâu đâu đâu #

Cố · giây bắn · không phải như thế · thiếu gia · anh(tiếng khóc anh anh) · nghịch phó:……

Lời của editor: Xin lỗi mọi người nhe nhầm lẫn nhỏ chương sau mới cuối nhe, với xin lỗi dạo trước mình không thể rảnh tay edit cho mọi người được và có thể sau này sẽ có vài dịp như vậy nói trước để các bạn thông cảm <3.( à với cái dòng giải thích của tác giả có thể là ghi lộn đấy mọi người ạ vì bên dưới dòng đó tác giả để là dòng tác giả có lời muốn nói: rồi vậy thôi nên mình để không xóa nhưng nó thật sự chẳng có gì cả).

One thought on “Chương 81

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s