Chương 84

Edit&Beta: Giếng.

Cố Quy đem cậu đưa vào quân bộ, hơn phân nửa là bởi vì trong nhà đã hoàn toàn không có cách nào ở lại, nhưng cậu trùng hợp cũng có chuyện cần ở làm chỗ này.

Chiến đấu trên tinh tế, cơ giáp là thứ tất yếu để chiến đấu và dựa vào. Cách ổn thỏa nhất giúp Cố Quy tránh gặp chuyện được ngoài ý muốn, liền phải xuống tay từ cơ giáp, hệ thống không có biện pháp giúp cậu hoàn thành mấy công việc quá mức phức tạp đó, cậu vẫn như cũ cần phải tự mình đi qua một chuyến.

Dặn dò hệ thống giúp chính mình nhớ kỹ thời gian, Lục Đăng lấy ra bản đồ địa hình quân bộ, âm thầm ghi tạc trong đầu, thân hình nhẹ nhàng mà nhảy qua bệ cửa sổ, nắm mép tường bên ngoài mượn lực, trằn trọc vài lần liền vô thanh vô tức đáp trên mặt đất.

Hệ thống hưng phấn lấy ra dây thừng, chuẩn bị tiếp ứng ký chủ:……

“Thân thể ta rất tốt, đừng lo lắng.”

Hệ thống hiển nhiên còn không có từ thế giới trước thích ứng lại kịp, Lục Đăng bất đắc dĩ cười, trấn an mà vỗ vỗ đầu người máy quét rác, dễ dàng một đường tránh đi vệ binh tuần tra, lặng yên không một tiếng động mà ẩn vào sân huấn luyện mô phỏng.

Cơ giáp Cố Quy được kết nối ở chỗ này.

Ở trong thời điểm không tiến hành chiến đấu, tất cả cơ giáp đều sẽ được kết nối với sân huấn luyện mô phỏng, để dễ bề tùy thời tiến hành đối chiến huấn luyện. Kết nối mô phỏng tuy rằng không thể truyền tống thân thể chân thật, nhưng có thể truyền tống tinh thần lực, lần này cậu cố ý tới đây, chính là tính toán đem tinh thần lực của mình gieo vào trong cơ giáp của Cố Quy.

Cậu tới rất đúng lúc, trong sân huấn luyện không có người, Lục Đăng không tốn bao nhiêu thời gian, liền tìm ra cơ giáp của Cố Quy.

Chiếc cơ giáp khi được chế tạo ra đã làm khuynh đảo toàn bộ đế quốc, quái vật khổng lồ trước mắt chỉnh thể đều được chế tạo từ lôi thạch thuần khiết có cường độ cùng lực phòng ngự tối cao, minh xác hoàn mỹ phát huy thẩm mỹ nhất quán của nguyên soái đế quốc—— không có trang trí thêm bất cứ thứ gì, thậm chí ngay cả một lớp sơn bạc hay tinh thạch cũng không có*. Cơ giáp màu đen thuần trầm mặc mà dữ tợn, như là một đầu cự thú tiền sử đáng sợ, lưỡi đao mỏng dùng để chiến đấu lặng lẽ lập loè hàn mang.

*Cái đoạn đó mình không hiểu ý tác giả lắm “thậm chí ngay cả một tầng ngân tinh thạch nước sơn cũng không xoát” nghĩa là thậm chí ngay cả một tầng nước sơn bạc tinh thạch cũng không quét=> Ủa rồi vậy là sao, nên mạn phép sửa lại.

Dị thú nhát gan nhìn một cái cũng có thể bị hù chết.

Ánh mắt Lục Đăng hơi sáng lên, nhẹ nhàng nhập vào tinh thần lực, đôi tay vịn chặt lưỡi kiếm gác trên lưng nâng người, tham nhập vào lỗ thông gió nửa mở ra, linh hoạt vô thanh vô tức tiến vào khoang trong.

Hệ thống sợ tới mức không dám mở cameras, nghe được tiếng cậu xác nhận đã rơi xuống đất, mới thật cẩn thận mà đem thứ che trước cameras dịch đi một chút.

Lục Đăng đang ngồi xổm trước bàn điều khiển, lòng bàn tay vừa lật, đem một hạt giống lộ ra quang mang trong suốt màu xanh nhạt thò người ra bỏ vào.

Đây là tạo hình tinh thần lực của cậu, tinh thần lực của cậu chỉ cần bám vào trên cơ giáp, liền có biện pháp chiếu cố Cố Quy. Cho dù gặp lại thú triều vô pháp khống chế, cũng có thể ở trước khi năng lực của cơ giáp giải thể, kích phát hạt giống tinh thần lực đem người đưa tới nơi an toàn.

Quang mang màu xanh nhạt lập loè, men theo thông lộ kết nối của cơ giáp xâm nhập vào bên trong khung máy móc ở hiện thực. Lục Đăng đứng dậy đang muốn rời đi, cơ giáp lại bỗng nhiên chấn động, sáng lên đèn đỏ nhắc nhở đang ở hình thức đối chiến.

Ở dưới tiền đề có người ở khoang trong, khi có cơ giáp khiêu chiến sẽ tự động mở ra hình thức đối chiến. Cố Quy ngày thường thường xuyên đem cơ giáp mô phỏng của mình tùy tay đưa cho hai mươi quân đoàn trưởng thủ hạ mượn, cho nên vẫn chưa mở ra chế độ tinh thần lực phân biệt đặc thì, Lục Đăng đang ở trong cơ giáp, đã bị nhận định tự động cam chịu mở ra đối chiến.

Bước chân Lục Đăng hơi dừng lại.

Hệ thống nhìn lướt qua trạng thái, lo lắng sốt ruột: “Ký chủ, nhân vật mục tiêu đã chọn trúng một nơi ở, đang tiến hành trả tiền và bước điều chỉnh cuối cùng, đại khái còn hơn 30 phút nữa là trở lại văn phòng!”

Một Omega nhu nhược, hiển nhiên là không có năng lực tay không nhảy xuống từ văn phòng ở tầng mười bảy đi. Nếu bây giờ thân phận bại lộ, ít nhiều sẽ mang đến một ít phiền toái không cần thiết.

“Không quan hệ, tới kịp.”

Lục Đăng dừng lại bước chân, quay trở về trước bàn điều khiển: “Cưỡng chế rời khỏi còn phải giảm xóc mười lăm phút, như vậy càng nhanh một chút.”

Cậu đã thật lâu không có tiến hành huấn luyện và đối chiến cơ giáp, tình hình hiện tại là không thể tránh khỏi. Đối chiến cấp cao chỉ ghi chép lại số liệu của cơ giáp, hai mươi quân đoàn trưởng đều có khả năng thao túng chiếc cơ giáp này, có hệ thống hỗ trợ xử lý dấu vết tinh thần lực, cũng sẽ không bị người phát hiện.

Lục Đăng mang lên đạo cụ kế nối, tầm mắt dừng ở trên màn hình, ánh mắt sáng lên.

Hệ thống:……

Nó cảm thấy ký chủ của nó chính là muốn đánh nhau.

Ký chủ cho dù muốn đánh nhau cũng nhất định là bởi vì đối thủ thiếu đánh từ nhỏ. Hệ thống đảo mắt thay đổi lập trường, nhanh chóng giúp cậu mở ra hình thức nhân thể, chùm tia sáng màu lam nhạt rà quét qua thân thể Lục Đăng, phối hợp phát ra âm thanh nhắc nhở xác nhận.

Dưới hình thức trên cơ thể người, cơ giáp sẽ cùng người thao túng hoàn toàn kết hợp, bất luận một hành động gì đều sẽ khiến cơ giáp có động tác tương ứng, mà khi cơ giáp chịu tổn thương, cũng sẽ không sai chút nào mà chiết xạ đau đớn đến bộ vị tương ứng trên người người điều khiển.

Ở trong huấn luyện đối chiến, loại hình thức huấn luyện này có thể khiến người điều khiển quen thuộc khống chế cơ giáp nhanh nhất, lại có thể mạnh mẽ nhớ kỹ, là loại hình thức tất cả người mới thường dùng nhất.

Hệ thống thuần thục mà giúp cậu điều chỉnh số liệu, đang chuẩn bị tiêm vào thuốc giảm đau trước phòng hờ việc chưa xảy ra, Lục Đăng lại đã lên tiếng ngăn lại: “Không cần.”

Hệ thống mờ mịt mà lóe tiểu đèn đỏ hai cái, không kịp rút số liệu về, cơ giáp khổng lồ đã ầm ầm khởi động, tạo thành bóng ma đen nhánh khiếp người.

Đối với Lục Đăng mà nói, loại chiến đấu này thật sự không tính là quá khó khăn.

Bối cảnh cuồn cuộn sao trời, cơ giáp dữ tợn hung hãn như là một đầu cự thú đang chọn người để cắn, đèn sau chiếu ra quang mang huyết sắc trầm mặc.

Đối diện chính là tàu cơ giáp màu bạc khởi xướng khiêu chiến, đường nét lưu sướng ưu nhã, thiết kế nhìn qua cảm xúc mười phần. Tựa hồ không có dự đoán được người đối chiến chấp nhận nhanh như vậy, cơ giáp màu bạc tạm dừng trong chớp mắt mới nhanh chóng hoàn hồn, uy phong lẫm lẫm vung lên đao, đột nhiên xung phong liều chết lại đây.

Tốc độ của hắn đã rất nhanh, cơ giáp đen thuần lại so với hắn càng nhanh hơn. Ở trong tầm bắn mười mét hữu hiệu nạp pháo nano đồng thời nhanh chóng tập trung nhiệt độ, đài cơ giáp khổng lồ nặng nề kia lại đã lấy động tác linh hoạt không thể tưởng tượng tránh khỏi tầm bắn dự định, lưỡi đao mô phỏng hướng về phía trước bỗng nhiên rút về.

Hạt pháo nháy mắt thoát ra, nửa thanh pháo ống xoay tròn bay nhanh ra ngoài.

Khoang cơ giáp màu bạc, đệ nhất quân đoàn trưởng:……

Hắn hoài nghi đây là nguyên soái.

Ở trong hai mươi quân đoàn mà nói, đệ nhất quân đoàn trưởng lấy ý thức chiến đấu nhạy bén, thiên phú chiến đấu cao siêu, đấu pháp luyện ra khi còn là thiếu niên lưu lạc đầu đường đánh đấm nổi tiếng, trừ bỏ Cố Quy ra, không có bất luận kẻ nào có thể ở trong một lúc, không thèm để ý nhẹ nhàng tước rớt pháo ống của hắn.

Đệ nhất quân đoàn trưởng cảm thấy khẩn trương.

Cố Quy ở trên sân huấn luyện là cực kỳ nghiêm khắc, tuy rằng không ngại các thuộc hạ động một tí liền cầm cơ giáp y đi ra ngoài trả thù hả giận, lại sẽ không ở trong bất kỳ hồi đối chiến gì nhẹ tay. Đệ tam quân đoàn trưởng chính là bởi vì ở trong lúc đối chiến phân tâm, bị nguyên soái đánh từ đầu đến chân thành trạng thái vỡ nát, đến bây giờ cũng còn chưa thể trở về đi làm.

Nghĩ đến tính khả thi chính mình vô ý chọn phải nguyên soái, sau lưng đệ nhất quân đoàn trưởng liền phát lạnh, lập tức không dám sơ sẩy tâm trung tâm thần, đang muốn thuận thế phản kích, quái vật khổng lồ kia đã bỗng nhiên không thấy bóng dáng.

Tóc đệ nhất quân đoàn trưởng nháy mắt dựng ngược lên, đang muốn mở lá chắn phòng hộ, cơ giáp màu đen đã xuất hiện ở một sườn khác, lưỡi đao nhẹ nhàng thay đổi phương hướng, lấy chuôi đao nện thật mạnh lên nguồn năng lượng ở dưới bụng cơ giáp.

Trong đau đớn mãnh liệt, đệ nhất quân đoàn trưởng xuyên thấu qua mồ hôi đầm đìa liếc mắt một cái nhìn thanh đo lực độ, tim nháy mắt đập siêu nhanh.

Thanh đo lực độ chia cấp bậc thành bảy cấp, trực tiếp móc nối cùng cường độ tinh thần lực, một kích đối ứng vừa rồi kia cường độ tinh thần lực rõ ràng là dừng ở cấp SS.

Toàn bộ đế quốc, cường độ tinh thần lực ở cấp SS cũng chỉ có một người.

Đệ nhất quân đoàn trưởng quyết định chạy, cố tình không như mong muốn, cơ quan phun khí sáng lên, liền bởi vì nguồn năng lượng bị hư báo hỏng mà mất đi năng lực vận chuyển, hướng cơ giáp đen thuần gần trong gang tấc phía sau phun ra một chuỗi vòng khói hết sức khiêu khích.

Đệ nhất quân đoàn trưởng:……

Hôm nay nguyên soái không biết vì cái gì không chịu dùng vũ khí, cố tình phải dùng vật lộn để ngược người. Đệ nhất quân đoàn trưởng cơ hồ đã dự kiến được tương lai chính mình bị tay không tháo dỡ thành mười tám khối, che lại đôi mắt cuộn thành hình tròn, quang não trên cổ tay lại bỗng nhiên tích tích vang lên hai tiếng.

Quang não kết nối chính là máy truyền tin tư nhân, đệ nhất quân đoàn trưởng từ trên cổ tay bấm kết nối, click mở nội dung tin nhắn, ngay sau đó kinh ngạc mà mở to hai mắt nhìn.

【 Cố Quy: Ở sao? Có chuyện nhờ ngươi. 】

…… Không chỉ ở, mà còn sắp bị người này hủy đi.

Đệ nhất quân đoàn cầu(tròn – tại ổng cuộn người á) run bần bật, mạnh mẽ làm lơ nguyên soái tán gẫu, vuốt khởi động nguồn năng lượng dự phòng, chuẩn bị lấy hình cầu lăn ra khỏi khu vực chiến đấu.

Cơ giáp màu đen trầm mặc lại trước sau chặt chẽ nhìn chằm chằm hắn, mới hơi dị động một chút, lưỡi đao liền nhanh như chớp ra tay, nhẹ nhàng tháo rơi một cánh tay của cơ giáp.

Đệ nhất quân đoàn trưởng đau đến muốn mệnh, tức muốn hộc máu nói không lựa lời: “Ở ở ở! Nguyên soái các hạ ngài có chuyện liền nói có 【——】 tốt nhất nhanh lên ta muốn lăn!”

“……”

Cố Quy bán nhà mạc danh bị vẻ mặt hỏa khí của thuộc hạ phun tào, mờ mịt nhíu mày, nhớ tới chính mình rốt cuộc có việc cầu người, ôn tồn tiếp tục: “Ta mua phòng ở mới, căn cũ không muốn ở nữa, ngươi muốn không?”

Còn không có ý thức được một cái nồi to ngang trời muốn đổ ở trên đầu mình, đệ nhất quân đoàn trưởng nghĩ nghĩ tạo hình tòa tư dinh kia của nguyên soái, nháy mắt sởn tóc gáy: “Không không không cảm ơn nguyên soái đối với ta mà nói cũng không phải rất thích cái phong cách này ……”

Cố Quy: “Ngươi thích.”

Giọng của nguyên soái các hạ mới rơi xuống, cơ giáp thuần đen liền đem lưỡi đao đổi thành cánh quạt, lại bắt đầu phá vỡ hai tầng phòng hộ của hắn.

Biến thái!

Đệ nhất quân đoàn trưởng nước mắt bay tứ tung, cố tình không dám lỗ mãng ở trước mặt nguyên soái tùy thời có  khả năng dùng tay không xé hắn thành sắt vụn, chỉ có thể ở trong lòng không tiếng động thét chói tai, oán hận trả lời: “Ta thích! Ta thích chứ! Ta hôm nay tan tầm liền dọn qua ở! Ai cùng ta giành ta đánh chết hắn!”

Cố Quy thập phần vừa lòng, cuối cùng xác nhận: “Phòng ở là của ngươi.”

Ai sẽ nhàm chán đến cực điểm, đem nhà của mình biến thành cái dáng vẻ kia!

Đệ nhất quân đoàn trưởng hiện tại liền siêu cấp tưởng niệm gấu bông Brown cao hai mét mềm mụp của chính mình, cố tình đau đến giận mà không dám nói gì, thút tha thút thít thừa nhận: “Phòng ở là của ta……”

Cố nguyên soái vừa lòng mà kết thúc đối thoại, tâm tình thoải mái mà chuẩn bị chạy trở về đón tiểu kiều thê của chính mình về nhà. Hệ thống nháy mắt giám sát thấy hướng đi thay đổi, kịp thời nhắc nhở: “Ký chủ, nhân vật mục tiêu đã chuẩn bị trở lại!”

Hai người còn phải chạy về văn phòng, trên đường còn cần thời gian. Lục Đăng cũng từ trong chơi đùa lập tức thu hồi tâm, lưu loát ra tay, dứt khoát lưu loát mà giơ lên pháo nano trước sau chưa dùng qua, đem cơ giáp màu bạc không biết tên ở đối diện nổ thành ngôi sao nhỏ đầy trời.

Thời gian cấp bách, Lục Đăng không có tiếp tục chú ý đến tình hình chiến đấu, thoát khỏi kết nối nhảy ra khỏi phòng huấn luyện mô phỏng, men theo đường cũ một đường đuổi trở về.

Có hệ thống một đường hỗ trợ nhắc nhở, Lục Đăng khống chế thời gian vừa vặn. Thân hình chống mép tường nhảy vào văn phòng, ở trên chỗ ghế dựa cũ ngồi ổn, bước chân Cố Quy vừa vặn từ ngoài cửa vang lên.

Trên đường chạy nhanh, hô hấp cùng nhịp tim còn chưa kịp bình phục. Lục Đăng nằm ở trên bàn giả bộ ngủ say, nghe thấy nắm cửa bị nhẹ nhàng vặn ra, bước chân sau khi đi vào đang xem xét trạng thái của cậu, nháy mắt lại phóng nhẹ mấy lần.

Cố Quy tâm tình thực tốt.

Chỗ ở mới đã có tin tức, nồi cũ cũng thuận lợi ngoài ý muốn mà quăng ra ngoài. Lần này mua một căn biệt thự có hoa viên, nghe nói là chuyên môn thiết kế vì Omega thuần khiết nhất, ngay cả tay vịn cầu thang cũng dùng tài liệu chưa từng gây tổn thương trong quá khứ, nhất định có thể khiến cho tiểu thê tử an toàn hạnh phúc mà sinh hoạt ở bên trong.

Lục Trì Thu cư nhiên vẫn ngồi ở trên ghế làm việc lớn, gối lên cánh tay nằm ở bàn làm việc, sống lưng nhẹ nhàng chậm chạp phập phồng, cứ như vậy ngoan ngoãn ngủ mất.

Hiện tại là mùa đông ở tinh cầu Sorin. Ở trên tinh cầu mỗi ngày chỉ có 20 tiếng đồng hồ, chỉ có hạ, thu, đông ba mùa, mùa đông sắc trời khoảng 3, 4 giờ trưa liền sẽ bắt đầu biến thành tối đen, ánh sáng ngoài cửa sổ đã thực ảm đạm.

Hằng tinh vội vàng dừng ở phụ cận đường chân trời, bởi vì khoảng cách so với hành tinh khác xa hơn nhiều, lại là chạng vạng mùa đông, cho dù nhìn thẳng cũng sẽ không khiến hai mắt cảm thấy đau đớn.

Ánh nắng kim sắc rực rỡ xuyên thấu qua sương chiều rơi xuống, mạ lên hết thảy một tầng viền vàng hơi mỏng. Mây tía nơi chân trời bị nhiễm chuyển hồng, rồi lại ở tầng tầng lớp lớp giao nhau phiếm ra màu tím, không trung không kịp âm u như là tấm thảm nhung tốt nhất, dần nhuộm một mảnh xanh đen an tĩnh.

Lục Trì Thu nằm ở trên bàn, đầu ngón tay trắng nõn lộ ra từ cổ tay áo, thả lỏng mà hơi cuộn lại, tinh tế đến như chỉ cần không cẩn thận một chút liền sẽ bị bẻ gãy.

Quang mang xuyên thấu qua cửa sổ, đem mỗi sợi tóc tinh xảo của Omega đều nhuộm thành màu vàng. Xuyên thấu qua mái tóc hơi tán loạn có thể nhìn thấy được một chút khuôn mặt, chóp mũi tinh xảo hơi vểnh nổi lên hồng nhạt mềm mại, khóe môi thiên nhiên hướng về phía trước cong, mềm mại mà trơn bóng.

Hôn lên nhất định rất thoải mái……

Cố Quy đánh cái giật mình, bỗng nhiên nhớ tới chính mình còn chưa có đi lãnh vòng tay chứa thuốc ức chế.

Nhưng nguyên soái mới vừa mua nhà xong đầy lòng đều là cao hứng, một lòng muốn đem tiểu thê tử nhét vào trong ngực hảo hảo ôm một cái, thật sự không nhịn được liền cứ như vậy quay người rời đi, trở lên lầu đi lãnh thuốc ức chế.

Rối rắm một lúc lâu giữa đi một chuyến lãnh thuốc ức chế cùng dứt khoát trực tiếp ôm người về nhà, Cố Quy nhịn không được phóng nhẹ bước chân đi qua, duỗi tay ôm lấy thân thể mềm mại trên ghế dựa.

Thời gian trì hoãn đã cũng đủ để điều chỉnh trạng thái, Lục Đăng ở trong cánh tay y ngẩng đầu, đối diện với thần sắc nguyên soái thật cẩn thận ổn định hô hấp, đôi mắt không không được cong lên, chủ động hướng y giang hai cánh tay.

Nguyên soái:……

Không bằng ôm người đi một chuyến lãnh thuốc ức chế.

Nguyên soái đế quốc từ trước đến nay có năng lực chấp hành cực mạnh, đem tiểu kiều thê mềm nhẹ bế lên, buông thả chính mình cúi đầu dán lên gương mặt ấm hồ hồ, tầm mắt ôn nhu rơi xuống mở miệng: “Thực xin lỗi, có phải quá nhàm chán hay không?”

Y đi rất nhanh, đã quên trên người tiểu thê tử ngay cả quang não cũng không có, ở chỗ này không có việc gì để làm, chỉ có thể chờ chính mình, nhất định gian nan muốn mệnh.

Lục Trì Thu cười rộ lên, nhẹ nhàng lắc đầu, chủ động ôm vai cổ y, mặc y đem chính mình vững vàng ôm lên: “Không nhàm chán.”

Không chỉ trộm đi ra ngoài thông khí, còn đánh đối kháng người thật một lần trên sân huấn luyện mô phỏng đã lâu không đụng tới, cùng một đài cơ giáp màu bạc không biết thân phận chơi đùa trong chốc lát, Lục Đăng đã thật lâu cũng không có chơi đùa thả lỏng giống như vậy qua.

Cố Quy không biết suy nghĩ của cậu, chỉ cho rằng tiểu thê tử dịu ngoan ngoan ngoãn đến quá phận, trong lòng càng thêm áy náy, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc cậu: “Đừng lo lắng, ta sẽ không thương tổn ngươi, cũng không cần cái gì cũng phục tùng ta. Ta không phải ——”

Nói đến một nửa, lại bị y ngắt lại.

Y muốn nói cho Lục Trì Thu y không phải Alpha không thể khống chế hành vi, sẽ không làm ra chuyện thương tổn cậu. Bọn họ có thể giống như là bạn lữ bình thường nhất, không cần dựa vào tin tức tố chi phối, cho dù Lục Trì Thu gặp phải kỳ động dục, y cũng có biện pháp giúp đối phương giải quyết ——nhưng vẫn là ở một khắc cuối cùng sinh ra chần chờ, không thể không đem những lời này tất cả một lần nữa nuốt về.

Thân phận của y là tuyệt không thể tùy ý tiết lộ, đối với thê tử hợp pháp của chính mình cũng không được.

Đế quốc sẽ không tiếp thu một nguyên soái thống lĩnh toàn bộ quân đội không phải Alpha, cho dù y có tinh thần lực cùng tố chất thân thể cường hãn nhất toàn đế quốc, có chiến công hiển hách không đếm được, cũng vẫn giống như cũ.

Huống hồ…… Y cũng thật sự không thể xem nhẹ lực ảnh hưởng rõ ràng của đối phương lên chính mình.

Đây mới là chuyện làm nguyên soái đế quốc luôn luôn lãnh khốc quả quyết đau đầu nhất.

Cố Quy không phải chưa thấy qua Omega, thậm chí có tướng mạo vài người so với Lục Trì Thu càng thêm tinh xảo tuyệt mỹ, cũng càng ngọt ngào dính người. Có thể làm mấy cái thủ hạ quân đoàn trưởng lực ý chí kiên cường nhất của y ở dưới tình huống mang vòng tay thuốc ức chế, cũng bị hấp dẫn đến thần chí hoảng hốt giãy giụa không thôi, không thể không lấy biện pháp tự tổn thương để bảo trì thanh tỉnh.

Nhưng y trước nay lại không cảm nhận được những tin tức tố đó. Không có tin tức tố đánh sâu vào, lực ảnh hưởng khi chứng kiến tình hình liền giảm xuống hơn phân nửa, hơn nữa y từ trước đến nay đối với những việc này không có hứng thú gì, trước nay đều có thể tâm lặng như nước mà ngồi đến cuối cùng.

Lần đầu tiên trong quân sinh ra ngờ vực về thân phận y, chính là kết quả của một lần huấn luyện kháng tin tức tố ngoài ý muốn tiết lộ.

Nguyên soái đế quốc chưa bao giờ cho rằng bản thân sẽ chịu bất kỳ một loại quấy nhiễu dư thừa gì, cảm thấy chính mình rất nhanh có thể biến dị đến nghe ra mùi vị tin tức tố trên người tiểu thê tử.

Nhất định vừa thơm vừa ngọt, có thể là hương khí ngọt ngọt ngào ngào như cái loại bắp rang ở rạp chiếu phim, hoặc là hương sữa ngoan ngoãn. Sữa bò mới vừa nấu, ùng ục ùng ục ở trong nồi bốc lên, bỏ xuống một chút đường, chậm rãi hòa tan ở trong chất lỏng màu trắng sữa, còn phải dùng cái muỗng khuấy, miễn cho có đường chưa kịp tan……

Đêm nay trở về nhất định phải nấu sữa bò cho tiểu thê tử uống.

Suy nghĩ trong nháy mắt vô biên, Cố Quy kịp thời kéo suy nghĩ về, đem người hướng trong lòng ngực thoải mái mà ôm ôm, lòng bàn tay ấn lên hai chân: “Ngồi lâu như vậy, có tê hay không?”

Lục Trì Thu chỗ nào cũng hảo hảo, đang muốn lắc đầu, bị hệ thống tránh ở trong máy theo dõi trên dưới xoay liều mạng nhắc nhở, nhớ tới chính mình hiện tại là Omega mảnh mai, hơi chần chờ một chút liền nhẹ nhàng gật đầu: “Có một chút ……”

“Ta ôm ngươi.”

Giọng nói mới rơi xuống, Cố Quy liền kịp thời mà tiếp nửa câu sau, trầm ổn nhẹ nhàng trấn an: “Hiện tại đã là thời gian tan tầm, sẽ không bị ai nhìn tháy.”

Còn có thể ôm nhiều hơn chốc lát!

Ôm khoe khoang ở trước mặt đám cấp dưới độc thân kia!

Cố nguyên soái cao hứng đến miệng đều khép không được, nhưng vẫn tận lực bày ra tư thế lãnh khốc uy nghiêm nhất quán, cánh tay co lại đem người ôm tiến trong lòng ngực, tứ bình bát ổn mà bước ra khỏi văn phòng.

Tuy rằng đã là lúc tan tầm, nhưng đi lại cũng khó tránh khỏi sẽ gặp phải mấy cái người quen.

Tin tức nguyên soái bị tứ hôn với một Omega mảnh mai đến tự mình đi đường đều khó khăn, lại tự mình đi đổi vòng tay thuốc ức chế mới đảo mắt nhanh chóng truyền ra ở thượng tầng quân bộ. Hai người đi một đường này, ít nhất đã có mười quân đoàn trưởng mượn cớ giao báo cáo, lén lút mà tới thăm dò xem, muốn biết đến tột cùng là Omega lợi hại cỡ nào có thể làm nguyên soái cũng chịu không được, thậm chí không thể không tới đổi vòng tay thuốc ức chế mới có thể tiếp tục làm người.

Lục Trì Thu chôn ở trong đầu vai Cố Quy trong chốc lát, chờ hai người chuyển qua một hành lang, giơ tay kéo kéo ống tay áo y: “Hiện tại đã hết tê rần.”

Cố Quy còn không ôm đủ, nhưng vẫn như cũ tôn trọng tiểu thê tử của chính mình, ôm cậu cẩn thận đặt ở trên mặt đất, nửa quỳ xuống giúp cậu cẩn thận sửa sang lại quần áo: “Chúng ta đi lãnh cái vòng tay, sau đó liền về nhà. Hoa trong nhà đều đã nở, rất đẹp, ngươi nhất định thích.”

Thời điểm y nói đôi mắt đều là sáng lấp lánh, Lục Trì Thu ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của y, trong lòng dâng lên ấm áp, nhẹ nhấp khóe môi: “Ân.”

Cố Quy mỉm cười, lấy ra viên  kẹo sữa mang về từ chỗ chuyên môn bán nhà, lột ra đút vào trong miệng cậu.

Kẹo sữa trắng trắng mềm mại, lại thơm ngọt ngon miệng, cùng nhà mình tiểu thê tử giống nhau như đúc.

Môi mềm mại chạm chạm liền nghe lời mở ra, hàm răng trắng tinh từng chút nhai kẹo, giống như sóc con ngậm trong miệng, quai hàm cong lên một chút độ cung mềm ấm.

Nguyên soái xem đến đày mắt đều là ý cười, lấy mu bàn tay dán lên gương mặt cậu, đang muốn đứng dậy, trùng hợp đối diện với đệ nhất quân đoàn trưởng ủ rũ cụp đuôi mà cọ xát lại đây.

Tác giả có lời muốn nói:

Cố · tức phụ ta · làm người · nguyên soái: A ( *^-^)p(^0^* )

Đệ nhất · bị đánh · quân đoàn · cõng nồi · trường(lết lại á): Người này là ma quỷ sao!!!! e=e=e=e=e=e=┌| ‘# ) д’├┘

# Cầu ta! #

# Còn đánh ta! #

# Còn không cho ta mang tên lên sân khấu!!! #

(╯q 皿q)╯ ┻━┻ (●v●)

………………

┬—┬ ノ( ‘ – ‘ノ)

2 thoughts on “Chương 84

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s