Chương 88

Edit&Beta: Giếng.

Lời editor: chương này tác giả viết có chút xíu à và sau đó hình như đã xóa hay sao ấy nhưng tui tìm muốn chết mới ra được chỉ có mấy dòng thôi nhưng ngọt lắm cưng ghê á.

Giống như cảm nhận được suy nghĩ của chủ nhân, lá non mềm nhẹ nhàng run lên, nghiêng người vùi vào trong lòng bàn tay nguyên soái, ngọn lá hơi hơi cuộn lại.

Cố Quy cúi đầu, đuôi mắt nhịn không được thấm ý cười.

Tạo hình tinh thần lực của tiểu thê tử cũng đáng yêu, phiến lá hoạt bát nhu nhu nộn nộn thân mật ôm y, dây đằng mềm mại lại săn sóc chống thân thể y, hiểu chuyện khiến nhân tâm ấm hồ hồ mà tan thành một mảnh.

Nhẹ nhàng buông ra phiến lá bị vuốt ve đến cuộn lại, Cố Quy mỉm cười cúi đầu, nâng lên gương mặt trắng nõn tinh xảo của tiểu thê tử.

Cơ giáp nhẹ rung, ngoài máy theo dõi xẹt qua sương lạnh.

Nơi làm tổ bị người chiếm trước chặn lại, băng giáp thú dù thế nào cũng không chịu cam lòng, yên tĩnh ngắn ngủi qua đi, một đám thú triều mới lại không cam lòng nhào lên vây tới.

Đệ nhất quân đoàn trưởng khó lòng giãi bày, bi phẫn nhào qua tiếp quản cơ giáp, hình thức liên kết bị phá giải, trên người Cố Quy trong chớp mắt cũng theo đó nhẹ nhàng.

Băng giáp thú tạm thời có điều kiêng kị, còn không dám tấn công mạnh mẽ, lấy thực lực cấp dưới này của mình có thể ứng phó nhất thời được.

Cố Quy vốn cũng cố ý gắng sức bồi dưỡng hắn, thẳng người nhìn thoáng qua, liền thu hồi lực chú ý, dừng ở trên người tiểu thê tử to gan lớn mật trong lòng.

Cư nhiên tự mình chạy tới như vậy, chờ trở về nhất định ——

Nguyên soái đế quốc chỉ biết cấm đoán để khiến cấp dưới nhớ dai tư duy bỗng nhiên đình trệ trong chớp mắt, đối diện với cặp mắt đen lúng liếng thuần tịnh đang nhìn chính mình, cực kỳ rối rắm lâm vào trầm tư.

Lục Trì Thu thấy y phát ngốc, ở trong lòng ngực y dịch thân thể, nghiêng người xoay trở về.

Ghế xích đu lảo đảo lắc lư không xong, trọng tâm thân thể hai người biến đổi, cũng theo đó lắc lư trái phải.

Cố Quy vội vàng giơ tay giữ lại, tiểu thê tử cũng đã mạnh mẽ ‘bang’ một tiếng nhào vào ngực y, giang hai cánh tay mà đem cậu ôm trọn. Xúc cảm mềm mại cũng bởi vì tư thế như vậy, nhuận nhuận dán lên cổ.

Cố Quy:……

Nhất định phải nhốt ở trong phòng có điều hòa có Tinh Võng* có đồ ăn vặt.

*Tinh võng như internet nhé.

Nhốt cả ngày!

Nguyên soái lãnh khốc vô tình nghĩ, cúi đầu hung hăng hôn hôn mái tóc mềm mại dịu ngoan của tiểu thê tử. Đầu ngón tay xoa bóp vành tai, đang muốn mở miệng, Lục Trì Thu lại đã dựa cần cổ y nhẹ nhàng lên tiếng.

“Nếu còn có lần sau, liền mang tôi theo.”

Cố Quy hơi giật mình, ngừng động tác lại.

“Mang tôi theo đi.”

Lục Trì Thu lại dán dán trong lòng ngực y, âm thanh nhu hòa mà an tĩnh. Lá thanh đằng tinh tế nhu nhu ở trên cổ tay nguyên soái vòng một vòng, lại chặt chẽ vòng ở trên xương cổ tay mảnh khảnh của Omega trẻ tuổi.

Cài chốt cửa, sẽ không đánh mất lần nữa.

Bại lộ thực lực ra bên ngoài rất nguy hiểm, vô luận đối với cậu hay là Cố Quy. Đại bộ phận quân đoàn trưởng đều có thể tin, nhưng cũng luôn có một hai người có khả năng bị thu mua, nói không chừng sẽ đem thực lực của cậu tiết lộ ra bên ngoài.

Cậu không sợ bản thân bị cưỡng chế bắt đi nghiên cứu, lại lo lắng Cố Quy sẽ bởi vì mình, khiến cho thân phận thật vất vả hết nghi ngờ lần thứ hai bại lộ.

Nhưng thời điểm biết được Cố Quy mất tích, Lục Đăng cũng cái gì đều không rảnh lo.

Hiện tại cốt truyện đã thay đổi, cho dù trăm sông đổ về một biển, trong lúc đó sẽ phát sinh chuyện gì cũng đã không cách nào đoán trước được. Lần gặp nạn này chính là ví dụ chứng minh, dù ý chí thế giới cường đại, cũng sẽ không bảo hộ một pháo hôi nhất định phải bị hy sinh.

Vậy để cậu tới làm.

Cố Quy trầm mặc thật lâu, cúi đầu đối diện với đôi mắt đen nhuận, giơ tay xoa hàng mày và lông mi ôn nhu lại kiên định thanh tú: “Được.”

Đáy mắt ôn nhuận giật giật, an an tĩnh tĩnh dâng lên ý cười, cầm tay y, ánh mắt hơi dịu dàng xuống.

Cố Quy nháy mắt căng thẳng, buộc chặt cái ôm đang muốn mở miệng, cánh tay lại bỗng dưng trầm xuống.

Thân thể Lục Trì Thu vô thanh vô tức lật úp xuống, giống như lá rụng dựa ở trong ngực y, lông mi đen dày che khuất mắt đen thanh nhuận.

“Trì Thu!”

Cố Quy sống lưng căng thẳng, ngực nháy mắt lạnh băng. Cánh tay đã ẩn ẩn phát run, chân tay luống cuống thật cẩn thận đem cậu lật lại, nhẹ giơ đầu ngón tay, đi kiểm tra hô hấp của cậu.

Là y quá lơi lỏng.

Đối với Omega mà nói, vũ trụ tạo thành áp lực cơ hồ khó có thể thừa nhận đối với thân thể, Lục Trì Thu hảo hảo nhìn y cười, làm y gần như đã quên chuyện này, nói không chừng thân thể ái nhân đã tiếp xúc cơ giáp không biết bao lâu, đã xảy ra đau đớn không dễ cảm thấy——

Dòng khí ôn nhuận nhu hòa ổn định, đều đều đánh vào ngón tay y.

Cố Quy hơi giật mình, hoảng hốt đứng thẳng người, mu bàn tay quay cuồng, mềm nhẹ xoa gương mặt mềm mại gối lên cánh tay.

Không phải suy yếu tái nhợt trong tưởng tượng. Màu da tiểu thê tử tuy rằng trắng nõn, gò má lại lộ ra hồng nhuận khỏe mạnh, đuôi lông mày thả lỏng giãn ra, không hề phòng bị đang ngủ ngon lành.

Bị y lật tới lật đi như vậy quấy rầy, Omega trẻ tuổi ngủ say tựa hồ có chút không vui, mày tinh tế nhăn nhăn, mơ hồ lẩm bẩm một câu, đem cánh tay quấy rối chặt chẽ ôm lấy.

Cố Quy hoảng hốt một lúc lâu, bỗng nhiên cười khẽ ra tiếng chảy cả nước mắt.

Sợ có ánh sáng sẽ quấy nhiễu Lục Trì Thu an tâm nghỉ ngơi, Cố Quy mỗi ngày đều nghiêm khắc buổi tối 8 giờ, tắt đèn tuy rằng luôn ôm nhau đi vào giấc ngủ, nhưng còn chưa từng hảo hảo nhìn cậu ngủ như vậy.

Omega của y giống như không quá giống những người khác.

So với người khác tốt——————hơn nhiều.

Ấm áp ngọt ngào vô biên ngâm nguyên soái đế quốc thiết huyết hàn nhận đến tim đập hơi nhanh, cơ hồ không có biện pháp cũng chỉ có thể để vậy, cái gì cũng không làm mà nhìn cậu.

—— Nhìn cậu, cả ngày sau đó hoàn hồn, bọn họ đều đã dừng lại ở sâu trong năm tháng, thành những ông lão, cùng nhau ở đến đầu bạc dùng tầm mắt sớm đã mờ lòa tìm kiếm, trêu chọc một cái nếp nhăn mới của đối phương.

Thật là may mắn cỡ nào.

Cố Quy nín thở cúi đầu, hôn tiểu thê tử ngủ say, rồi lại không đành lòng thực sự quấy nhiễu cậu. Chỉ là không tiếng động mà thân mật cọ xát, đem người bọc càng sâu vào trong ngực.

Đệ nhất quân đoàn trưởng đang liều mạng vung cánh tay cơ giáp, đem một con băng giáp thú ném xa, thừa dịp cuộc chiến gián đoạn quay đầu lại muốn hỏi một chút chiến thuật, mắt thấy tình hình phía sau, miệng mở ra lại hậm hực khép lại.

…… Này đại khái là đang rèn luyện năng lực một mình tác chiến ngăn cơn sóng dữ của hắn.

Nguyên soái cùng phu nhân nguyên soái của y vĩnh viễn đều đúng. Ở dưới áp lực, đệ nhất quân đoàn trưởng đã học xong kỹ năng sinh tồn tất yếu.

Ở dưới thú triều băng giáp thú đã đến ngay phía trước, nguyên soái mất liên lạc ba ngày bình an về tới đế quốc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s