Chương 92

Edit&Beta: Giếng.

Ngươi từ từ ta trừ bỏ tỏa sáng tỏa nhiệt ở ngoài đối với sự cứu giúp của nguyên soái chưa làm ra bất luận cống hiến gì hơn nữa chỉ muốn ở tại gian tiểu phòng tạm giam ấm áp đáng yêu này hạnh phúc sống quãng đời còn lại.

Đệ nhất quân đoàn trưởng nhìn vị khách không mời mà đến trước mặt, vẫn như cũ cẩn tuân theo lời dạy bảo của nguyên soái, đạm mạc thanh lãnh lù lù bất động, tự hỏi chính mình cách đáp lời thích hợp nhất.

Trong hoàn cảnh tinh tế, bởi vì nhiều loại chủng tộc có thể đi lính, nên tên họ của binh lính cũng xuất hiện xu thế phức tạp hóa khó có thể lý giải, có rất nhiều tên thậm chí không thể thuận lợi đưa vào cơ giáp tiến hành kết nối. Vì để dễ bề thống kê cùng quản lý, hai trăm năm trước kia trong một lần chỉnh sửa cấp bậc toàn vũ trụ, mỗi người sau khi đi lính đều không được dùng tên họ vốn có của họ để đăng nhập quân tịch, họ sẽ được nhận một dãy số độc nhất thuộc về họ.

Loại thiên tài tiến bộ vượt bậc lẻn đến cao tầng giống như đệ nhất quân đoàn trưởng này, trước mắt mà nói sẽ gọi là đệ nhất quân đoàn trưởng.

Nhưng mà người tới hiển nhiên là dò hỏi tên thật của hắn.

Đệ nhất quân đoàn trưởng trầm ngâm ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên tây trang giày da trước mặt, hận không thể quét vài lần trên người chính khách xa lạ trên đỉnh đầu có đề mấy chữ “Ta là nhân vật phản diện”.

Bình tĩnh mà xem xét, thời điểm chưa nhìn thấy nguyên soái phu nhân đập nát cái bàn, nhân duyên đệ nhất quân đoàn trưởng đều rất tốt. Tuy rằng ở trong phòng tạm giam, nhưng vẫn như cũ có không ít đồng liêu trượng nghĩa đi vào thăm, cũng nghe rất nhiều về tin tức bên ngoài.

Tỷ như bộ giám sát luôn tìm bọn họ gây phiền toái rốt cuộc bởi vì không đủ kinh phí mà đóng cửa. Tỷ như nguyên soái các hạ cư nhiên thật sự xin phép nghỉ 55 ngày. Lại tỷ như tuy rằng nguyên soái xin phép nghỉ lâu như vậy, nhưng bởi vì bộ giám sát đóng cửa, cho nên đơn xin tích cóp mấy trăm cái cũng không có ai quản.

Nhưng tin tức tốt như vậy, là do nguyên soái bọn họ suýt nữa lật xe đổi trở về.

Lúc ấy nhìn thấy tòa cơ giáp thuần đen kia ở trong thú triều băng giáp thú vết thương chồng chất trôi nổi, thời điểm đèn nháy phí công lập loè vài lần liền ảm đạm xuống, đệ nhất quân đoàn trưởng xác thật suýt nữa liền khóc thành suối phun hình người.

Sau đó nguyên soái phu nhân liền mở hình thức kết nối, đấu đá lung tung tiến vào đàn băng giáp thú, huyền phù trôi đi như lưỡi đao sắc bén…… Hắn lúc ấy say cơ giáp choáng váng lợi hại, ấn tượng thật sự không được sâu lắm.

Nhưng đệ nhất quân đoàn trưởng vẫn rất rõ ràng, nếu không phải Lục Trì Thu mạnh mẽ chạy qua, nguyên soái của bọn họ rất có thể phải chôn thây ở một mảnh hoang mạc kia.

Vị thần bảo hộ chiến công hiển hách không đường không thắng kia, bằng năng lực của bản thân vì đế quốc đúc xuống tường đồng vách sắt, cho dù đối với một thiếu niên lưu lạc ở trên phố không biết trời cao đất dày mạo phạm y y cũng sẽ không chút nào bủn xỉn vươn tay giúp đỡ, cường hãn lại kiên định mà bảo vệ vô số dân chúng của hành tinh Sorin.

Suýt nữa liền bởi vì một tình báo vị phạm những sai lầm căn bản không thể lý giải được, vô thanh vô tức mà ngã xuống ở tinh hệ bên cạnh ngay cả viện trợ cũng không có.

Loại chuyện này từ lúc bắt đầu liền không nên phát sinh.

Đệ nhất quân đoàn trưởng nhịn không được nhăn chặt mày.

Tình báo sai sót đến trình độ thái quá như vậy, khiến nguyên soái suýt nữa không thể trở về được nữa, nguyên soái phu nhân cũng suýt nữa bị mang đi điều tra, nói lên cao tầng xác thật có người đang nhằm vào nguyên soái của bọn họ.

Căn cứ cục diện lật xe của bộ trưởng bộ giám sát lúc ấy, trong trường hợp chỉ có hai mươi quân đoàn trưởng biết được còn bị uy hiếp cư nhiên cũng bị tiết lộ ra ngoài, nói lên bên trong nhóm quân đoàn trưởng đã có nội gián.

Trên có địch, dưới có nội quỷ, hắn làm đệ nhất quân đoàn trưởng, loại thời điểm hẳn là nên dũng cảm gánh vác trách nhiệm. Lợi dụng loại cơ hội tốt nhất này tóm lấy địch nhân đánh vào bên trong, giấu trời qua biển nội ứng ngoại hợp, trả nguyên soái một quân bộ sạch sẽ.

Cho nên không thể nghi ngờ không nên đem tên thật lập tức nói ra ngoàin hư vậy.

Khi còn bé ở trên phố thấy được không ít phim điện ảnh tinh tế cũ, linh hồn gián điệp thiêu đốt hừng hực ở trong ngực đệ nhất quân đoàn trưởng, lập tức bất động thanh sắc soạn ra một cái tên giả thỏa đáng, một tay chống nhẹ nhàng đứng dậy, hướng nam nhân trước mặt lộ ra nụ cười ưu nhã giả tạo tiêu chuẩn: “Ngươi khỏe, ta tên Lương Thiết Trụ.”

Yêu cầu nghiêm khắc nhất trong quân đội chính là ý thức chiến đấu cường hãn, người có độ nhanh nhẹn tư duy vĩnh viễn xếp hạng nhất. Một loạt hoạt động tâm lý này của đệ nhất quân đoàn trưởng bất quá chỉ tốn vài giây, người tới còn chưa nhận ra, thuận miệng trả lời: “Rất tốt, Lương ——”

Đệ nhất quân đoàn trưởng ánh mắt sáng quắc.

……

“Quân đoàn trưởng Lương.”

Người tới hít sâu, thay đổi cách gọi sao khó nói như vậy: “Ngươi hẳn đã nhận ra ta, ta cũng không cần tự giới thiệu vô nghĩa, chúng ta có chuyện muốn ngươi hỗ trợ.”

Quân đoàn trưởng Lương:……

Đối phương chắc chắn đánh giá rất cao trình độ quan tâm chính trị của người trong quân đội, bọn họ nhiều nhất chỉ có thể nhớ kỹ bộ trưởng bộ giám sát bộ dáng ra sao, nhưng là vì thời điểm đêm khuya muốn trùm bao tải đánh người cũng có thể bắt đúng, trên thực tế chẳng hề biết đối phương đến tột cùng là ai, thân phận gì, đừng nói thuộc bộ nào.

Nguyên soái còn đang hoàn toàn không biết gì cả hạnh phúc nghỉ phép, đệ nhất quân đoàn trưởng gánh vác trọng trách bảo hộ quân bộ cảm thấy áp lực tăng thêm.

“Chính là tiểu Omega kia của Cố Quy.”

Chính khách xa lạ đối với đệ nhất quân đoàn trưởng trong lòng vô hạn giãy giụa hồn nhiên không hay biết, chỉ là kiêu ngạo móc khăn tay ra xoa tay, tiếp tục nói tiếp.

“Chúng ta biết thực lực của cậu ta mạnh hơn các Omega khác, trừ bỏ Cố Quy ra, ngươi là người ở cùng cậu ta thời gian dài nhất, chúng ta muốn biết ——cậu ta có nhược điểm gì có thể lợi dụng.”

Loại người phá lệ xuất chúng hơn người như Cố Quy thì không tính, giữa Omega cùng Alpha có sự phân chia tự nhiên, một Omega đại triển thần uy, bắt cóc một quân đoàn trưởng tố chất thân thể cùng tinh thần lực song S, cướp cơ giáp cứu nguyên soái dọa chạy băng giáp thú, loại chuyện này bọn họ là thà chết cũng không chịu tin.

Ở dưới cái nhìn của nhóm chính khách, nhất định là Cố Quy lúc gần đi đã để lại cho bạn đời đồ vật hộ thân gì, hoặc là uống loại thuốc gì có thể trong khoảng thời gian ngắn tăng tố chất thân thể ——về phần thực lực bản thân của Omega kia, nhiều nhất cũng chính là có thể ngồi ở trong cơ giáp cùng chiến đấu mà không bị thương, cũng đã xem như dị thường xuất chúng trong nhóm Omega.

Cố Quy chính là khối xương cứng, gặm cũng gặm không được, ném cũng ném không xong. Hơn nữa có hoàng đế che chở, ngay cả bộ trưởng bộ giám sát cũng bị giam lỏng, một chút tin tức cũng không lọt, muốn đối phó chỉ có thể tìm lối tắt.

Tỷ như xuống tay từ Omega mà y xem là trân bảo kia.

Cố Quy chung quy cũng sẽ không ra khỏi cửa ngày nào. Nếu có thể nghĩ cách bắt cóc Omega kia, dùng dược vật hoặc là thủ đoạn giam lỏng để khống chế, đến lúc đó muốn Cố Quy làm cái gì, đại khái đều sẽ dễ dàng hơn hiện tại nhiều.

Toàn bộ kế hoạch đều đầy đủ hoàn mỹ, chỉ kém một bước quan trọng nhất là đệ nhất quân đoàn trưởng này.

Vì gia tăng lực hấp dẫn, chính khách cố ý hạ giọng, vẽ ra một chiếc bánh nướng lớn cho tên mao đầu tiểu tử nghe nói là nhặt được trong xóm nghèo: “Chiếc cơ giáp kia của Cố Quy đang duy tu, còn tân trang thêm không ít công năng. Nếu ngươi giúp chúng ta giải quyết y, chiếc cơ giáp kia chính là của ngươi……”

Trên thực tế, này cũng không xem như là nói dối —— nếu Cố Quy bị bọn họ giải quyết, vị trí nguyên soái này cũng luôn phải có người tới ngồi.

Đệ nhất quân đoàn trưởng ở trên mặt thực lực trước mắt chính là người thứ hai toàn đế quốc chỉ ở sau nguyên soái, nếu lấy chiến lực cá nhân làm chủ, dựa theo quy định của quân đội trong thời đại tinh tế, vị trí đó mất đi Cố Quy thế nào cũng nên để đệ nhất quân đoàn trưởng tới nhậm chức.

Đây cũng là lý do chân chính bọn họ nguyện ý mạo hiểm lúc này tiến hành tiếp xúc—— bất luận như thế nào, chủ động giao hảo với một người thừa kế vị trí nguyên soái tương lai, hơn nữa trước bồi dưỡng hắn, đối với bọn họ những thế lực đang tranh nhau đó chính lợi hại mà nói, đều có tính dụ hoặc tương đối lớn.

Tuy rằng những việc này đặt ở trong vòng chính trị gần như là mỗi người đều hiểu, nhưng trong quân đội lại chưa chắc có thể có cái ý thức chính trị nhạy bén này. Huống chi vẫn là một tên không có bất luận xuất thân gì, một lần lưu lạc ở trên phố, bất quá mới tiến vào quân bộ có mười năm.

Một khoang cơ giáp cao cấp hấp dân như vậy, đại khái đã đủ để cho đối phương vì bọn họ bán mạng.

Chính khách lộ ra ý cười tự tin tràn đầy, cằm hơi nâng, đánh giá trạng thái kinh ngạc trừng mắt《 hò hét 》trước mặt, ngơ ngơ ngác ngác không ngừng lui về phía sau của đệ nhất quân đoàn trưởng.

Này liền đúng rồi.

Có mấy tên quân nhân chân chính có thể cự tuyệt một khoang cơ giáp đầu tư mấy trăm triệu tinh tệ, mang toàn bộ vũ khí cao cấp của đế quốc, lại có thể bưu hãn khốc huyễn đâu?

Đệ nhất quân đoàn trưởng:…………

Người này muốn đẩy hắn rời khỏi phòng tạm giam ấm áp an toàn, trở lại căn phòng vừa âm trầm vừa đáng sợ lại bởi vì là nguyên soái cấp cho nên không dám không ở kia đi.

Còn muốn cho hắn cơ giáp!

Cơ giáp khủng bố như vậy xấu như vậy, hắn nhìn thoáng qua cũng có thể gặp ác mộng suốt 3 đêm, nhìn như là cái Transformers biến hình thất bại!

Đệ nhất quân đoàn trưởng sợ hãi đến muốn bay lên.

“Ngươi xem, chỉ cần ngươi phối hợp với bọn ta, hết thảy đều sẽ là của ngươi.”

Một lòng cho rằng hắn là vui quá mà sợ, chính khách tươi cười càng hiền lành, giơ tay đỡ lấy bờ vai của hắn, tiếp tục kiên nhẫn hướng dẫn từng bước: “Chỉ cần đem nhược điểm của cậu ta nói cho bọn ta biết, ta ngay lập tức sẽ thả ngươi ra ngoài. Chỉ là còn phải tận lực tránh gặp người ngoài, chờ sau khi chuyện thành, cái gì cũng dễ nói……”

“Được…… Ta nói.”

Nhìn thấy ánh mắt tha thiết của chính khách, đệ nhất quân đoàn trưởng sau khi cắn chặt răng trầm ngâm một lúc lâu, rốt cuộc dứt khoát mở miệng.

“Kỳ thật nguyên soái phu nhân của chúng tôi một chút cũng không biết đánh nhau, hơn nữa đặc biệt thích khóc, hơi chút liền khóc, nước mắt lưng tròng ngăn cũng ngăn không được.”

Chính là một bên khóc một bên đập nát một cái bàn, tay không đập vỡ, là cái loại đập vỡ xong đời này cũng không sử dụng lại được này.

“Sức lực cũng nhỏ, lại mảnh mai, nắp bình nước khoáng cũng mở không nổi, vẫn là ta hỗ trợ vặn ra dùm cậu ấy mới nước uống.”

Chính là lúc đang mở bình nước khoáng ấy bản thân đã bị nguyên soái phu nhân xách theo ném vào cơ giáp, xách cổ áo, thời điểm ném vào còn sợ tới mức làm đổ hơn phân nửa nước.

“Thích đáng yêu đồ vật, tinh thần lực của cậu ấy chính là cái loại tiểu thanh đằng nhu nhu nộn nộn này, các ngươi kiếm chậu hoa nhỏ xinh đẹp bỏ vào, trong chốc lát có thể trồng lớn.”

Chính là loại sau khi trồng biến hình hay không biến không nhất định, thời điểm biến hình thành trạng thái cuối cùng đại khái có thể đem băng giáp thú dọa khóc, chạy trốn muốn ngăn cũng không được.

Lời đệ nhất quân đoàn trưởng nói đều là thật lòng, đèn xanh trên máy phát hiện nói dối trong quang não của chính khách trước sau hết thảy bình thường, thần sắc cũng càng thêm vui sướng tham lam, hiển nhiên là không chút nào hiểu rõ tình hình cụ thể thực tế, chỉ có thể thông qua lời miêu tả để phỏng đoán cốt truyện phát triển.

Xem ra nội quỷ cấu kết trong bộ giám sát không chỉ bị đóng cửa, còn bị Hoàng đế bệ hạ nghĩ cách làm câm miệng.

Hết thảy đều đang phát triển theo hướng tốt, đệ nhất quân đoàn trưởng một chút cũng không hoảng hốt, thở sâu hạ quyết tâm, cuối cùng bổ sung thêm.

“Nguyên soái của bọn ta tuy rằng rất thích nguyên soái phu nhân, nhưng dù sao cũng là người tham gia quân ngũ, tâm tư chung quy không tnh tế, thường xuyên sơ ý vứt đồ bừa bãi. Có một lần còn để một mình phu nhân ở trong phòng huấn luyện mô phỏng cơ giáp, may mắn ta kịp thời thu tay lại……”

Khoác lác không thể khoác lác quá mức, đệ nhất quân đoàn trưởng ngừng lại câu chuyện, liếc mắt ngắm đèn xanh vẫn ổn định sáng lên trên máy phát hiện nói dối của chính khách một cái, yên lòng tiếp tục nói hươu nói vượn.

“…… Ở nhà hẳn là cũng là như thế. Hơn nữa nguyên soái trăm công ngàn việc, cho dù nghỉ phép cũng muốn ở nhà xử lý công vụ, thường xuyên ở thư phòng ở chính là cả ngày. Các ngươi đem người trộm đi, nguyên soái nói không chừng còn phải hơn hai ngày mới có thể phát hiện ra đi.”

Rắm!

Nguyên soái của bọn ta đều hận không thể ôm phu nhân không rời ấy chứ!

Căn cứ chiến báo mới nhất trước đó, từ trên nóc nhà lại đến hoa viên đến cả phòng ngủ của hai người ước chừng ba ngày ba đêm đều mở lá chắn tinh thần lực! Hơn mười acc giả của hoàng đế bệ hạ cũng chỉ có thể chịu khổ kéo vào sổ đen!

Đệ nhất quân đoàn trưởng sắc mặt trầm ổn thanh lãnh, biết gì nói hết không dấu diếm nửa lời, khóe miệng lãnh khốc rụt rè mà cong lên một độ cung tia cực nhạt.

……

Đây đại khái là nét mặt nhìn thấy hy vọng khiến nguyên soái sụp đổ, khó có thể ức chế mà vui mừng lộ rõ.

Chính khách nháy mắt lý giải thần sắc hắn, hướng hắn nháy một ánh mắt ý vị thâm trường trong lòng hiểu rõ mà không nói ra lại, cũng lộ ra một tia ý cười, gật gật đầu ý bảo người máy phía sau mở cửa: “Được, đa tạ ngươi phối hợp, ngươi có thể đi ra ngoài.”

Đệ nhất quân đoàn trưởng cẩn thận mà nhích về phía trước vài bước, ở dưới ánh mắt tràn ngập cổ vũ của chính khách, rốt cuộc thử thăm dò ra khỏi phòng tạm giam, thân hình ở dưới tàn ảnh kéo dài của dương quang trong chớp mắt biến mất.

Sau đó một đầu chạy trở về văn phòng của mình, nước chảy mây trôi mà thiết lập ba lá chắn tinh thần lực, mở máy nhiễu điện từ, mở vòng bảo hộ cách âm, chui vào tiểu lều trại màu xanh có ngôi sao màu vàng trên đầu móc ra thiết bị liên hệ khẩn cấp: “Nguyên soái, có người muốn bắt cóc phu nhân lạp! Ngươi mau đi đánh hắn nha!!”

……

Biệt thự ấm áp bị huyết đằng chặt chẽ bao vây lấy, Cố Quy buông máy truyền tin khẩn cấp, tia thầm trầm sắc chợt lóe lướt qua đáy mắt.

Xoa xoa tóc ngắn mềm mại của ái nhân bị bọc thành tiểu chim gõ kiến, Cố Quy cúi người mỉm cười, ở trên mặt cậu hôn một cái, cảm thấy mỹ mãn mà nhìn dáng cười vui vẻ lan ra ở trong đôi mắt đen an tĩnh.

Tinh thần lực hóa thành chim ưng khổng lồ thuận gió gào thét bay lên, ở trong bầu trời xanh như tẩy lướt thành hình cắt màu đen, tiếng ưng réo rắt, đảo mắt đánh rơi một chút khói mù cuối cùng trên phiến lá.

Tác giả có lời muốn nói:

Đệ nhất · cáo trạng · quân đoàn trưởng: Không nghĩ tới đi! (*≧▽≦)ツ┻━┻

# Lương Thiết Trụ như thế nào?! #

# Không dễ nghe sao?!?! #

(●︿●)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s