Chương 95

Edit&Beta: Giếng.

Lục Trì Thu ngẩng đầu, hướng y mỉm cười.

Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh lọt vào lòng bàn tay thô ráp rộng lớn của nguyên soái, hơi đụng chạm đã bị mạnh mẽ nắm chặt thật. Cố Quy dùng sức nắm thật chặt tay tiểu thê tử, đem người dắt đến trước người mình, đáy mắt đen nhánh rơi xuống một mảnh tinh quang thâm triệt.

Âm nhạc bỗng nhiên chuyển nhẹ nhàng, nhịp điệu rõ ràng sáng ngời vang lên, Cố Quy mỉm cười, dẫn cậu đi về hướng sàn nhảy.

Bên sân ẩn ẩn trở nên an tĩnh.

Ở trong ấn tượng của mọi người, nguyên soái bọn họ luôn kiên nghị, nghiêm túc, cứng rắn, đem của chính mình mài thành một thanh lưỡi dao sắc bén, đã trầm mặc lại không thú vị, thậm chí còn một chút cự người ngoài ngàn dặm khiến người cảm thấy sợ hãi như vậy.

Ai cũng không biết, khuôn mặt kia khi tắm mình trong gió xuân, nguyên lai cũng sẽ trút xuống lạnh lùng trở nên nhu tình thuần túy như vậy.

Cố Quy học khiêu vũ ở trường quân đội, làm một bộ phận của giáo dục tiêu chuẩn, các học phần cưỡng chế, một khi không hảo hảo luyện tập liền có nguy cơ tốt nghiệp chậm. Tập đến đâu ra đấy uy vũ sinh phong, hiện tại đã có thể hiện ra nhuệ khí sắc bén của quân đội.

Lục Trì Thu nhịn không được nhếch khóe môi, bình tĩnh mà giữ chặt cánh tay y, động tác dẫn của ái nhân thả lỏng lại, dưới chân hơi chuyển, đi đến chỗ ánh đèn hơi nhu hòa.

Thân thể ngày càng kéo gần, Cố Quy hạ xuống ánh mắt, nhìn vào dáng cười tươi sáng trong ánh mắt chăm chú đen nhuận.

Lục Trì Thu chủ động giơ tay, ôm lấy vai y, thân thể không hề giữ lại giao cho cánh tay cường hãn mạnh mẽ, ngẩng đầu lên hôn y.

Nguyên soái nhắm mắt lại, một chút sắc nhọn cuối cùng giữa mày, cũng bị ánh đèn ảm đạm mơ hồ rọi chút ấm áp.

……

Điệu nhảy kết thúc, hai người thế nhưng đều có chút suyễn nhẹ.

Tố chất thân thể cường hãn tự nhiên sẽ không bởi vì một điệu nhảy mà cảm thấy mệt mỏi bao nhiêu, chỉ là nhịp tim đập quá mức kịch liệt, cả hai không nói gì nhưng rõ ràng lại đang hòa vào nhau, trán ra tia nhiệt chói mắt đủ để khiến toàn thân máu hoàn toàn bị thiêu đốt.

Lục Đăng chưa từng thả lỏng như vậy, đây là lần đầu tiên hoàn toàn không thấy khẩn trương, chỉ là mạc danh cảm thấy hưng phấn, tinh quang trong mắt đen trơn bóng lập loè, ngửa đầu giơ lên tươi cười sáng ngời.

“Nghỉ một lát đã, hóng gió.”

Cố Quy mỉm cười, cúi đầu chạm vào trên môi ái nhân, giúp cậu đổi ly Coca lạnh, lại tay không biến ra một viên kem hương thảo nhỏ, trang trí thêm trên cốc Coca có chân dài.

Không nghĩ tới y thế nhưng không chỉ chuẩn bị mỗi bánh kem, Lục Trì Thu thoáng mở to hai mắt, tiếp nhận ly thử nhấp một miệng nhỏ.

Coca thoải mái sảng khoái, kem mềm nhẵn hấp dẫn thơm ngọt, mềm mại nổ tung bong bóng nho nhỏ trong khoang miệng, khiến ánh mắt cậu cũng không nhịn được theo đó sáng lên: “Uống ngon.”

“Điệu nhảy đầu tiên thì cứ uống trước cái này, nếu không chuyện quan trọng gì, ta còn mang theo một chút rượu Baileys*, cũng có thể uống cùng Coca.”

*Rượu Baileys (tên tiếng Anh: BAILEYS®) là một loại rượu ngoại, thuộc về rượu whisky Ailen, rượu được làm từ kem Ailen tươi và chất lượng cao, rượu whisky Ailen nguyên chất, và vani Madagascar và hạt ca cao tự nhiên. Thông qua công nghệ sản xuất bia độc đáo, Baili không chỉ duy trì độ tươi tự nhiên của kem và hương vị mịn mượt mà còn đạt được sự kết hợp tuyệt vời giữa kem và rượu whisky.

Cố Quy cười nhẹ giọng dặn dò, giúp cậu chải chuốt lại đuôi tóc, một tay rút ra khăn lụa, cẩn thận lau sạch mồ hôi mỏng giữa trán tiểu thê tử: “Chờ đến đoạn cuối yến tiệc, uống xong chúng ta liền về nhà……”

Đế quốc nguyên soái cúi người ôm lấy ái nhân vào lòng, một bên ôn tồn nhỏ nhẹ mà hống cậu, tròng mắt thâm triệt lại không mang theo độ ấm nâng lên, đảo qua bốn phía, làm không ít ánh mắt nhanh chóng dịch chuyển tứ tán.

Cố Quy vừa lòng mà khép tầm mắt xuống, đem bánh kem cố ý khiêng từ cửa hàng bỏ vào máy làm kem tươi nhét trở lại nút không gian.

Tửu lượng Lục Trì Thu cũng không tốt, hoặc là không bằng dứt khoát nói thành không có tửu lượng —— Cố Quy đã từng thử đút cho cậu một chút bia ít cồn đặc sản của lâm tháp tinh, huyết đằng sinh trưởng bừa bãi suýt nữa đem căn nhà biến thành rừng cây thị huyết. Thẳng đến khi tiểu thê tử hôn mê ngủ say, nguyên soái muốn ôm người cùng nhau nằm xuống đi vào giấc ngủ còn bị huyết đằng trong chăn vụt ra đập vào mặt, thân mật ôm một cái.

Đổi một người khác nói không chừng chỉ sợ còn chịu không nổi 55 ngày.

Hai người ở chỗ nào cũng có bản lĩnh bẩm sinh che chắn người không liên quan bên người, nhìn nguyên soái cùng tiểu Omega của y cúi đầu kiên nhẫn nói thầm, mọi người vốn tính toán nhân cơ hội tiến đến giao hảo thử cũng không thể không sôi nổi thu hồi tâm tư, nhanh chóng dịch chuyển ánh mắt ở trước tầm mắt sắc nhọn đảo quanh của nguyên soái.

—— Nói giỡn, Cố nguyên soái chỉ đối với gười nhà y kia mới có thể phá lệ nhu hòa. Thay người khác vào thử xem, không bị đông chết đã là vận khí đủ tốt, lá gan cũng đủ lớn.

Không thấy bộ trưởng bộ tài nguyên tinh cầu bất quá là hai mắt nhìn Omega lớn lên phá lệ tinh xảo thanh tú kia nhiều một cái, đã bị con mắt hình viên đạn lãnh đến có thể đông chết người của nguyên soái đuổi theo chọc qua, đến bây giờ còn súc ở trong góc, nói cái gì cũng không dám bước gần một cái sao?

Bất luận có biết tình hình thực tế hay không, mọi người đều bị khí lạnh có tính lựa chọn trên người nguyên soái phóng thích ra nhắc nhở, lý trí thanh tỉnh mà rời xa phạm vi có Omega kia.

Bên người Lục Trì Thu rất nhanh kéo ra một khu vực không người không lớn không nhỏ, ngay cả mấy cái quý tộc hoàng gia ngày thường ăn chơi trác táng đặc biệt càn rỡ không đàng hoàng, lúc này cũng đều súc đầu thành thành thật thật không dám hé răng. Cho dù nguyên soái sẽ rời khỏi chỗ một lúc để lấy đồ ăn và rượu, cũng tuyệt không dám đánh nửa điểm chủ ý lên Omega kia.

“Còn có thích cái gì hay không? Ta mang về mấy phần, để cho bọn họ thử làm.”

Lưu lại Lục Trì Thu phủng ly kem Coca, Cố Quy nhanh chóng đứng dậy, chọn mấy thứ không có cơ hội để động tay lấy về một chút, để lên bàn, mở từng cái ra đóng gói để cậu nếm thử.

Tuy rằng mang đủ đồ ăn vặt điểm tâm chuẩn bị cho tiểu thê tử ra cửa, nhìn mỹ thực chủng loại phong phú trong yến hội, nhưng một chút cũng không thể động, ít nhiều vẫn sẽ khiến người cảm thấy dày vò.

Tự thân Cố Quy thật ra cũng không quá để ý mấy thủ đoạn này nọ, tố chất thân thể của Lục Trì Thu từ lâu đã không cần lo lắng nguy cơ hạ độc linh tinh. Nhưng những người đó chỉ cần dụng tâm muốn làm, vẫn sẽ có biện pháp lợi dụng tính đặc thù trong tố chất thân thể, nghĩ cách xuống tay với Lục Trì Thu.

Cho dù có y ở bên người trông chừng, Cố Quy cũng vẫn không muốn để cho ái nhân của mình gặp phải hoàn cảnh vô lực giãy giụa như vậy.

Lục Trì Thu nâng ánh mắt, cong mặt mày lắc đầu, đang muốn mở miệng, thần sắc bỗng nhiên khẽ nhúc nhích, giơ tay phủ lên mu bàn tay của Cố Quy.

Cố Quy như có cảm giác, trở tay làm cái tay kia để nắm lòng bàn tay, tinh thần đồng dạng truy tung dọc theo một tia khác thường cực nhỏ.

Dị biến đột ngột xuất hiện.

Phản ứng của hai người nhanh gần như nhau.

Thân hình Cố Quy vụt ra ngoài, một phen đánh ngất hoàng đế còn hoàn toàn không biết quan sát đang nói chuyện với đồng nghiệp, trên vai một chuyển qua khó khăn, laser hung hăng xẹt qua quần áo. Lục Trì Thu giơ tay thả dây đằng ra, thân hình tung lên nhẹ nhàng nhảy lên mép bàn, đánh nát một trản đèn treo phát sáng, ánh sáng giữa sân nháy mắt ảm đạm xuống.

Toàn bộ tâm thần đều đặt trên việc đề phòng Lục Trì Thu bị người tính kế, một chút cũng không nghĩ tới hoàng đế không bớt lo cư nhiên lại chọc người hồi nào, thế nhưng còn ngay thời điểm tràn ngập nguy hiểm chạy ra ngoài tham gia tiệc rượu.

Hội trường đảo mắt bị tiếng súng kịch liệt cả kinh hỗn loạn thành một mảnh, Cố Quy mắt càng trầm, trở khuỷu tay đánh hoàng đế nói không nên lời còn đang có ý đồ giãy giụa nói chuyện vỡ lòng với với y, mở lá chắn đem người chặt chẽ bảo vệ: “Trì Thu!”

Lục Trì Thu nghe tiếng rơi xuống đất, thân hình uyển chuyển nhẹ nhàng chuyển qua, vững vàng bay xuống ở bên người y.

Cố Quy hơi thở nhẹ, hơi trầm ngâm, hạ giọng nhanh chóng mở miệng: “Mang bệ hạ đi tới chỗ an toàn, ta rất nhanh sẽ đi qua.”

Hiện tại thế cục cực kỳ hỗn tạp, y vốn chỉ cho rằng có người muốn đối phó với mình, lại không nghĩ rằng cư nhiên còn có người động ý niệm soán vị.

Cũng không biết là bởi vì ý muốn soán vị, cho nên mới cần phải diệt trừ lực cản lớn nhất này là y trước. Hay là vốn chính là thế lực hai bên, chỉ là trùng hợp tập hợp với nhau, nhân cơ hội che dấu hành động cho nhau.

Phần lớn người tới tham gia tiệc rượu hôm nay là vài quý tộc quan lớn, thực lực thường thường, vì không để một bước tạo thành hỗn loạn lớn hơn nữa, ít nhất phải đem uy hiếp trước mắt khống chế trước.

Bàn tay của Lục Trì Thu với qua đây, Cố Quy đem dụng cụ tạo lá chắn bảo vệ giao cho cậu, lòng bàn tay giao nhau, ngón tay ấm áp thon dài phủ lên bàn tay dày rộng, vững vàng mà nắm chặt.

Cố Quy quay lại, tầm mắt đâm chiêu trong đôi mắt đen bình tĩnh.

Mấy ngày này y đã từng thử giao thủ cùng Lục Trì Thu vài lần, kết quả so với dự đoán càng thêm kinh người. Lục Trì Thu có ý thức chiến đấu bẩm sinh, đã không có cơ giáp tương đối khổng lồ cồng kềnh hạn chế, thân thủ của cậu trở nên càng thêm lưu sướng thoăn thoắt, sắc bén lên gần như có thể sát ra âm thanh, ở dưới sự phụ trợ của dây đằng do tinh thần lực hóa ra, tình hình chiến đấu của Cố Quy cùng cậu chỉ có thể khó khăn lắm mới ngang tay.

Nếu Lục Trì Thu muốn chạy, không có bất luận kẻ nào ngăn được.

“Cẩn thận một chút.”

Cố Quy cầm tay cậu, thân hình vút qua, đã nhân cơ hội đám người che dấu cùng hoàn cảnh ảm đạm hỗn loạn, hướng chỗ vừa mới xác định công kích nhào tới.

Tuy rằng ban thưởng cho nguyên soái của mình một tá Omega, bản thân hoàng đế lại vẫn là lần đầu ở cùng một chỗ với Omega, câu nệ đến cả tay cũng không biết nên đặt chỗ nào, ngẩng mặt phành phạch đứng dậy: “Chị —— Chị dâu……”

“Bệ hạ gọi ta là Trì Thu đi.”

Bị xưng hô khác người do Hoàng đế bệ hạ sáng tạo chọc cười, Lục Trì Thu kéo hắn đứng dậy, đem bản đồ địa hình Cố Quy đưa cho xem qua một lần ở trong lòng, mang theo hắn xuyên qua đám người, sờ soạng đi qua gian nghỉ ngơi.

Hoàng đế ngày thường bị ám sát thành quen, lúc này cũng không cảm thấy khẩn trương, bước nhanh đuổi kịp cậu, nắm chặt thời gian quý giá công đạo kỹ càng tỉ mỉ để không bị kéo hắc.

“Người đối phó ta chính là hoàng thúc, con của hắn là đệ đệ ta là người thừa kế hợp lệ thư ba, đệ đệ ta ở chỗ nguyên soái —— đi lính, hiện tại là quân đoàn trưởng thứ mười ba, bởi vì lần trước bị nhằm vào quá lợi hại, bị nguyên soái phái đi úc tạp tinh hệ tuần tra ……”

Cho nên hoàng đế mua thận bảo* úc tạp tinh hệ đều là có nội bộ.

*Thuốc bổ thận đấy các bạn ạ nhớ username của Hoàng đế chứ.

Ý niệm không thế khống chế muốn dò hỏi Lục Trì Thu có cần thận bảo hay không chạy vài vòng cong, bản thân hiện tại đối mặt với một Omega rất có thể là Alpha ẩn giấu, hoàng đế rất sáng suốt không tùy tiện nhiều lời không cần thiết, chỉ là đi theo cậu vào phòng nghỉ tạm thời an toàn.

“Người trước đó nhằm vào nguyên soái đều là người bên thế lực khác, tuy rằng vẫn chưa thể thành viên xác định, nhưng mục đích hẳn là vì khống chế hướng gió cùng số phiếu của kỳ tổng tuyển cử tiếp theo, khống chế văn phòng đế quốc. Ta tạm thời cũng chưa rõ ràng lắm, bọn họ đến tột cùng có thông đồng với nhau hay không.”

Trung tâm quyền lực của Sorin đế quốc nằm ở văn phòng đế quốc, hoàng đế rốt cuộc không thể trăm công ngàn việc, đại bộ phận chính vụ đều do văn phòng đế quốc nắm toàn bộ phụ trách.

Bởi vì hoàng tộc vẫn chọn dùng chế độ thừa kế, tuyển cử chủ nhiệm văn phòng đế quốc liền thành đường thay chuyển quyền lợi quan trọng nhất.

Một bên muốn khiến hắn thoái vị trước, một bên muốn ngắm bắn thắng cục kỳ tổng tuyển cử tiếp theo, hai đám người này dù có tính thông đồng với nhau, cũng không xem như chuyện kỳ quái gì.

Tuy rằng không biết tiểu Omega an tĩnh đi đằng trước có thể nghe hiểu hay không, nhưng cậu ít nhất vẫn có năng lực đem những lời này truyền đạt cho Cố Quy, như vậy cho dù chính mình thật sự xảy ra chuyện gì, Cố Quy cũng có thể kịp thời làm ra phản ứng.

Hoàng đế một hơi nói xong chuyện chính, nhìn Omega trẻ tuổi mắt trầm tĩnh một tay bảo hộ hắn nhìn quét ngoài cửa sổ, phát sầu mà khẽ thở dài.

Từ các phương diện tố chất xem ra, Omega hắn ban cho nguyên soái của mình, xác thật có tồn tại khả năng đem nguyên soái của hắn lược bỏ……

“Danh sách tham dự tranh cử, có thể cho ta một phần không?”

Không biết Hoàng đế bệ hạ đang lo lắng nhiều chuyện quan trọng, xác nhận tạm thời không có người truy qua đây, Lục Trì Thu xoay người nhìn về phía hoàng đế, đôi mắt đen nhánh vẫn yên lặng bình tĩnh.

Hoàng đế ngẩn ra, theo bản năng gật gật đầu: “Có thể thật ra có thể……”

Lục Trì Thu gật gật đầu, mở hình thức chia sẻ dữ liệu trong quang não của mình ra, đưa qua hắn.

Cố Quy là người trong quân đội, đại biểu cho hình tượng của quân đội, cho dù có không để bụng, cũng cần phải tuân thủ quy tắc cơ bản của chính trị. Như là chuyện chim ưng khổng lồ tinh thần lực đi vố vỡ cửa sooe nhà người ta, nhiều nhất chỉ có thể làm một lần.

Cho nên còn lại liền giao cho cậu tới làm.

Hoàng đế chần chờ một hồi, vẫn phối hợp mà viết xuống mấy cái tên, đem quang não trả trở về.

Động tác của Cố Quy sovới dự đoán còn muốn nhanh hơn, âm thanh vừa rồi còn hỗn độn ầm ĩ lúc này đã yên tĩnh, khiến người gần như sinh ra một loại ảo giác đã hoàn toàn an toàn.

Hoàng đế thở phào một ngụm, đang muốn tìm chỗ ngồi xuống, thần sắc Lục Trì Thu ngược lại cảnh giác lên, lưu loát đem hắn xách lên, nhanh chóng nhét vào góc: “Bệ hạ, trên người ngài có trang bị định vị hay không?”

Loại ảo giác này hiển nhiên không thích hợp.

Thế cục hỗn loạn không có khả năng nhanh như vậy liền trở nên an tĩnh, nếu đã ổn định đến cục diện này, Cố Quy nhất định sẽ nhanh chóng một chút không ngừng trở về tìm bọn họ.

Vô luận như thế nào, cũng không nên an tĩnh đến nước này.

Trừ phi có người cố ý mở lá chắn, có ý đồ che dấu thứ gì……

Nghe được câu hỏi của Lục Trì Thu, hoàng đế ngạc nhiên mở to hai mắt, ngay sau đó bỗng dưng lấy lại tinh thần, một phen kéo xuống con dấu tượng trưng cho thân phận mang bên người. Đang muốn mở miệng giải thích với cậu, một dây đằng phiến lá quay quanh đã chụp ở ngoài miệng hắn.

Lá cây nhìn qua nhu nhu nộn nộn cuốn con dấu hình trụ, dễ dàng khiến cho chất liệu cứng rắn vỡ thành một phế tích nhỏ tròn.

Hoàng đế:……

Trẫm thế nhưng cảm thấy thực thập phần xin lỗi nguyên soái của trẫm.

Lục Trì Thu nghiêng tai nghe xong, bỗng nhiên đem bàn tay ấn trên mặt đất, dây đằng nhanh chóng thay đổi phương hướng, hung hăng xông lên đập mạnh trên không trung. Âm thanh vỡ vụn thanh thúy, như là lá chắn đột nhiên bị đánh vỡ, trong chớp mắt đã trở về ầm ĩ hỗn loạn như cũ.

Còn có tiếng bước chân nhanh chóng tới gần.

Dây mây lôi kéo ra sau người Hoàng Thượng, thân hình Lục Trì Thu đã phụt qua hướng cửa, đối diện với hơn mười tên hắc y nhân che mặt thân hình nhanh nhẹn dũng mãnh phá cửa mà vào.

Hoàng đế mở to hai mắt nhìn.

Omega hắn ban cho Cố Quy kia nhỏ yếu đáng thương lại bất lực—— hiện tại thoạt nhìn kỳ thật cũng vẫn là nhu nhu nhược nhược. Đuôi lông mày thanh tú nhăn lại một chút, khóe môi nhẹ nhấp lên, không rên một tiếng mà cùng mười mấy người hỗn chiến thân hình đơn bạc đến gần như cần một lóng tay đầu của người ta là cậu có thể ngã xuống.

Nếu xem nhẹ người bị cậu lôi ra ném văng đi hiện tại còn bò trên mặt đất không đứng dậy nổi.

Cùng nhân số nghiêng về một phía đối lập rõ rằng, tình hình chiến đấu cũng đồng dạng nhanh chóng không hề trì hoãn hướng về phía bên kia.

Hoàng đế nhận ra thân thủ của hơn mười tên này, những người này đều là tử sĩ chỉ hoàng thất mới có quyền huấn luyện, tuy rằng là xuất thân beta, nhưng bởi vì từ từ nhỏ đã bị lựa chọn để rèn luyện cường độ cao, tố chất thân thể cùng thực lực chiến đấu không chút nào thua kém với Alpha ưu tú.

Nhưng hiện tại những người này lại đều thập phần dứt khoát lưu loát bị quăng trên mặt đất, bò cũng bò không dậy.

Lục Trì Thu đứng tại chỗ, giữa trán thấm một tầng mồ hôi mỏng, ngực chỉ phập phồng một chút, ánh mắt bình tĩnh dừng ở ngoài cửa.

Càng nhiều hắc y nhân toát ra từ nơi đó.

Tự thân hoàng đế đương nhiên cũng mang theo đội hộ vệ, nhưng đều bị dây dưa đến không rảnh thoát thân, bên ngoài không ngừng truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt. Lục Trì Thu canh giữ ở cửa, ánh mắt lại dừng ở trên người tên hắc y nhân đồng dạng che mặt sau đám người kia.

Cậu còn nhớ rõ, người này là bộ trưởng bộ tài nguyên tinh cầu, sau khi bị Cố Quy trừng mắt liếc nhìn một cái liền không dám lại gần kia.

—— Trên tay người này có vết thương.

Miệng vết thương do huyết đằng tạo thành không dễ dàng tốt lên như vậy, hơn nữa rất đau.

Loại đau đớn này dùng bất kỳ dược vật gì cũng không có biện pháp ngừng, chỉ có thể để cậu tự mình giải trừ mới được. Nửa tháng sau, những người này nhất định đã đưa tất cả bệnh viện có thể xem qua, thậm chí tất cả người có chứa năng lực chữa trị đều đi tìm một lần.

Tầm mắt Lục Trì Thu rơi xuống hơi hơi trầm ngâm, chủ động giao tay ra: “Thả bệ hạ, ta đi với các ngươi.”

Một đám tới trước kia là thật sự liều mạng muốn xuống tay với hoàng đế, một đám này lại không phải. Hiện tại xem ra khả năng hai bên liên thủ là lớn hơn, bộ trưởng bộ tài nguyên tinh cầu nguyện ý che giấu tung tích phối hợp với hoàng thúc soán vị, không thể nghi ngờ hai bên đều còn có tính toán của riêng mình.

Đối với những người này mà nói, hoàng đế là ai kỳ thật cũng không quan trọng, ngược lại là có thể mượn cơ hội bắt được cậu, đối với bọn họ càng có lực hấp dẫn mạnh hơn.

Hoàng đế bị phiến lá chặt chẽ che miệng, kinh ngạc mà trừng lớn hai mắt.

Cục diện hiện tại đang rất tốt, trên thực tế nếu không phải hắn bị dây đằng cột lấy không cho nói chuyện không cho phép nhúc nhích, cũng có thể nhảy dựng lên hỗ trợ đánh đầu gối địch nhân, bọn họ cũng chưa chắc đến nông nỗi phải đưa ra lựa chọn bi tráng thế này.

Ánh mắt bộ trưởng bộ tài nguyên tinh cầu sáng lên, đáy mắt hiện lên chút do dự.

Lục Trì Thu tiến lên một bước, lòng bàn tay nhảy ra một đoạn dây mây ngắn mang theo, chủ động đưa qua: “Nghiền nát đắp ở trên miệng vết thương, có thể giảm đau.”

Đuôi mắt bộ trưởng bộ tài nguyên tinh cầu hung hăng nhảy dựng, ánh mắt nháy mắt hung hăng ngưng ở trên người Omega thoạt nhìn đơn bạc vô hại này.

…… Dù sao bọn họ cũng không phải nhất định phải đổi hoàng đế đến vậy.

Thực quyền của hoàng đế đế quốc Sorin kỳ thật cũng không nhiều, so với hoàng đế thông thường thực dễ nói chuyện trước mắt này mà nói, thay cái loại hoàng thúc đầy dã tâm này, bọn họ ngược lại phải càng đau đầu.

Đặc biệt hoàng đế này cư nhiên còn ngoài ý muốn có thể chiến đấu, bị trói thành như vậy, còn quăng ngã tử sĩ bên hoàng thúc kia phái tới, đem Omega trân bảo này của Cố Quy bảo hộ đến lông tóc vô thương.

Nghe nói hoàng đế khi đi học chiến lực cũng không cao, quả nhiên là người có tiềm lực vô cùng.

Thủ hạ của bộ tài nguyên tinh cầu người càng không biết đánh nhau, cũng không muốn chủ động chạm cái rủi ro này.

“Được.”

Giọng nói mang theo máy đổi giọng từ sau mặt nạ bảo hộ truyền ra, bộ trưởng bộ tài nguyên tinh cầu phất phất tay, phía sau nháy mắt có mấy người như lang tựa hổ mà nhào lên, đem Lục Trì Thu chặt chẽ trói lại, xô đẩy mang ra khỏi phòng.

Như là hoàn toàn không có nhìn đến quá đến hoàng đế bị ám sát liền cột vào cây cột trong phòng, bộ trưởng bộ tài nguyên quốc thổ uy nghiêm mà nhìn quét một vòng, đơn giản giơ tay, bộ hạ phía sau sôi nổi tiến lên, kéo những thân ảnh hôn mê trên mặt đất đó rời đi.

Hoàng đế:……

Ai tới mở trói cho trẫm.

Nguyên soái cứu trẫm.

Nguyên soái Omega nhà ngươi đem trẫm cột lên sau đó tự mình chạy đi theo bọn bắt cóc.

Hoàng đế trong lòng thực khổ.

Thời điểm hoàng đế không có người quản hơn nữa bị trói đếm tới một vạn linh 573, tiếng ồn ào bên ngoài rốt cuộc một lần nữa dần dần an tĩnh lại.

Tiếng bước chân quen thuộc từ xa tới gần vội vàng đi tới, ánh mắt hoàng đế sáng ngời từ chỗ ngồi khuất chủ động đứng dậy, cửa bị một phen đẩy ra, thân ảnh Cố Quy xuất hiện ở sau cánh cửa.

Giữa mày nguyên soái đế quốc còn sát khí xoay quanh chưa tán, đảo qua trong phòng, đỉnh mày sắc bén nháy mắt nhăn lại: “Trì Thu đâu?!”

Hoàng đế bị lá cây che miệng nói không nên lời, Cố Quy bước nhanh đi qua, giúp hắn tháo phiến lá xuống, hoàng đế rốt cuộc thở dài một hơi, phành phạch ngồi thẳng thân thể: “Nguyên soái lại nói tiếp ngươi có khả năng không tin nhưng là trẫm cảm thấy kỳ thật ngay từ đầu là có thể không phải như vậy kỳ thật là ——”

Hắn còn chưa nói hết, máy thông tin của Cố Quy bỗng nhiên vang lên.

Gọi đến là một dãy số xa lạ, Có Quy hơi trầm xuống, giơ tay bấm nhận: “Ai?”

“Chuyện này ngươi không cần phải xen vào, Cố nguyên soái. Bọn ta hy vọng ngươi rõ ràng một chuyện, thê tử của ngươi hiện tại ở trên tay bọn ta.”

Âm thanh được máy biến giọng cải tạo trầm thấp nghẹn ngào, lại phảng phất lộ ra hàn ý rắn độc phệ cốt.

Khí thế của Cố Quy đột nhiên sắc bén, uy áp cường hãn áp xuống khiến hoàng đế thân hình lùn đi, nhưng cũng không rảnh lo ngực đang đình trệ, vội vàng dịch gần người nghe.

Tay Cố Quy có chút run, nắm chặt dụng cụ truyền tin, giọng nói vẫn lạnh lùng trầm thấp như cũ: “Các ngươi muốn cái gì?”

“……”

Một đầu khác của máy truyền tin mà trầm mặc trong một chớp mắt ngắn ngủi, tiếng nói âm ách như rắn độc mới tiếp tục ngắn gọn mở miệng.

“…… Cứu mạng.”

Tác giả có lời muốn nói:

Cố · siêu lo lắng · muốn đánh người · nguyên soái:…… Ha? ⊙︿⊙

Nhân vật· uy phong lẫm lẫm · siêu hung hãn ·phản diện: Cứu mạng! Cứu mạng nghe không hiểu sao!! Mau đem tức phụ ngươi lấy đi a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a e=e=e=┌┤*))дq├┘

# ô ô ô #

# ô ô ô oa oa oa a a a #

q□q

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s